Hoán Mệnh Nữ, Xà Giá Nương - Chương 962: Xin Tha

Cập nhật lúc: 18/01/2026 21:06

Nghe tiếng, tôi quay đầu lại.

Một ông lão tóc đã bạc nửa đang ngồi trên xe lăn mỉm cười với tôi.

Người đẩy xe lăn là một người đàn ông trẻ tuổi trạc tuổi tôi.

Người đàn ông mặc một bộ đồ công sở, thân hình trung bình hơi mập, ngũ quan có chút giống người nhà họ Lâm.

"Các vị là?"

Ông lão ôn tồn nói: "Ta là Lâm Nhữ Sinh, ông... ngoại cũ của cháu."

Người đàn ông đẩy xe lăn phía sau bất đắc dĩ nhếch mép.

"Tôi tên Lâm Tuấn Phong, anh họ cũ của cô, cũng là con trai của Lâm Mộ Nam."

Suy nghĩ một lát, tôi ngước mắt nhìn hai người đối diện, giọng điệu hơi lạnh: "Hai người tìm tôi có chuyện gì?"

Người nhà họ Lâm tìm tôi, không ngoài việc đ.á.n.h bài tình thân, muốn tôi nhận lại Lâm Tâm Nhu, để bà ta được hưởng phúc tuổi già.

Tôi thầm cười lạnh trong lòng.

Lúc trước khi Lâm Tâm Nhu bắt nạt tôi, tôi không trực tiếp tống bà ta vào tù đã là khách sáo lắm rồi.

Sao có thể nhận lại bà ta được?

"Ta đã nhờ Vạn Quân, ông ấy miễn cưỡng đồng ý giúp ta hẹn cháu."

Lâm Nhữ Sinh cười khổ một tiếng.

"Trước đây sức khỏe ta không tốt, Tuấn Phong vẫn luôn ở nước ngoài chăm sóc ta."

"Không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này."

"Lâm gia có lỗi với cháu, ta không dám mong cháu nhận lại chúng ta, ta chỉ muốn nói chuyện với cháu một chút."

Tôi khẽ mím môi, liếc nhìn Liễu Mặc Bạch bên cạnh, nhỏ giọng nói: "Anh ra ngoài đợi em đi."

"Ừm."

Sau khi Liễu Mặc Bạch rời đi, chúng tôi đến một phòng nghỉ tạm thời gần sân thượng.

Trong phòng nghỉ có một chiếc bàn tròn bằng kính và ba chiếc ghế.

Sau khi ngồi xuống, có nhân viên rót trà nóng cho chúng tôi.

Tôi cầm cốc giấy, muốn sưởi ấm tay.

Ông Lâm Nhữ Sinh đối diện mở miệng, chưa kịp nói gì đã bắt đầu ho không ngớt.

Lâm Tuấn Phong vội vàng vỗ lưng cho Lâm Nhữ Sinh, nói: "Ông nội, để cháu nói cho."

Thấy Lâm Nhữ Sinh xua tay đồng ý, Lâm Tuấn Phong mới ngại ngùng nói: "Cô nhỏ tuổi hơn tôi, cho dù không có quan hệ huyết thống, tôi gọi cô một tiếng em gái cũng hợp lễ nghĩa."

"Ông nội có vài chuyện muốn nói với cô, cứ để tôi nói thay nhé."

Thấy Lâm Nhữ Sinh ho dữ dội như vậy, sự đề phòng trong lòng tôi cũng giảm đi một chút.

"Ừm."

Lâm Tuấn Phong tuy là con riêng của Lâm Mộ Nam.

Nhưng từ nhỏ anh ta đã được Lâm Nhữ Sinh giữ bên cạnh dạy dỗ, khí chất cũng trầm ổn hơn bất kỳ ai trong Lâm gia. Anh ta bất đắc dĩ nói: "Lâm gia có lỗi với cô, đó là chuyện không thể chối cãi, điểm này Lâm gia chúng tôi thừa nhận."

"Hôm nay chủ yếu là muốn xin tha cho dì Lục..."

Tôi sững sờ: "Lục Tuyết Nghi?"

Lâm Tuấn Phong bất đắc dĩ gật đầu.

"Đúng vậy, Liễu gia nói chỉ cần cô đồng ý, ngài ấy sẽ cho phép dì Lục c.h.ế.t ở bên ngoài nhà tù."

"Cô cũng biết, dì Lục không còn sống được bao lâu nữa."

Tôi cười lạnh một tiếng.

"Vậy có lẽ anh phải thất vọng rồi, tôi không đồng ý."

Tất cả khổ nạn của tôi đều do Lục Tuyết Nghi gây ra.

Lúc đầu nếu không phải bà ta gợi ý cho Thẩm Vân đổi con, sao tôi có thể lưu lạc đến thôn Ổ Đầu?

Sau đó bà ta lại cấu kết với "Chuyển Sinh" âm mưu chế tạo người nhân tạo dựa trên nguyên mẫu của tôi, định dùng người nhân tạo để trộm ngọc bội của Cảnh Thần.

Sao tôi có thể tha cho bà ta được?

Lâm Tuấn Phong thành khẩn nói: "Cô nghe tôi nói đã, dì Lục cũng rất đáng thương..."

Tôi cười lạnh thành tiếng: "Vì cứu Lục gia, bị ép gả cho con trai nhà tài phiệt, chỉ có thể ở trong biệt thự lo toan việc nhà họ Lâm, nên bà ta rất đáng thương?"

Trên mặt Lâm Tuấn Phong lộ ra vẻ lúng túng, tiếp tục nói: "Em gái Vân Nhiễm đừng vội tức giận, để tôi từ từ nói."

Thấy tôi không phản bác nữa, Lâm Tuấn Phong mới bắt đầu kể về những gì Lục Tuyết Nghi đã trải qua.

Trước khi hai nhà Lâm Lục kết thông gia, Lục Tuyết Nghi và Lâm Mộ Nam đều có người yêu của riêng mình.

Sau khi Lục gia phá sản, Lâm gia nhìn trúng tài năng kinh doanh của Lục Tuyết Nghi, muốn kết thông gia với Lục gia.

Để có thể trèo lên cành cao Lâm gia, nhanh ch.óng giải quyết vấn đề nợ nần của Lục gia.

Ông cụ Lục đã tạo ra một tai nạn, khiến bạn trai của Lục Tuyết Nghi c.h.ế.t trong t.a.i n.ạ.n đó.

Bà cụ Lâm thì dùng tính mạng của bạn gái đầu đang m.a.n.g t.h.a.i của Lâm Mộ Nam để uy h.i.ế.p, ép Lâm Mộ Nam cưới Lục Tuyết Nghi.

Ngày cưới, bạn gái đầu của Lâm Mộ Nam c.h.ế.t vì khó sinh, sinh ra Lâm Tuấn Phong.

Mà Lâm Mộ Nam vẫn luôn nghĩ rằng bạn gái mình đang trốn ở nước ngoài.

Để bạn gái không bị tổn thương, ông ta chỉ có thể giả vờ ân ái với Lục Tuyết Nghi.

Lục Tuyết Nghi thì vì Lục gia, cũng giả dối với Lâm Mộ Nam.

Mãi cho đến khi bà cụ Lâm qua đời, Lâm Nhữ Sinh mang theo Lâm Tuấn Phong mới hai tuổi xuất hiện trong tang lễ, Lâm Mộ Nam mới biết bạn gái đầu của mình đã qua đời.

Lâm Mộ Nam trút giận lên người Lục Tuyết Nghi, tiến hành trả thù bà ta.

Đầu tiên là ra tay đ.á.n.h đập Lục Tuyết Nghi, sau khi Lâm Nhữ Sinh can thiệp, ông ta bắt đầu tìm kiếm tiểu tam khắp nơi để sỉ nhục Lục Tuyết Nghi.

Lục Tuyết Nghi vốn đã oán hận cuộc hôn nhân này, lại thêm sự giày vò này, cuối cùng mắc bệnh u.n.g t.h.ư.

Lâm Nhữ Sinh thở dài một hơi, khàn giọng nói: "Vân Nhiễm à, Tuyết Nghi là một đứa trẻ đáng thương."

"Bây giờ nó cũng sắp c.h.ế.t rồi, được tha thì nên tha, cháu cứ để nó ra đi một cách t.ử tế ở bên ngoài đi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.