Hoàng Hôn Và Hoa Hồng - Phần 14 (28-30)
Cập nhật lúc: 20/09/2026 01:00
28
Một tuần trước ca phẫu thuật của Chu Từ.
Chu Nặc lén lén lút lút tới tìm tôi.
"Chị dâu, nghe nói chùa Phổ Tế ở thành phố H linh lắm, chúng ta đi thắp hương bái Phật một chuyến đi."
Từ sau khi cô ấy chậm rãi tiếp quản Hằng Thịnh, khí chất trên người đã ngày càng trở nên trầm ổn và vững vàng hơn.
Thế nhưng thỉnh thoảng cô ấy vẫn lộ ra dáng vẻ trẻ con như trước, chẳng hạn như ngay lúc này.
Có lẽ con người ta khi đối mặt với những nỗi đau vượt quá khả năng gánh vác, họ luôn muốn tìm kiếm sự trợ giúp từ những thế lực siêu nhiên.
Vì thế tôi gật đầu bảo: "Được."
29
Trước khi Chu Từ bước vào phòng phẫu thuật, trông hắn vẫn ung dung bình thản như mọi khi.
Cứ như thể hắn chỉ sắp sửa đi tham dự một cuộc họp đơn giản mà thôi.
Hắn vươn tay xoa đầu Chu Nặc, dịu dàng cất lời:
"Em còn giỏi giang hơn cả những gì anh tưởng tượng đấy, không hổ là em gái của Chu Từ anh."
Chu Nặc ngẩng cao đầu, kiêu hãnh đáp:
"Tất nhiên rồi, em giống anh trai em mà lị."
Nói rồi cô ấy quay sang nhìn tôi:
"Chị dâu, chị nói xem có đúng không?"
Tôi giơ ngón tay cái về phía cô ấy để tỏ ý tán thành.
Khóe môi Chu Từ khẽ nhếch lên. Ngay trước cánh cửa phòng phẫu thuật, hắn đột nhiên quay người lại nhìn tôi.
Hắn mỉm cười nháy mắt với tôi một cái rồi bảo:
"Đào Khê, chờ anh bước ra, anh muốn nói cho em nghe một bí mật."
Tôi gật đầu, khóe mắt cong cong đáp:
"Được, vậy em chờ anh."
Đèn phòng phẫu thuật bật sáng.
Tôi cùng Chu Nặc một lần nữa sóng vai ngồi trên chiếc ghế dài bên ngoài phòng phẫu thuật.
Điểm duy nhất khác biệt là lần này cả hai chúng tôi đều giữ im lặng.
Cô ấy không ngừng xoay tròn chuỗi hạt ngọc cầu được từ chùa Phổ Tế, nghe nói chuỗi hạt đã được khai quang này có thể giúp con người ta đạt thành nguyện ước.
Còn tôi thì cứ nhìn chằm chằm vào chiếc đèn báo hiệu trên cửa phòng phẫu thuật.
Vừa hy vọng nó mau ch.óng tắt đi, lại vừa lo sợ mong nó vĩnh viễn đừng bao giờ tắt.
Một tiếng... Hai tiếng... Ba tiếng...
Hơn sáu tiếng đồng hồ nặng nề trôi qua, chiếc đèn phẫu thuật kia rốt cuộc cũng tối sầm xuống.
Chu Nặc lập tức bật dậy, lao về phía cửa phòng phẫu thuật.
Tôi cũng đứng lên theo, thế nhưng chẳng hiểu sao bước chân lại nặng trĩu như đeo hàng ngàn cân đá, nặng tới mức gần như tôi chẳng thể nào nhấc nổi chân.
Các bác sĩ đeo khẩu trang chậm rãi bước ra khỏi phòng phẫu thuật, họ tháo khẩu trang xuống với nét mặt vô cùng ngưng trọng.
"Rất xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức rồi, Chu tiên sinh anh ấy..."
Những âm thanh phía sau tôi hoàn toàn chẳng còn nghe rõ được nữa.
Tôi không hiểu nổi Chu Từ à, cuộc gặp gỡ giữa em và anh chẳng lẽ đến cuối cùng chỉ là để biệt ly sao?
Thế nhưng hình như chẳng một ai có thể trả lời câu hỏi này cho tôi cả, ngay cả anh cũng không thể.
Trong lúc hoảng hốt, tôi nghe thấy tiếng những hạt ngọc rơi rụng xuống sàn nhà bệnh viện, nảy lên nảy xuống nổ thành những tiếng "lốp bốp" giòn tan.
Chuỗi hạt trên tay Chu Nặc, rốt cuộc cũng đã đứt tung mất rồi.
30
Chuyện tang sự của Chu Từ do ông cụ Chu cùng Chu Nặc cùng nhau đứng ra quán xuyến, chủ trì.
So với lần đầu tiên tôi gặp ông vào một năm trước, ông cụ Chu nhìn đã phong sương và tang thương đi rất nhiều.
Còn Chu Nặc cũng ngày càng trầm ổn, tự chủ, dáng vẻ càng lúc càng giống Chu Từ của trước kia.
Lâm Tiền thì vẫn luôn lặng lẽ đứng ở phía sau cô ấy, tựa như một cây tùng cây bách kiên định và trầm mặc.
Sau khi tang lễ kết thúc.
Ông cụ Chu trao cho tôi một bức thư, bảo rằng đây là đồ Chu Từ để lại cho tôi.
Ông cụ cất lời:
"A Từ nó... là một đứa trẻ không gặp may mắn. Nhưng kể từ sau khi gặp được cháu, ta biết nó đã rất vui vẻ."
Tôi siết c.h.ặ.t phong thư trong tay, cúi đầu chào ông một cái.
Về đến nhà, tôi mở phong thư ra.
Trên trang giấy da trâu là những dòng chữ nét phượng múa rồng bay vô cùng lưu loát.
Độ dài của bức thư không quá dài, chỉ vỏn vẹn vài dòng ngắn ngủi.
[Cô gái nhỏ.
Khi em đọc được bức thư này, có lẽ anh đã chẳng còn thể đứng trước mặt em nữa rồi.
Nghĩ bụng thế nào cũng phải nói với em vài điều nhưng lại chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.
Vậy thì bắt đầu từ lần đầu tiên chúng ta gặp mặt nhé, khi ấy anh chỉ cảm thấy cô gái nhỏ này liệu có phải có chút không bình thường hay không.
Thế nhưng dường như lại có chút đặc biệt, khiến anh không kìm nổi lòng mà muốn bước về phía em.
Tựa như kẻ sống lâu năm trong căn phòng tối tăm bỗng nhiên khao khát muốn tiến lại gần ánh sáng.
Sau này lại phát hiện ra trên người cô gái nhỏ em có một sức dẻo dai kiên cường đến kỳ lạ.
Rõ ràng có rất nhiều chuyện chẳng hề như ý thế nhưng em lại chẳng hề oán trách nửa lời, dù cho có đang đứng trên bụi gai thì vẫn nở ra bông hoa rực rỡ nhất.
Thật sự rất cừ đấy.
Có thể gặp được em quả thực là một điều vô cùng may mắn đối với anh.
Em từng nói em không tin thần phật, bởi vì chúng sinh muôn màu muôn vẻ ai nấy đều khổ, thần phật ở trên ngai cao vợi như thế sẽ chẳng thể nhìn thấy em đâu.
Thế nhưng giờ đây, anh đã có thể ở trên bầu trời dõi theo em, bảo vệ che chở cho em rồi.
Chu gia cũng sẽ mãi mãi đứng ở đằng sau làm chỗ dựa cho em, vậy nên đừng sợ hãi gì cả, hãy cứ mạnh dạn bước đi trên con đường mà em muốn đi nhé.
Thôi thì viết tới đây thôi vậy, thực ra anh vẫn còn rất nhiều lời muốn nói nhưng nghĩ lại nếu viết dài quá, nhỡ đâu em chẳng thể quên được anh thì biết làm sao?
Đùa chút thôi.
Chu Từ]
…
