Hoàng Hôn Và Hoa Hồng - Phần 2 (5-6)
Cập nhật lúc: 14/09/2026 01:00
5
Sáng hôm sau, tôi mang đôi quầng thâm mắt to đùng đến giảng đường bậc thang để học tiết sớm.
Vừa mới ngồi xuống thì cổ tay đã bị ai đó siết c.h.ặ.t.
Cơn đau đột ngột ập đến khiến tôi, người vốn đang mơ mơ màng màng vì buồn ngủ lập tức tỉnh cả ngủ.
Tôi nghiêng đầu nhìn sang thì thấy Thẩm Kinh Bạch đang đứng ngược sáng ở đó. Trên gương mặt vốn luôn đạm mạc của anh ta lúc này lại thoáng qua một tia phẫn nộ.
Kể từ cái đêm tôi hân hoan cầm quà sinh nhật đi tìm anh ta, để rồi bắt gặp cảnh anh ta cùng Tần Niệm khóa môi dưới cây hoa anh đào... kẻ này đã lâu lắm rồi không xuất hiện trước mặt tôi.
Vậy mà giờ phút này, anh ta lại nhíu c.h.ặ.t mày nhìn tôi:
"Đào Khê, tối qua em đến quán bar làm gì?"
Giọng điệu hạch hỏi vô lý cùng cơn đau từ cổ tay truyền tới khiến tôi không chút ngần ngại vung chân đá thẳng vào người anh ta.
"Liên quan quái gì đến anh?"
Thẩm Kinh Bạch bị tôi đá tới mức hừ nhẹ một tiếng, đôi mày nhíu sâu hơn nhưng vẫn không chịu buông tay tôi ra.
Tôi chỉ thấy thật buồn cười.
Lúc trước còn bên nhau chẳng thấy anh quan tâm tôi như thế. Giờ chia tay rồi, anh lại giở trò quản lý tôi cơ đấy?
Đúng lúc này, một giọng nói dịu dàng, trong trẻo vang lên:
"Đào Khê, cậu đừng trách Kinh Bạch, anh ấy chỉ vì lo lắng cho cậu thôi."
Tần Niệm mặc một chiếc váy tân thời Trung Hoa màu xanh nhạt bước tới, tà váy nhẹ nhàng tung bay theo cơn gió thoảng.
Cô ta tự nhiên khoác lấy tay Thẩm Kinh Bạch. Hành động này vừa tỏ ra thiện giải nhân ý, lại vừa như đang ngầm khẳng định chủ quyền.
Thẩm Kinh Bạch hơi khựng lại, cánh tay bị cô ta khoác lấy vô thức cứng đờ. Nhưng anh ta không hề đẩy cô ta ra mà chỉ gắt gao chằm chằm nhìn tôi, có vẻ như đang rất chờ đợi phản ứng từ tôi.
Mấy bạn học xung quanh bắt đầu ngoái đầu nhìn sang, thì thầm bàn tán:
"Tình huống gì thế này? Đóa hoa cao lãnh Thẩm Kinh Bạch chẳng phải đã bị Đào Khê cưa đổ rồi sao? Sao giờ lại ở bên Tần Niệm thế kia?"
"Chắc chắn là chia tay rồi chứ sao. Thẩm gia với Tần gia là thế giao, rõ ràng là hợp đôi hơn nhiều."
"Cũng đúng, với gia thế như Thẩm Kinh Bạch thì chắc trước đây cũng chỉ chơi bời chút thôi..."
"Thế thì Đào Khê tội nghiệp quá nhỉ..."
...
Tôi nhìn vệt đỏ trên cổ tay, trông vô cùng nổi bật trên làn da trắng nõn mà không khỏi thấy xui xẻo trong lòng.
Thế nhưng vì đêm qua đã thức trọn một đêm, tôi thực sự chẳng buồn đôi co nhiều lời với hai kẻ này, càng không muốn vừa sáng sớm đã biến mình thành miếng mồi cho đám người hóng hớt.
Cho nên tôi chỉ lạnh nhạt phun ra một từ:
"Cút."
Tần Niệm nghe vậy, hốc mắt tức thì đỏ bừng. Cô ta cau đôi mày liễu, ấm ức nói:
"Đào Khê, chị biết cậu trách tớ, nhưng cậu đâu cần vì muốn làm Kinh Bạch đau lòng mà cố tình đến quán bar mượn rượu giải sầu..."
Lời cô ta chưa nói hết nhưng ý tứ thì đã quá rõ ràng.
Tôi thản nhiên hỏi ngược lại:
"Cô nghĩ nhiều rồi đấy. Hai người các người cũng xứng chắc?"
Thẩm Kinh Bạch dường như bị thái độ hoàn toàn thờ ơ của tôi làm tổn thương, sắc mặt lập tức lạnh xuống. Anh ta kéo Tần Niệm vào lòng, trầm giọng an ủi:
"Đừng buồn nữa. Cô ta đã không biết tự trọng thì cứ mặc kệ cô ta đi."
Tôi nghe xong liền bật cười:
"Tôi không biết tự trọng? Còn hai người các người lại là thứ tốt đẹp gì mà cũng bày đặt đóng vai thanh cao ở đây?"
6
Tiết sớm tám vốn dĩ đã cực kỳ khổ sở, lại còn đụng phải hai kẻ hãm tài này khiến tâm trạng tôi tệ đi thấy rõ.
"Đinh!"
Đúng lúc này, điện thoại chấn động. Tôi cúi đầu nhìn xuống thì thấy màn hình WeChat nhảy ra một tin nhắn:
[Tác giả ơi, sao bối cảnh này đúng xì-tai em ngóng chờ bấy lâu nay thế! Yêu tác giả quá xá! Mau ra chương mới đi ạ!]
Người gửi tin là "Sầu Riêng Phát Nổ".
Tâm trạng tôi trong chớp mắt lại hửng nắng.
Ngoảnh sang nhìn hai kẻ trước mắt, giọng điệu của tôi cũng trở nên "ôn hòa" hơn hẳn:
"Còn chưa chịu cút? Đang chờ ăn mắng đấy à?"
Thẩm Kinh Bạch dường như đã quen làm đóa hoa cao lãnh, đây là lần đầu tiên bị người khác đối xử phũ phàng như vậy. Anh ta cười lạnh một tiếng rồi buông Tần Niệm trong lòng ra, bỏ lại một câu:
"Đào Khê, em đừng có mà hối hận."
Dứt lời, anh ta liền quay người bước đi, không ngoảnh đầu lại lấy một lần.
Thấy anh ta rời đi, nét ấm ức trên mặt Tần Niệm cũng chầm chậm biến mất.
Cô ta nhìn tôi bằng ánh mắt của kẻ thắng cuộc, khóe môi nhếch lên một nụ cười giễu cợt:
"Đào Khê, cậu tưởng giở mấy trò vặt này thì Thẩm Kinh Bạch sẽ quay về bên cậu sao? Loại người như cậu mà cũng đòi cạnh tranh với tôi?"
Tôi cầm cuốn sách trên bàn lên xua xua như đuổi ruồi, bất mãn nói:
"Vo ve vo ve, phiền phức thật đấy."
"Cậu...!"
Tần Niệm bị chặn họng đến nghẹn lời. Cô ta nhìn ra phía cửa nhưng đã chẳng còn thấy bóng dáng Thẩm Kinh Bạch đâu nữa đành c.ắ.n c.h.ặ.t răng, dậm đôi cao gót nhọn gắt gao đuổi theo.
Nhìn bóng lưng hai kẻ đó rời đi, trong lòng tôi lại chẳng gợn lên chút gợn sóng nào.
…
