Hoàng Nữ Trong Rãnh Tuyết - 18
Cập nhật lúc: 18/07/2026 17:09
Máu của ta hoàn toàn thấm vào.
Từng hàng chữ mực hiện ra.
Dòng đầu tiên phía trên cùng vô cùng rõ ràng.
“Gửi con gái ta, Minh Đường.”
18
“Gửi con gái ta, Minh Đường.”
Bốn chữ hiện trên lụa trắng giống như tiên hoàng hậu đã vượt qua mười bảy năm, cuối cùng cũng đưa tay xoa đầu ta.
Ta sững sờ tại chỗ.
Thẩm Hoài Nghiễn lại phản ứng nhanh hơn.
Hắn kéo mạnh, muốn cướp tấm lụa.
Ta giữ c.h.ặ.t không buông.
“Buông tay.”
Ánh mắt hắn âm độc.
“Thứ này không phải để lại cho ngươi.”
Ta nhìn hắn.
“Bên trên viết ‘con gái ta’, không phải ‘tên giặc kia’.”
Cha ở bên ngoài hét lớn.
“Mắng hay lắm!”
Sắc mặt Thẩm Hoài Nghiễn trầm xuống, tay còn lại giơ kiếm đ.â.m tới.
Đao của Tiêu Chấp đến trước.
“Keng!”
Thanh kiếm bị đ.á.n.h lệch.
Ta ôm tấm lụa lăn trên đất một vòng.
Lăn rất mất thể diện.
Nhưng giữ được đồ vật.
Tạ Tiểu Mãn vẫn đang ôm eo thái hậu.
Thái hậu tức đến phát run.
“Càn rỡ! Ngươi dám động vào ai gia!”
Tạ Tiểu Mãn vừa khóc vừa hét: “Ta không có tên trong gia phả! Không tính là người Tạ gia! Động vào bà cũng không liên lụy cha ta!”
Ta suýt bật cười.
Cha cũng sững sờ.
“Đứa trẻ này cuối cùng cũng biết vận dụng linh hoạt.”
Thái hậu giơ tay định tát nàng.
Mẫu thân lao tới, trở tay giáng một cái tát.
“Bốp!”
Âm thanh còn vang hơn tiếng chuông điện Trường Minh.
Mặt thái hậu bị đ.á.n.h lệch.
Tất cả mọi người đều yên lặng trong chốc lát.
Mẫu thân lạnh lùng nói: “Nữ nhi của ta cũng là người bà có thể đ.á.n.h sao?”
Ngay cả Nguyên Thịnh Đế cũng nhìn đến ngây người.
Thường công công há miệng, hồi lâu không khép lại.
Cha nhỏ giọng nói: “Phu nhân uy vũ.”
Mẫu thân quay đầu trừng ông.
“Còn ông, trở về ta sẽ tính sổ.”
Cha lập tức ngậm miệng.
Thẩm Hoài Nghiễn thấy tình thế không ổn, quay người định chạy.
Tiêu Chấp cầm đao đuổi theo.
Hai người giao đấu ở cửa thạch thất.
Kiếm pháp của Thẩm Hoài Nghiễn rất nhanh.
Tiêu Chấp lại càng hung ác.
Sau ba chiêu, vai Thẩm Hoài Nghiễn lại có thêm một vết thương.
Hắn lùi đến trước linh vị, đột nhiên chộp một tấm linh vị chắn trước người.
“Không được tới gần.”
Ta nhìn rõ tấm linh vị.
Thống lĩnh Phượng Vũ ty, Tần Chiếu.
Có lẽ đó chính là một trong những người từng bảo vệ ta rời cung năm ấy.
Lòng ta lạnh xuống.
“Ngay cả người c.h.ế.t ngươi cũng lấy ra làm lá chắn?”
Thẩm Hoài Nghiễn cười chật vật.
“Người c.h.ế.t dễ dùng hơn người sống.”
Cha chộp nửa chiếc chân nến dưới đất rồi xông tới.
“Hôm nay lão t.ử cũng sẽ biến ngươi thành thứ dễ dùng!”
Thẩm Hoài Nghiễn ném linh vị ra.
Cha đỡ lấy linh vị, động tác khựng lại.
Tiêu Chấp nhân cơ hội áp sát, một đao đ.á.n.h bay kiếm của Thẩm Hoài Nghiễn.
Nguyên Thịnh Đế lạnh giọng.
“Bắt lại.”
Cấm quân đồng loạt xông lên.
Thẩm Hoài Nghiễn bị ấn quỳ dưới đất.
Hắn vẫn còn cười.
“Bệ hạ cho rằng bắt được ta là kết thúc sao?”
“Thẩm thị kinh doanh suốt ba mươi năm. Một nửa quan viên trong triều đều từng nhận ân huệ của Thẩm thị.”
“Nếu thái hậu sụp đổ, bọn họ cũng không sống được.”
Nguyên Thịnh Đế nhìn tấm lụa trắng trong tay ta.
“Đọc.”
Ta mở tấm lụa.
Chữ mực màu m.á.u đã hoàn toàn hiện ra.
Đây là di thư do chính tay tiên hoàng hậu viết.
Nội dung rất ngắn.
Nhưng từng chữ đều nhuốm m.á.u.
Thẩm thị làm giả quân báo, lợi dụng chiến sự miền Bắc để vơ vét tiền bạc.
Chu thị trong nội đình hạ độc, giam cầm bà tại cung Phượng Nghi.
Thái hậu Thẩm thị không phải là sinh mẫu của Nguyên Thịnh; bà ta nhân lúc hoàng hậu bệnh nặng cướp lấy hoàng t.ử, mạo nhận công lao dưỡng d.ụ.c, mưu đồ nhiếp chính.
Danh sách người của Phượng Vũ ty, sổ tội của Thẩm thị và chứng cứ về biên quân được giấu sau viên gạch thứ ba trên bức tường phía đông trong mật thất cung Phượng Nghi.
Nếu hoàng nữ Minh Đường nhìn thấy bức thư này, tuyệt đối không được bước vào thâm cung.
Có thể cầm Phượng Vũ lệnh giao cho Nguyên Thịnh.
Huynh muội có nhận nhau hay không, không cần miễn cưỡng.
Còn sống mới là quan trọng nhất.
Đọc đến cuối, giọng ta đột nhiên nghẹn lại.
Còn sống mới là quan trọng nhất.
Thì ra bà liều mạng đưa ta ra khỏi cung không phải để ta báo thù.
Chỉ là muốn ta sống.
Không ai trong thạch thất nói chuyện.
Mắt Nguyên Thịnh Đế đỏ lên.
Hắn chậm rãi đi đến trước mặt ta.
“Minh Đường.”
Ta ngẩng đầu.
Hắn dường như muốn đưa tay, nhưng lại không dám.
Hoàng đế nắm giữ thiên hạ.
Nhưng vào khoảnh khắc này, hắn chỉ là một người vừa biết mình vẫn còn muội muội.
Ta đưa tấm lụa cho hắn.
“Bệ hạ, trước tiên hãy kiểm tra bức tường phía đông.”
Nguyên Thịnh Đế nhận lấy, hạ giọng.
“Được.”
Tiêu Chấp đích thân đi cạy bức tường phía đông.
Sau viên gạch thứ ba quả nhiên có giấu một chiếc hộp sắt.
Trong hộp là danh sách, sổ sách, mật thư và ấn ký thư từ qua lại giữa Thẩm thị với nội đình.
Chứng cứ đầy đủ.
Thái hậu ngã ngồi dưới đất.
Uy nghiêm trên mặt giống như đã bị rút cạn.
“Không thể nào.”
“Không thể nào…”
Cuối cùng Thẩm Hoài Nghiễn cũng không cười nổi nữa.
Nguyên Thịnh Đế lật một bức mật thư, ánh mắt lạnh như băng.
“Thẩm Hoài Nghiễn, thái hậu Thẩm thị, mưu hại tiên hoàng hậu, làm giả quân báo, hành thích trẫm, vu oan Trấn Bắc hầu.”
Hắn nói từng chữ.
“Tội không thể tha.”
Thẩm Hoài Nghiễn đột ngột ngẩng đầu nhìn ta.
“Minh Đường, ngươi thật sự muốn nhận hắn sao?”
“Ngươi cho rằng hoàng cung là nơi tốt đẹp gì?”
“Chỉ cần bước vào, ngươi sẽ không thể ra ngoài nữa.”
Ta nhìn hắn.
“Ai nói ta muốn vào?”
Hắn sững sờ.
Nguyên Thịnh Đế cũng sững sờ.
Ta nói: “Tiên hoàng hậu bảo ta sống, không bảo ta đổi sang một chiếc l.ồ.ng khác.”
Ta nhìn cha mẹ.
“Ta là nữ nhi của bà.”
“Cũng là nữ nhi do Tạ gia nuôi lớn.”
Tạ Tiểu Mãn lập tức ôm c.h.ặ.t ta.
“Tỷ tỷ, tỷ đừng đi.”
Tạ Văn Cảnh ngồi dưới đất, chân đau đến mặt trắng bệch nhưng vẫn không quên gật đầu.
“Đúng vậy, tỷ đi rồi thì ai mắng đệ?”
Mắt mẫu thân đỏ hoe.
“Con muốn đi đâu, mẫu thân đều nhận con.”
Cha sờ mũi.
“Chuyện ấy, bệ hạ.”
Nguyên Thịnh Đế nhìn ông.
Cha ho một tiếng.
“Ban ngày thần nói con gái lớn được nhặt về.”
“Bây giờ xem ra câu ấy quả thật đúng.”
Nguyên Thịnh Đế: “…”
Cha lại bổ sung.
“Nhưng thần nhặt rất có tâm.”
Nguyên Thịnh Đế nhìn ông, đột nhiên bật cười.
Cười một lúc, mắt lại đỏ lên.
“Tạ Quy Hồng.”
“Thần có mặt.”
“Vụ án phủ Trấn Bắc hầu mưu nghịch, hủy bỏ.”
Cha lập tức quỳ xuống.
“Đa tạ bệ hạ.”
Nguyên Thịnh Đế nhìn mẫu thân.
“Phu nhân đã chịu kinh sợ.”
Mẫu thân thản nhiên nói: “Vẫn còn tốt, nhẹ hơn ngày thần phụ gả cho Tạ Quy Hồng.”
Cha kinh ngạc.
“Phu nhân, đã nhiều năm như vậy mà nàng vẫn còn nhớ sao?”
“Nhớ cả đời.”
Tạ Tiểu Mãn nhỏ giọng hỏi: “Vậy con có thể được ghi tên vào gia phả chưa?”
Cha vỗ trán.
“Ghi! Trở về sẽ ghi ngay! Viết thật lớn!”
Tạ Văn Cảnh lập tức hỏi: “Vậy chuyện huyết mạch của con còn đáng ngờ…”
Mẫu thân nhìn sang.
Nó lập tức đổi lời.
“Con cảm thấy hoàn toàn không cần điều tra.”
Cuối cùng Nguyên Thịnh Đế cũng không nhịn được bật cười thành tiếng.
Tiêu Chấp cũng nghiêng mặt đi, khóe môi khẽ cong.
Sau đó, thái hậu bị phế truất, giam trong lãnh cung.
Thẩm Hoài Nghiễn và đồng đảng Thẩm thị bị áp giải đến Hình bộ, ba ngày sau bị xử trảm công khai để răn thiên hạ.
Những quan viên năm ấy làm giả quân báo, tham ô quân lương, mưu hại tiên hoàng hậu, không một ai trốn thoát.
Phủ Trấn Bắc hầu được rửa sạch oan khuất.
Việc đầu tiên cha làm sau khi trở về phủ là ghi tên Tạ Tiểu Mãn vào gia phả.
Tên được viết vừa lớn vừa xiêu vẹo.
Tạ Tiểu Mãn nhìn hồi lâu rồi hỏi: “Cha, sao tên con trông giống bị ch.ó gặm vậy?”
Cha nghiêm túc nói: “Đây là tình yêu của cha.”
Tạ Văn Cảnh chống nạng nói: “Tình yêu của cha hơi xấu.”
Mẫu thân cầm chổi lông gà lên.
“Hai cha con các người đều im miệng.”
Sau đó, Nguyên Thịnh Đế đích thân đến Hầu phủ một chuyến.
Hắn không mang nghi trượng.
Chỉ dẫn theo Thường công công và Tiêu Chấp.
Hắn đứng trong sân, nhìn ta.
“Minh Đường, trẫm muốn phong ngươi làm Trường Ninh công chúa.”
Ta suy nghĩ.
“Có bổng lộc không?”
Thường công công suýt bật cười.
Nguyên Thịnh Đế gật đầu.
“Có.”
“Có phủ đệ không?”
“Có.”
“Có thể không sống trong cung không?”
Nguyên Thịnh Đế nhìn ta rất lâu.
“Có thể.”
Ta hành lễ.
“Vậy thần muội tạ ân.”
Khi nghe thấy hai chữ “thần muội”, mắt hắn lại đỏ lên.
Ta có chút hoảng hốt.
Ta không biết cách dỗ hoàng đế.
Đành lấy một miếng bánh hoa quế trên bàn đưa cho hắn.
“Ăn không?”
Hắn nhận lấy.
Tiêu Chấp đứng bên cạnh nhìn ta, hạ giọng hỏi: “Ngươi dỗ người lúc nào cũng tùy tiện như vậy sao?”
Ta nhìn hắn.
“Có tác dụng là được.”
Nguyên Thịnh Đế c.ắ.n một miếng bánh hoa quế.
Gật đầu.
“Có tác dụng.”
Ta bật cười.
Ánh mặt trời chiếu xuống sân Hầu phủ.
Mẫu thân đứng dưới hành lang mắng cha viết gia phả quá xấu.
Tạ Tiểu Mãn ôm cuốn gia phả mới, vui đến ngây ngô.
Tạ Văn Cảnh chống nạng đọc luật, đọc được hai câu lại lén ăn điểm tâm.
Nguyên Thịnh Đế ngồi bên bàn đá, giống một vị huynh trưởng đã đến muộn rất nhiều năm.
Còn ta cuối cùng cũng hiểu rõ.
Ta là Tạ Minh Đường.
Ta từng bị truy sát.
Từng bị tính kế.
Từng bị người ta coi là chìa khóa, cũng từng bị coi là quân cờ.
Nhưng cuối cùng ta vẫn sống sót.
Hơn nữa còn sống vô cùng náo nhiệt.
HẾT
