Hoán Mệnh Nữ, Xà Giá Nương - Chương 90: Liễu Phu Nhân
Cập nhật lúc: 14/01/2026 18:24
Thực ra chuyện này cũng không khó đoán.
Tôi và Trương T.ử Quân nói là bạn bè, nhưng xưa nay chỉ có tôi tìm anh ta nhờ giúp đỡ.
Trước đó Trương T.ử Quân nói muốn giúp tôi điều tra chuyện Kiều Vân Thương hại tôi, giờ anh ta chủ động liên lạc với tôi, đa phần là vì chuyện của Kiều Vân Thương.
Trương T.ử Quân tặc lưỡi: "Chuyện này hơi phức tạp, đợi tôi về rồi nói với cô, nhưng cô nhất định phải cẩn thận Kiều Vân Thương, cô ta thực sự muốn lấy mạng cô đấy."
Tôi khẽ "ừm" một tiếng, không hề nghi ngờ lời của Trương T.ử Quân.
Im lặng một lát, tôi vẫn kể lại những chuyện xảy ra mấy ngày nay cho Trương T.ử Quân nghe.
"Cái gì? Kiều Vân Thương sai nữ quỷ đoạt xá cô?"
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói kinh ngạc của Trương T.ử Quân.
"Quá xằng bậy rồi, đây đâu phải chuyện chính đạo có thể làm ra."
Anh ta khựng lại, tiếp tục nói: "Bắt sinh hồn người ta để hại người... đây đều không phải pháp thuật của nhà họ Kiều, Kiều Vân Thương nhất định là bỏ tiền thuê người giúp cô ta làm."
"Chắc là tìm đám tà môn ngoại đạo."
Tôi gật đầu: "Ừm, tôi nghe sinh hồn kia nói, là một người đàn ông có vết bớt hình bàn tay trên mặt bắt nó đi."
"Nếu không có người nhắc nhở, suýt chút nữa Liễu Mặc Bạch đã g.i.ế.c nó rồi."
Thực ra sau đó biết Lưu Sở Tâm là sinh hồn, Liễu Mặc Bạch cũng muốn ra tay với nó.
Chỉ là tôi không muốn sát hại một đứa trẻ vô tội, Liễu Mặc Bạch mới không làm hại nó.
Nghe vậy, Trương T.ử Quân u ám nói: "May mà con rắn đầu to không động vào sinh hồn kia..."
"Lời này là ý gì?"
"Chậc chậc, cô đối với con rắn đầu to nhà cô đúng là chẳng hiểu gì cả."
Trương T.ử Quân ngáp một cái, nhàn nhạt nói: "Động vật tu hành nếu g.i.ế.c người vô tội, báo ứng đến rất nhanh..."
"Con rắn đầu to nhà cô tuy tu vi thâm hậu, nhưng trước đó hắn đã gánh không ít nợ nghiệp rồi, giờ trên người hắn không thể thêm nửa điểm sát nghiệp nào nữa đâu."
Tim như bị thứ gì đó bóp nghẹt.
Liễu Mặc Bạch lúc đó nếu thực sự ra tay với Lưu Sở Tâm, thì anh nhất định sẽ phải chịu báo ứng.
Lúc đó nếu tôi không ngăn cản Liễu Mặc Bạch...
Tôi nín thở, không dám tưởng tượng hậu quả nếu Liễu Mặc Bạch làm như vậy.
Nhưng anh rõ ràng biết Lưu Sở Tâm là sinh hồn mà.
"A lô, sao cô không nói gì?"
Giọng nói có phần phiền toái của Trương T.ử Quân kéo suy nghĩ của tôi trở lại.
"Ồ, không có gì, vừa rồi thất thần."
Lại hàn huyên với Trương T.ử Quân vài câu, tôi mới cúp điện thoại.
Tôi siết c.h.ặ.t điện thoại, trong lòng tràn ngập những lời Trương T.ử Quân nói.
Biểu cảm của Liễu Mặc Bạch lúc đó lại nhẹ nhàng như mây gió đến thế.
Nếu không phải Trương T.ử Quân vừa rồi tình cờ nhắc đến, tôi căn bản không biết, nếu anh làm hại sinh hồn, sẽ phải gánh chịu hậu quả nghiêm trọng như vậy.
Suốt dọc đường lòng rối như tơ vò, cho đến khi xe buýt dừng ở bến cuối.
Bến cuối xe buýt số 44 nằm ngay trung tâm thành phố.
Xuống xe chưa đầy một nghìn mét, chính là chợ đầu mối lớn nhất thành phố.
Ba giờ chiều, đúng lúc mặt trời gay gắt nhất.
Nhìn dòng người qua lại tấp nập bên trong cánh cổng sắt, tâm trạng vốn nặng nề của tôi cũng thư thái hơn nhiều.
Chân còn chưa bước vào cổng sắt, phía sau truyền đến một giọng nói xa lạ: "Là Đào An Nhiễm, Đào tiểu thư phải không?"
Tôi quay đầu, một người phụ nữ béo mặc bộ đồ công sở màu đen đập vào mắt tôi.
"Bà gọi tôi?"
Người phụ nữ béo có đôi mắt híp, tay đeo găng tay trắng, biểu cảm lạnh lùng nói: "Đào tiểu thư, tiểu thư nhà tôi muốn mời cô đến quán trà nói chuyện."
Tôi sững sờ: "Bà là ai?"
"Tôi là quản gia của Hoàng tiểu thư, cô có thể gọi tôi là Hoàng Ngọc."
"Hoàng tiểu thư... Hoàng Ý Mỹ?"
Hoàng Ngọc gật đầu: "Cô không nên gọi thẳng tên húy của tiểu thư nhà tôi."
Tim tôi khựng lại, nhớ tới trước đó Liễu Huyễn từng nói, Hoàng Ý Mỹ trước giờ luôn muốn gặp tôi, nhưng đều bị chặn lại.
Hừ, cô ta vẫn tìm đến rồi.
Tôi nhếch môi, đáy mắt toàn là sự hờ hững: "Bà đã là quản gia của Hoàng Ý Mỹ, hẳn phải hiểu lễ nghĩa, bà nên gọi tôi một tiếng Liễu phu nhân."
Sắc mặt Hoàng Ngọc cứng đờ, làm ra tư thế "mời".
"Liễu phu nhân, mời bên này."
Tôi liếc nhìn chợ đầu mối phía sau, tiếc nuối quay người, uể oải đi theo Hoàng Ngọc về phía một trung tâm thương mại lớn cách đó không xa.
Hoàng Ngọc dẫn tôi đến một trà lâu được trang hoàng cao cấp.
Nói ra cũng xấu hổ, đời này lần đầu tiên đến trà lâu cao cấp, vậy mà lại là đi gặp tình địch.
Không đúng... nói một cách chính xác, Hoàng Ý Mỹ không tính là tình địch của tôi, dù sao Liễu Mặc Bạch cũng chẳng có chút tình cảm nào với Hoàng Ý Mỹ.
Trà lâu nằm ở tầng trên cùng của trung tâm thương mại.
Cửa ra vào đặt một hòn non bộ Thái Hồ thu nhỏ, bên trong lầu toàn là cửa sổ chạm khắc hoa văn rỗng, nhìn qua là biết tiêu phí ở đây không rẻ.
Thôi, cứ coi như đến uống ké ngụm trà vậy.
Tôi được dẫn đến một phòng nhã gian.
Bên bàn trà gỗ đỏ, có một người phụ nữ trẻ mặc váy voan trắng đang ngồi.
Hoàng Ý Mỹ trông chừng hai mươi tuổi, ngũ quan không có gì nổi bật.
Cô ta mặc váy voan trắng cổ đứng, tóc xõa mềm mại trên vai, trên mặt chỉ trang điểm nhẹ, trông có vẻ yếu đuối đơn thuần.
Chỉ tiếc là cô ta đã hiểu lầm Liễu Mặc Bạch.
Liễu Mặc Bạch đối với kiểu người thanh nhã này dường như không thích lắm.
"Ngồi đi..."
Cô ta nhàn nhạt nói, có vài phần ra dáng chủ mẫu.
Tôi lẳng lặng ngồi xuống đối diện Hoàng Ý Mỹ.
"Cô tên là Đào An Nhiễm đúng không?"
