Hoán Mệnh Nữ, Xà Giá Nương - Chương 95: Than Nghèo

Cập nhật lúc: 14/01/2026 18:24

Ăn sáng xong, Lý Phương Phương liền cùng tôi về nhà bà nội Triệu Thải Phụng.

Nhà bác cả làm ăn ở thành phố phất lên như diều gặp gió.

Tòa nhà văn phòng của công ty vật liệu xây dựng Đào Thị cao chừng mười tầng, mỗi tầng đều ốp gạch men trắng như tuyết.

Còn cái sân bà nội ở, vẫn là gian nhà cũ nát rách rưới nhất trong thôn.

Cánh cửa gỗ duy nhất có thể lọt mắt, còn là do tôi đi chuyển khoai tây cho một hộ trong thôn vào kỳ nghỉ hè năm lớp chín kiếm được.

Nhìn cái sân đất vàng quen thuộc mà xa lạ trước mắt, trong lòng tôi dâng lên một cảm giác chán ghét nồng đậm.

Rõ ràng tôi mới là người bỏ ra nhiều nhất cho cái nhà này, nhưng nhà họ Đào dù là người sống, hay là người c.h.ế.t, đều hận không thể khiến tôi xuống địa ngục.

"Không vào sao?"

Lời nhắc nhở của Lý Phương Phương kéo suy nghĩ của tôi trở lại.

Bàn tay nắm c.h.ặ.t buông ra, tôi khẽ hít một hơi, tự nhủ mọi chuyện đã qua rồi, lúc này mới đẩy cánh cửa gỗ trước mặt ra.

"Két..."

Sau một tiếng động trầm đục, cảnh vật quen thuộc trong sân đập vào mắt.

Triệu Thải Phụng mặc chiếc áo sơ mi hoa nhí giặt đến bạc màu, đầu quấn khăn, đang ngồi bên bàn gỗ ăn bánh bao.

Mùi bánh bao thịt rất nhạt, nhưng lại khiến tim tôi đau nhói từng cơn.

Hừ...

Đã từng có lúc, Triệu Thải Phụng luôn ôm tôi than nghèo.

Bà ta nói mình già rồi, không kiếm ra tiền, trong nhà đến gạo cũng không đủ ăn, mới để tôi chịu thiệt thòi.

Thấy bà ta tự trách như vậy, trong lòng tôi vô cùng áy náy, từ rất nhỏ đã bắt đầu ra ngoài tìm rau dại quả dại lót dạ.

Mặc dù đối với người bà nội là Triệu Thải Phụng này, tôi đã không còn ôm bất kỳ kỳ vọng nào, nhưng mũi vẫn không kìm được mà cay cay.

Tôi đỏ hoe mắt, châm chọc lên tiếng.

"Không có tôi ở nhà, những ngày tháng này của bà trôi qua tốt hơn nhiều so với trước kia đấy."

"Hay là trước đây bà đều nhân lúc tôi không có mặt, lén lút ăn bánh bao thịt."

Triệu Thải Phụng sững sờ, vội vàng nhét miếng vỏ bánh bao cuối cùng trong tay vào miệng, lại tham lam l.i.ế.m ngón tay dính mỡ, giận dữ nói: "Mày còn dám về!"

"Đều tại mày hại c.h.ế.t cháu gái tao! Mày cái đồ tiện nhân, trả mạng cho Lợi Lợi đây!"

"Yên tâm, đợi tôi lấy chứng minh thư xong, sẽ không bao giờ quay lại đây nữa, bà căn bản không xứng làm người thân của tôi."

Tôi lạnh lùng nói.

Cái c.h.ế.t của Đào Vân Lợi không liên quan chút nào đến tôi.

Nếu không phải cô ta trói tôi ở quảng trường, muốn mượn tay hoạt thi g.i.ế.c tôi, cô ta sao có thể bị hắc xà đ.á.n.h ngất.

Hơn nữa đêm đó, chỉ cần người nhà họ Đào ra ngoài tìm Đào Vân Lợi, Đào Vân Lợi sẽ không c.h.ế.t.

Kẻ thực sự hại c.h.ế.t Đào Vân Lợi, là chính bản thân cô ta và những người nhà họ Đào tham sống sợ c.h.ế.t.

Nhưng những đạo lý này nói với Triệu Thải Phụng cũng không thông.

Tôi lướt qua Triệu Thải Phụng, đi thẳng về phòng cầm lấy chứng minh thư, liền muốn rời khỏi nhà họ Đào.

Nhưng vừa đến sân nhỏ, bỗng nhiên chân nặng trĩu.

Triệu Thải Phụng ngồi dưới đất, ôm lấy chân tôi, gào khóc t.h.ả.m thiết.

"Đào An Nhiễm cái đồ súc sinh trời đ.á.n.h này, tao vất vả nuôi mày khôn lớn, mày hại c.h.ế.t chị họ mày thì thôi đi, còn muốn bỏ đi mặc kệ tao à."

"Người ta đều nói nuôi con để dưỡng già, thế mà tao lại nuôi ong tay áo, nuôi cáo trong nhà, bà con lối xóm mau đến mà xem này."

"Bà già này không ai lo, chi bằng c.h.ế.t đi cho xong..."

Nghe tiếng gào khóc của Triệu Thải Phụng, tôi tức đến mức tim đập thình thịch.

Thật không biết xấu hổ...

Những năm này Triệu Thải Phụng nuôi tôi chỗ nào? Rõ ràng là tôi làm trâu làm ngựa ở nhà họ Đào nuôi bà ta.

Từ khi tôi biết đi, Triệu Thải Phụng gần như chưa từng xuống ruộng.

Tôi học cách tìm cỏ lợn cho lợn ăn, việc gì không làm được, thì tìm chú Lý thím Lý hàng xóm giúp đỡ.

Mỗi lần muốn bà nội làm chút gì đó, bà ta hoặc là đau đầu, hoặc là đau chân...

Tóm lại là không làm được chút việc nào.

Tôi lạnh lùng nhìn Triệu Thải Phụng diễn kịch, thầm nghĩ: Tôi còn chưa khóc đâu, bà đã khóc trước rồi.

Triệu Thải Phụng không có nước mắt, chỉ có thể gào khan, hơn nữa gào rất to.

Không lâu sau, trong sân nhà họ Đào đã tụ tập không ít người xem náo nhiệt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hoán Mệnh Nữ, Xà Giá Nương - Chương 95: Chương 95: Than Nghèo | MonkeyD