Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản - Chương 957: Thất Vọng

Cập nhật lúc: 11/04/2026 23:09

Dạ Thần Hiên vừa về đến Đồng Tâm Điện liền giao Dịch Hoan cho T.ử Thảo và Thanh Tương, còn bản thân hắn thì vác Đường Mịch vào phòng.

Cung nữ trong điện thấy hai người trở về như vậy, lập tức đều quy củ lui ra ngoài.

Dạ Thần Hiên vác Đường Mịch sải bước vào nội thất, cũng không nỡ ném nàng, trực tiếp đặt lên giường.

"Dạ Thần Hiên!" Đường Mịch tức giận trừng mắt: "Chàng có thể bớt trẻ con lại được không?"

Có ai ghen tuông vô lý như chàng không chứ?

Còn vác ta suốt cả quãng đường, sau này làm sao ta còn dám gặp ai trong cung nữa đây?

"Ta trẻ con?" Dạ Thần Hiên tức giận nhào lên giường, đè lên người nàng: "Hôm nay ta sẽ cho nàng xem, rốt cuộc ta nam tính đến mức nào!"

Đường Mịch còn định mắng hắn, Dạ Thần Hiên liền trực tiếp phong bế cánh môi nàng.

......

Tây Vực Hoàng cung.

Thuần Vu Giác sốt ruột chờ ngoài cửa, bên trong, Uyển phi đang lâm bồn.

Tiếng hét thất thanh truyền ra từ bên trong khiến Thuần Vu Giác nhớ lại cảnh tượng lúc Đường Mịch sinh con, hắn lo đến mức vã mồ hôi lạnh.

Từ sáng tới tối, tiếng kêu cứu bên trong chưa từng dứt, thế nhưng vẫn không có bất cứ tin tức nào truyền ra.

Thuần Vu Giác vội vàng chạy đi gõ cửa phòng.

Cung nữ vội vàng mở cửa: "Hoàng thượng."

"Uyển phi sao rồi?" Thuần Vu Giác sốt sắng hỏi.

Cung nữ vội cúi người: "Uyển phi nương nương vẫn đang sinh, bà đỡ nói nương nương trước đó suýt sảy thai, cơ thể bị tổn thương, e rằng lần này sẽ khó sinh."

Thuần Vu Giác nghe xong lập tức hoảng hốt, xông thẳng vào phòng.

"Hoàng thượng......" Cung nữ vội vã đuổi theo.

Bà đỡ trong phòng thấy Thuần Vu Giác, vội vàng hành lễ: "Tham kiến Hoàng thượng."

"Không cần quan tâm đến trẫm, hãy tận tâm đỡ đẻ cho Uyển phi, nếu Uyển phi và công chúa có mệnh hệ gì, trẫm sẽ bắt các người đền mạng!" Thuần Vu Giác lạnh lùng đe dọa.

Đám bà đỡ lập tức khiếp sợ, đâu còn dám chểnh mảng, vội vàng quay lại tiếp tục đỡ đẻ cho Uyển phi.

Thuần Vu Giác đi đến bên giường, Uyển phi mồ hôi đầm đìa, nhìn hắn đầy suy yếu: "Hoàng thượng......"

Chưa đợi Uyển phi nói hết câu, Thuần Vu Giác liền bảo: "Đừng nói nữa, tiết kiệm sức lực mà sinh con, chỉ cần nàng bình an hạ sinh, đời này trẫm sẽ không tìm thêm nữ nhân nào khác, cả đời chỉ bảo vệ một mình nàng."

Đám bà đỡ trong phòng nghe những lời này của Thuần Vu Giác, đều vô cùng chấn động.

Trước đây họ chỉ nghe nói Hoàng thượng độc sủng Uyển phi, bây giờ xem ra đây là sủng ái thật sự, lời thề cả đời chỉ giữ một mình nàng mà Hoàng thượng cũng dám thốt ra, đây là ân sủng cực lớn đó!

Hoàng thượng cưng chiều Uyển phi như vậy, họ lại càng không được phép sai sót, nếu Uyển phi thực sự xảy ra chuyện gì, thì đầu của họ cũng không còn giữ được nữa.

Uyển phi nghe vậy cũng lập tức đỏ hoe đôi mắt, lòng đầy xúc động.

Cả đời chỉ giữ một mình nàng, đây là lời hứa đẹp đẽ biết bao, là niềm khao khát của biết bao nữ t.ử.

Nhất là khi hắn lại còn là Hoàng đế!

Dù chỉ là vật thay thế, đời này nàng cũng thấy mãn nguyện rồi!

Thế nhưng lúc nãy Hoàng thượng nói nàng phải bình an sinh hạ, nếu nàng khó sinh mà c.h.ế.t, thì con không còn, mà bản thân nàng cũng mất hết tất cả.

Dù đứa trẻ có thể sống, nó cũng sẽ không còn mẫu thân nữa.

Cho dù Hoàng thượng sẽ cưng chiều nó, nhưng đến lúc đó bên cạnh Hoàng thượng lại có nữ nhân khác, lại sinh thêm con cái khác, thì con của nàng phải làm sao đây?

Vì con của mình, cũng vì bản thân mình, nàng nhất định phải sinh con thuận lợi.

Uyển phi cố hết sức bình sinh, dốc toàn bộ sức lực và tinh lực vào việc lâm bồn.

Một canh giờ trôi qua, dưới sự nỗ lực chung của Uyển phi và bà đỡ, cuối cùng Uyển phi cũng hạ sinh thành công.

"Oa oa......" Nghe tiếng khóc chào đời vang dội của đứa nhỏ, Uyển phi cuối cùng cũng trút được gánh nặng trong lòng.

Cuối cùng cũng sinh rồi.

Thuần Vu Giác cũng vô cùng vui mừng, xót xa nhìn Uyển phi: "Nàng vất vả rồi."

Uyển phi mồ hôi nhễ nhại nhìn Thuần Vu Giác: "Hoàng thượng, người đã hứa với thần thiếp..."

Thuần Vu Giác mỉm cười: "Nàng yên tâm, trẫm đã hứa thì chắc chắn sẽ làm được."

Uyển phi nhất thời vô cùng vui sướng. Giờ đây nàng chẳng còn quan tâm mình sinh là hoàng t.ử hay công chúa nữa. Dù sao Hoàng thượng cũng đã hứa trọn đời chỉ cần mình nàng, nên sinh Nhi t.ử hay nữ nhi cũng chẳng quan trọng. Sau này nàng vẫn có thể tiếp tục sinh nở, và người đó chắc chắn chỉ có thể là nàng.

Thuần Vu Giác lại đầy kích động nhìn bà đỡ: "Là hoàng t.ử hay công chúa?"

Bà đỡ vừa ôm đứa trẻ ra, liếc nhìn giới tính liền lập tức báo tin mừng: "Chúc mừng Hoàng thượng, chúc mừng nương nương, là một vị tiểu hoàng t.ử ạ."

...Thuần Vu Giác nghe xong, nụ cười trên môi lập tức cứng đờ.

Tiểu hoàng t.ử?

Không phải là tiểu công chúa sao? Sao lại thành tiểu hoàng t.ử rồi?

Chắc chắn là bà đỡ này nói sai rồi.

"Đưa trẫm xem." Thuần Vu Giác lập tức bước tới nhìn thoáng qua, hắn chẳng nhìn mặt mũi đứa trẻ, chỉ chăm chăm nhìn vào chỗ ấy, sắc mặt lập tức đen lại.

Thấy vẻ mặt của Thuần Vu Giác, bà đỡ hoàn toàn bối rối.

Chuyện gì thế này?

Sao sinh ra tiểu hoàng t.ử mà Hoàng thượng lại không vui?

Uyển phi cũng bị Thuần Vu Giác làm cho kinh sợ, nàng nơm nớp nhìn đứa trẻ rồi lại nhìn hắn, sợ rằng hắn đang nổi giận.

Tại sao lại là một tiểu hoàng t.ử cơ chứ?

Nếu là tiểu công chúa, không những khiến Hoàng thượng vui lòng mà sau này nàng còn có thể sinh thêm nữa.

"Hoàng thượng..." Uyển phi lo lắng nhìn Thuần Vu Giác định nói gì đó, nhưng chưa để nàng mở lời, Thuần Vu Giác đã lên tiếng: "Nàng hãy tịnh dưỡng cho tốt, từ hôm nay sắc phong làm Quý phi, đứa trẻ này phong làm Thái t.ử."

Không ngờ niềm vui đến quá bất ngờ, Uyển phi lập tức vui vẻ tạ ơn: "Đa tạ Hoàng thượng."

Các bà đỡ cũng đầy ngưỡng mộ nhìn Uyển phi.

Vị chủ t.ử này thật sự quá may mắn. Con vừa chào đời đã được phong Thái t.ử, bản thân thì được tấn thăng làm Quý phi, Hoàng thượng còn hứa cả đời chỉ cần một mình nàng.

Vinh sủng thế này, chắc khắp thiên hạ ai nấy đều phải ghen tị.

"Trẫm còn việc phải làm, nàng cứ nghỉ ngơi đi." Thuần Vu Giác nói một câu, chẳng thèm nhìn Nhi t.ử lấy một cái rồi xoay người bước ra ngoài.

...Mọi người trong phòng nhất thời ngơ ngác.

Hoàng thượng rốt cuộc là vui hay không vui đây?

Tuy được thăng chức, nhưng trong lòng Uyển phi cũng thấy không yên.

Chẳng biết Hoàng thượng có thích tiểu hoàng t.ử hay không?

Nếu Hoàng thượng thích tiểu công chúa đến thế, thì nàng phải sớm hồi phục sức khỏe để sau này sinh thêm cho người một vị tiểu công chúa.

Thuần Vu Giác ra ngoài, liền bắt gặp hai vị sứ giả trở về phục mệnh.

"Hoàng thượng." Hai vị sứ giả thấy Thuần Vu Giác liền hành lễ, đồng thời khoe công: "Hoàng thượng, Hoàng đế và Hoàng hậu Đại Tề đã nhận lễ vật ngài gửi tới rồi ạ."

Thuần Vu Giác nghe vậy, chân mày vốn đã nhíu c.h.ặ.t lại càng thêm sâu.

Sớm biết hắn sinh ra là Nhi t.ử, hắn đã chẳng gửi lễ vật đi, chỉ uổng công rẻ rúng cho Dạ Thần Hiên.

Hắn chẳng lẽ lại để Nhi t.ử mình đi quyến rũ Nhi t.ử hắn sao?

Bỗng dưng nghĩ đến Dạ Kinh Hoa, sắc mặt Thuần Vu Giác lại trở nên khó coi cực độ, hắn tức giận bỏ đi.

Hai vị sứ giả ngơ ngác nhìn theo bóng lưng Thuần Vu Giác.

"Hoàng thượng có phải đang nổi giận không?"

"Có vẻ là vậy."

"Nhưng tại sao người lại giận?"

Rõ ràng chính Hoàng thượng là người đã nhấn mạnh với họ trước khi đi Đại Tề, rằng bất kể dùng cách nào cũng phải khiến Hoàng đế và Hoàng hậu Đại Tề nhận lễ vật mà.

Họ khó khăn lắm mới hoàn thành nhiệm vụ, sao người còn nổi giận cơ chứ?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.