Hoàng Huynh Muốn Đưa Ta Đi Hòa Thân, Vậy Thì Đưa Hắn Qua Đó - 7
Cập nhật lúc: 18/06/2026 07:31
Sắc mặt Tô Thanh Tuyết trắng đi.
Nàng ta cũng nhớ đến những lời khi trước từng dùng để châm chọc ta.
Ta nghiêng đầu cười.
Đây là yêu cầu khi trước của nàng ta.
Nay gậy ông đập lưng ông, biết đau rồi sao?
“Đúng vậy, Di Hòa công chúa.”
“Khi trước chính người nói là vì muôn dân bách tính.”
“Chẳng lẽ người chỉ yêu cầu người khác, đến lượt mình thì lại không làm được sao?”
Quan viên Lễ bộ tiếp lời.
Sắc mặt Tô Thanh Tuyết lúc xanh lúc trắng.
Ta mỉm cười, đi đến bên cạnh nàng ta, bóp lấy cằm nàng ta.
“Di Hòa, ngươi xinh đẹp, thông minh, có tâm cơ.”
“Nhận rõ ưu thế của mình nằm ở đâu đi.”
“Nay ta là nữ đế tương lai.”
“Dã tâm của ngươi nên đặt ở nơi nào, tự mình nghĩ cho rõ.”
“Nghĩ thông rồi lại đến tìm ta.”
Tô Thanh Tuyết nhìn ta hồi lâu, như rốt cuộc hiểu ra một chuyện.
Theo Vân Tranh, nàng ta chỉ còn đường c.h.ế.t.
Theo ta, nàng ta ít nhất vẫn còn một đường sống.
Nhìn đôi mắt mờ mịt dần tỉnh táo của nàng ta, ta trực tiếp sai người tiễn khách.
Tô Thanh Tuyết là kẻ thông minh, có bản lĩnh, cũng dám liều.
Người như vậy đem dùng trong hậu trạch, đúng là lãng phí.
Nửa tháng chớp mắt trôi qua, sứ đoàn hòa thân của Hung Nô đã đến.
Ta nhận được mật báo, hoàng huynh liên hợp với Tô Thanh Tuyết muốn g.i.ế.c sứ đoàn, khuấy lên tranh chấp giữa hai nước.
Mà trong bóng tối, hắn cũng liên hệ chư vị đại thần, chuẩn bị lấy thân phận hoàng t.ử duy nhất để bức cung.
Ta mỉm cười, đốt mật báo.
Ba ngày, hoàng huynh xúi giục được bốn vị đại thần.
Một tuần, hoàng huynh lôi ra kho v.ũ k.h.í trong tay mình.
Nửa tháng, hoàng huynh gom lại được một vạn tư binh hắn đã âm thầm nuôi dưỡng nhiều năm.
Đến ngày thứ hai mươi, cuối cùng hoàng huynh bọn họ cũng ra tay.
Tô Thanh Tuyết trước tiên hạ độc vào thức ăn của sứ đoàn hòa thân.
Chỉ là thức ăn ấy từ sớm đã bị tráo đổi, sứ đoàn thật đã được âm thầm bảo vệ.
Sau đó, tin sứ đoàn bỏ mạng nhanh ch.óng truyền khắp kinh thành.
Đó là tin giả ta cố ý thả ra, chỉ chờ Vân Tranh tự chui đầu vào lưới.
Phụ hoàng tỏ vẻ sốt ruột hoảng hốt, ngay trong đêm triệu ta vào cung.
Ta vừa bước vào điện Càn Thanh, bên ngoài điện đột nhiên đèn đuốc sáng rực, tiếng g.i.ế.c vang trời.
Chẳng bao lâu sau, hoàng huynh dẫn theo một đám đại thần sải bước tiến vào.
Phóng mắt nhìn qua, toàn là một mảnh người đông nghịt đen kịt.
Ta ngồi trên ghế chủ vị Đông cung, bưng chén trà lên, thong thả thổi lớp bọt nổi.
Ta không hoảng không vội nói:
“Hoàng huynh, đêm khuya đến đây, có gì chỉ giáo?”
Hoàng huynh cười mỉa.
“Đến lấy mạng ch.ó của ngươi!”
Ta hơi nhíu mày, thở dài một tiếng.
Phụ hoàng đang phê duyệt tấu chương, mày mắt cũng không nhấc lên.
“Nếu là vì chuyện chất t.ử, miễn bàn.”
“Bây giờ lui xuống, trẫm có thể xem như mọi chuyện chưa từng xảy ra.”
Hoàng huynh dường như bị dáng vẻ bình tĩnh của ta và phụ hoàng chọc giận, nghiến răng cười.
“Ha ha ha!”
“Đã đến nước này, không còn do các người quyết định nữa đâu!”
Phụ hoàng ngẩng đầu, chăm chú nhìn đám người trong đại điện.
“Cấm vệ quân thật sự không phải hạng ăn chay, ngươi có vốn liếng gì?”
Hoàng huynh lại cười lớn.
“Ha ha ha ha!”
“Ta có vốn liếng gì?”
“Nào, các ngươi nói cho ông ấy biết ta có gì!”
Một vị đại thần bước ra khỏi hàng.
“Đại hoàng t.ử có một mỏ vàng, ba mỏ đồng, ba mỏ sắt, hai ruộng muối riêng.”
Vị đại thần thứ hai bước ra khỏi hàng.
“Một vạn tinh binh đang mai phục ở ngoại ô kinh thành, thống lĩnh cấm vệ quân cũng là người của chúng ta.”
Vị đại thần thứ ba bước ra khỏi hàng.
“Các yếu đạo giao thông đều có người của đại hoàng t.ử, trong tay còn nắm bí mật của một nửa quan viên, đại thần tâm phúc có mười hai người.”
Từng chuyện từng chuyện một, xem ra cũng có chút thủ đoạn.
Không hổ là người phụ hoàng dốc lòng bồi dưỡng.
Chỉ có điều, vẫn quá thiếu kiên nhẫn.
Đợi đến Hung Nô rồi mới ra tay, cũng còn tốt hơn lúc này.
Ta thở dài một tiếng.
“Hoàng huynh, chớ làm chuyện ngu xuẩn.”
Hoàng huynh đầy mắt khinh thường, một chân đạp lên án kỷ của ta, từ trên cao nhìn xuống vỗ vỗ mặt ta.
“Hoàng muội, ta là d.a.o thớt, còn ngươi là cá nằm trên thớt.”
“Ngươi còn di ngôn gì thì mau giao phó đi.”
Giọng phụ hoàng bình tĩnh, mang theo sự trống rỗng.
“Tranh Nhi, thật sự muốn làm đến mức này sao?”
“Đó là hoàng muội của ngươi.”
Lời còn chưa dứt, hoàng huynh bỗng nhiên trở nên nóng nảy, đột ngột rút kiếm chỉ về phía ta.
“Hoàng muội gì chứ!”
“Nàng ta cướp vị trí thái t.ử của ta, chính là muốn mạng của ta!”
“Phụ hoàng, người đúng là già nên hồ đồ rồi!”
“Ta mới là nhi t.ử duy nhất của người, sao người có thể chắp tay dâng giang sơn này cho người ngoài họ!”
“Ta hận không thể róc nàng ta nghìn đao vạn nhát!”
Nói xong, hắn thẳng tắp đ.â.m về phía ta.
Sắc mặt phụ hoàng lạnh xuống.
“Ngươi dám!”
“Keng!”
Từ phía nghiêng bỗng xuất hiện một thanh kiếm, chặn lại ánh kiếm sắc bén kia.
Ôn Lẫm đứng trước người ta.
“Đại hoàng t.ử, đắc tội rồi.”
Nói xong, hắn cầm kiếm đột ngột tiến lên.
“Vút v.út v.út.”
Chỉ trong vài hơi thở, hoàng huynh đã bị đ.á.n.h ngã bò dưới đất.
Hắn tức đến thẹn quá hóa giận, quay đầu quát:
“Các ngươi còn không mau xông lên!”
“Cấm vệ quân đâu?”
“Tư binh đâu?”
Nhưng sau khi hắn gào xong, lại cảm thấy sau lưng yên tĩnh đến lạ.
Hắn quay đầu, phát hiện tất cả mọi người đều không nhúc nhích, chỉ lạnh lùng nhìn hắn.
Sắc mặt hắn trắng bệch, một nỗi hoảng sợ dâng lên trong lòng.
Tầm mắt hắn nhìn về phía mấy vị đại thần vừa bước ra khỏi hàng.
Các đại thần chỉ bình tĩnh nhìn lại hắn.
Hắn lại nhìn về phía thống lĩnh cấm vệ quân, lúc này mới phát hiện không biết từ khi nào, tên thống lĩnh tâm phúc bị hắn xúi giục đã bị thay người.
Cuối cùng, hắn nhìn về phía Tô Thanh Tuyết.
“Là ngươi!”
Tô Thanh Tuyết chỉ “phịch” một tiếng quỳ xuống đất.
“Bệ hạ, người đã nói của hồi môn gấp đôi!”
Phụ hoàng mở miệng:
