Học Đệ Nhân Thiết Của Ngươi Sụp Rồi - Chương 3
Cập nhật lúc: 20/09/2026 08:03
Ngũ Dĩ Ân đến lớp, vừa ngồi xuống thu dọn bàn học thì bạn cùng bàn mới hớt hải chạy vào, sát giờ đ.á.n.h trống đến nơi.
Ngũ Dĩ Ân hỏi một câu: "Sao muộn thế, cậu không phải ở ký túc à? Gần thế mà."
Bạn cùng bàn vừa thở vừa lấy sách cần đọc tiết sớm từ trong ngăn bàn, xua tay: "Tôi nghỉ chút đã."
Cậu ta vặn nắp chai nước, ngửa cổ tu liền mấy ngụm. Nhìn là biết vừa chạy một mạch tới đây.
Trống đ.á.n.h, cô giáo tiếng Anh đúng giờ bước vào lớp phụ trách giờ đọc bài buổi sáng, cả lớp lần lượt đứng dậy đọc. Cô giáo tiếng Anh vốn không quản quá nghiêm, bạn cùng bàn lấy sách che mặt, bắt đầu gặm bánh mì.
Rồi hạ giọng nói chuyện nhỏ với Ngũ Dĩ Ân: "Tôi chịu luôn rồi. Cô quản lý ký túc bảo hôm nay có lãnh đạo xuống kiểm tra, nhất quyết lôi cả đám dậy từ sáu giờ để dọn vệ sinh. Sắp vào học rồi vẫn chưa chịu thả, cứ phải kiểm tra từng phòng xong mới cho đi.
Mấy đứa bạn phòng tôi, tôi cũng hết nói nổi, cậu biết tôi ở phòng hỗn hợp không? Mấy đứa nó cùng một lớp, giành chổi với cây lau nhà, bắt tôi đi cọ toilet……Bình thường bọn tôi có bao giờ phải dọn kiểu này đâu. Buồn nôn c.h.ế.t tôi.
Trường học đúng là phiền, bày đặt mấy cái hình thức này."
Bạn cùng bàn vừa phàn nàn vừa ăn, thỉnh thoảng còn ngẩng đầu nhìn xem cô giáo tiếng Anh có nhìn qua không, may mà cô vẫn luôn xem tuần báo tiếng Anh.
Ngũ Dĩ Ân cười một cái: "Tôi hiểu."
Bạn cùng bàn có chút cạn lời: "Cậu hùa theo cũng phải có tâm một chút chứ? Chẳng phải cậu là học sinh ngoại trú cao quý sao?"
Ngũ Dĩ Ân nói: "Haiz, hồi tôi mới vào lớp mười, tôi ở ký túc nửa tháng."
Bạn cùng bàn: "Vì sao?"
Ngũ Dĩ Ân: "Trong nhà không có ai chăm tôi."
Bạn cùng bàn: "Ờ, cái này tôi biết, thế bây giờ thì sao?"
Cô giáo tiếng Anh đứng dậy, bắt đầu đi tuần trong lớp. Ngũ Dĩ Ân cuối cùng cũng cúi đầu nhìn cuốn sách tiếng Anh đầu tiên trong ngày.
Chữ "family" rõ ràng lại ch.ói mắt hiện lên trong đầu.
"Bây giờ có người nhà."
Thời tiểu học, nói Ngũ Dĩ Ân là đứa trẻ hạnh phúc nhất thế giới cũng chẳng quá lời. Gia cảnh khá giả, bố mẹ thương cậu hết mực, gần như muốn gì được nấy.
Năm lớp ba, có lần Ngũ Dĩ Ân trở về nhà với dòng chữ "đồ ngốc" bị ai đó viết lên chiếc áo phông trắng. Tuy khác khối, nhưng mẹ Ngũ Dĩ Ân vẫn gây áp lực với lãnh đạo trường tiểu học Thanh Trí. Sau đó vì giáo viên quản nghiêm, hành vi của mấy đứa trẻ kia bị bạn học cười nhạo, dần dần đều chuyển trường.
Điều khiến Ngũ Dĩ Ân vô cùng kinh ngạc là, đứa trẻ ngoan ấy lại ở ngay đối diện nhà cậu.
Phù Hy Duy luôn được bà ngoại chăm sóc. Ngũ Dĩ Ân từng đến nhà cậu ấy ăn cơm, nhìn thấy mẹ Phù Hy Duy không thường thấy.
Mẹ Phù Hy Duy rất đẹp. Đôi mắt bà còn sâu và dịu hơn cả Phù Hy Duy. Quanh bà luôn có một vẻ trầm tĩnh, dịu dàng khiến người ta bất giác muốn đến gần. Mỗi khi nói chuyện, khóe môi bà thường thấp thoáng nụ cười. So ra, Ngũ Dĩ Ân cảm thấy mẹ mình có phần mạnh mẽ hơn nhiều. Tất nhiên, cậu tuyệt đối không có ý chê mẹ!
Mẹ Phù Hy Duy bị bệnh, bệnh không thể chữa khỏi trong ngày một ngày hai, phải uống t.h.u.ố.c đều đặn và thường xuyên đến bệnh viện. Những lúc không đi khám, bà vẫn phải đi làm. Bà ngoại cũng hay ra ngoài kiếm việc, thành thử nhiều khi chỉ còn Phù Hy Duy ở nhà một mình.
TV nhà Phù Hy Duy chỉ xem được các kênh truyền hình thông thường, không thể tùy ý chọn chương trình. Ngũ Dĩ Ân mỗi ngày viết xong bài tập thì gõ cửa gọi Phù Hy Duy đến nhà mình, hai người cùng nhau chọn hoạt hình xem.
Nghĩ lại quãng thời gian ấy, mới thấy cuộc đời hai người dường như vẫn luôn âm thầm đổi chiều.
Năm lớp tám, bố mẹ Ngũ Dĩ Ân thường xuyên cãi nhau, nội dung cãi nhau luôn liên quan đến "nợ nần" "tiền" "công ty".
……
Sau khi bố mẹ ly hôn, mẹ đi về phía nam.
Trước khi đi cô hỏi Ngũ Dĩ Ân có đi theo mình không, Ngũ Dĩ Ân sau khi suy nghĩ kỹ càng, quyết định không đi.
Cậu từ nhỏ sống ở đây, đây là quê hương cậu, cậu sợ môi trường mới, không muốn chuyển trường, không muốn chuyển nhà.
Hơn nữa, mẹ hình như đã có bạn trai mới. Tính cách mẹ rất tốt, luôn lạc quan, ở đâu cũng có thể sống tốt. Nhưng bố chắc chỉ có mình cậu.
Cậu cũng không muốn tách khỏi bạn học hiện tại, càng không muốn tách khỏi người đối diện.
Mỗi ngày cậu đều phải cùng Phù Hy Duy đi học, cùng tan học.
Tuy hai người chỉ là hàng xóm, nhưng cậu đã coi Phù Hy Duy như em ruột của mình.
Không nỡ rời đi.
Mẹ chắc đối với cậu rất thất vọng. Hơn một năm qua, mẹ chỉ gọi điện cho cậu vào dịp Tết, hỏi cậu có muốn đến phía nam ăn Tết không. Trong điện thoại có tiếng của bố dượng và trẻ con. Cậu nói không cần.
Có lẽ đôi lúc cảm xúc dâng lên, sau những buổi xã giao trở về, bố Ngũ sẽ tâm sự với cậu vài câu, nói gần nói xa rằng có lẽ mẹ cậu đã sớm có một gia đình mới.
Ngũ Dĩ Ân chọn nghe xong không để vào đầu. Hôn nhân là hôn nhân, tình thân là tình thân. Cậu không đi ăn Tết chỉ đơn thuần cảm thấy bố một mình ở đây quá cô đơn.
Tết năm ấy, bà ngoại và mẹ Phù Hy Duy mời hai bố con Ngũ Dĩ Ân sang đón giao thừa cùng. Năm người cùng nhau ăn bữa tất niên phong phú, TV phát trực tiếp Gala Mừng Xuân.
Trên bàn ăn, bà ngoại và mẹ Phù Hy Duy nói dự định dùng tiền tiết kiệm mở một quán mì.
Bố Ngũ Dĩ Ân có một người bạn khá có kinh nghiệm trong chuyện kinh doanh quán ăn, bèn cho họ thông tin liên lạc để tiện hỏi han, tham khảo.
Sau kỳ thi vào cấp ba, bố Ngũ Dĩ Ân nói chuyện với cậu, hỏi Ngũ Dĩ Ân có cân nhắc chuyển trường đến chỗ mẹ không. Vì ông sắp xuất ngoại, ông nói mình có mục tiêu, nhất định phải gỡ lại những gì đã mất.
Ngũ Dĩ Ân tin ông.
Nhưng cậu vẫn không muốn bước vào gia đình mới của mẹ. Trong ba năm cuối cùng trước khi trưởng thành, cậu định một mình vượt qua. Cậu từng là đứa trẻ hạnh phúc nhất, thật sự không thể chấp nhận cục diện sống nhờ người khác.
Cậu lại từ chối. Nếu đã không thể như thuở bé, chẳng chút do dự mà nhào vào lòng mẹ, vậy thì cậu thà không cần nữa.
Bố Ngũ Dĩ Ân lần đầu không nhịn được châm một điếu t.h.u.ố.c trước mặt con: "Được, vậy căn nhà này tôi không động."
Bố Ngũ Dĩ Ân đúng là rất thành công, nhưng ông rất bận. Hai người lệch múi giờ. Lúc đầu ông không yên tâm để Ngũ Dĩ Ân một mình ở nhà, mỗi ngày đều gọi hỏi cậu ăn cơm chưa, sau đó biến thành một tuần một lần, mười ngày một lần, nửa tháng một lần.
Đến trước khai giảng lớp mười, Ngũ Dĩ Ân đã đợi một tháng cuộc gọi của bố. Cậu từng chủ động gọi, là trợ lý nghe, trợ lý nói ông Ngũ đang họp.
Ngũ Dĩ Ân thật ra không biết nấu ăn.
Bố cậu cho cậu tiền sinh hoạt dư dả, đủ để mỗi ngày ăn ngoài. Nhưng nghe bà ngoại lải nhải ăn ngoài nhiều không tốt, cậu thử tự làm.
Lúc đầu cậu chỉ biết luộc mì hoặc hấp vài món đơn giản. Có lần cậu đột nhiên nghĩ ra định xào rau muống, lại bị khói dầu sặc phải mở cửa tản mùi. Khói dầu nghi ngút cuối cùng lại dẫn Phù Hy Duy sang.
Học sinh tốt nghiệp lớp chín được một học đệ lớp tám dạy xào rau, nghĩ thôi đã thấy vui.
Ngũ Dĩ Ân đến nay vẫn chưa học được xào rau, bởi lần nào cậu vừa định vào bếp, Phù Hy Duy cũng xuất hiện đúng lúc. À phải rồi, cậu còn thêm cả vân tay của Phù Hy Duy vào khóa cửa nhà mình.
Trước khai giảng lớp mười, mẹ Ngũ Dĩ Ân gọi điện, trong lời rất tức giận: "Con có ý gì vậy? Sao không đến chỗ mẹ? Bố con xuất ngoại ai chăm con? Con không nói sớm, bây giờ bảo mẹ làm thủ tục chuyển trường cho con thế nào?"
Ngũ Dĩ Ân im lặng vài giây rồi mở miệng: "Con không đi, con thi đỗ Thanh Trí Nhất Trung, con học ở đây."
"Hơn nữa con đến chỗ mẹ rồi, bố về nhà không có ai thì sao?"
Mẹ Ngũ Dĩ Ân cuối cùng thở ra một hơi: "Được, mẹ không quản con. Nếu không ai chăm con, con ở trường đi, ăn căng tin, rất tiện. Bây giờ học sinh cấp ba đều ở ký túc."
Bây giờ học sinh cấp ba đều ở ký túc?
Cậu lén vào nhóm phụ huynh cấp ba, nhìn danh sách đóng tiền, phát hiện năm mươi bạn học có hơn ba mươi bạn đều đóng tiền ở ký túc.
Ừm……kỳ nghỉ hè có thể cùng Phù Hy Duy nghiên cứu nấu ăn, khai giảng xong không có nhiều thời gian thế.
Hơn nữa, cậu nhìn thời khóa biểu. Cấp ba vào học sớm hơn, tan học lại muộn hơn cấp hai, trường của hai người cũng không cùng hướng. Xem ra từ năm lớp mười, cậu và Phù Hy Duy khó mà tiếp tục cùng đi học, cùng tan trường như trước.
Vậy thì... để đỡ phiền cho cả mình lẫn mọi người, hay là ở ký túc luôn nhỉ?
"Anh ơi, anh ở ký túc thì bao lâu mới về một lần?" Phù Hy Duy nằm dài trên sofa, nom chẳng khác nào một chú cún đang ỉu xìu, hỏi cậu.
Cậu đang dựa đầu bên kia sofa đặt mua online vài đồ dùng cần cho ở ký túc. Cậu ngẩng đầu nhìn cái đầu lông xù. Ngay dưới mắt Phù Hy Duy có một nốt ruồi nhạt, thoạt nhìn tựa như một giọt lệ nhỏ.
Đôi mắt cong như trăng non lúc này ươn ướt vẻ tủi thân. Cậu không nhịn được xoa đầu cậu ấy: "Một tuần có thể về một lần."
Ngũ Dĩ Ân không biết là may hay không may, bạn cùng phòng cậu được phân có hai người lớp bên. Tính tình không thể nói là xấu, nhưng cũng chẳng tốt đẹp gì cho cam.
Đại khái là... hơi bất hảo?
Ở tuổi này nổi loạn rất bình thường, nhưng mức độ nổi loạn của họ rõ ràng vượt xa bạn bè đồng trang lứa.
Từ cách ăn nói cho đến một vài hành động của họ đều... khá khác người.
Ngũ Dĩ Ân thở dài.
Nhưng một đêm nọ, họ cùng trò chuyện. Tiểu hỗn số một nói mình từ nhỏ bố mẹ đi làm xa, được ông bà nuôi lớn, nhà ở trong làng, đến đây học phải đi rất xa.
Người duy nhất học cùng lớp với cậu, tiểu hỗn số hai, cũng kể bố mẹ cậu ta ly hôn, cậu ta ở nhờ nhà bác, nhà cũng rất xa.
Thấy mọi người đều kể chuyện nhà mình, Ngũ Dĩ Ân cũng không tiện im lặng, nói bố mẹ mình ly hôn, bây giờ không ai quản.
Tiểu hỗn nói: "Vậy chúng ta thật ra là cùng loại."
"Cùng loại cái con khỉ."
Sau giờ học ở nhà vệ sinh nam, ba người đứng quanh thùng rác, phì phèo t.h.u.ố.c lá, học sinh đi qua tránh họ không kịp.
Tiểu hỗn số một nhổ một bãi nước bọt vào thùng rác: "Còn cùng loại, các cậu thấy giày nó chưa? Còn có mấy cái áo khoác trong tủ."
Tiểu hỗn số hai là người lùn, cậu ta theo sau nói: "Đôi giày đó tôi sớm muốn mua rồi, nhắc một lần mẹ tôi mắng một lần. Nó giả cái gì?"
Tiểu hỗn số ba suy nghĩ một chút, muốn hỏi Ngũ Dĩ Ân giả ở đâu, nhưng hai người kia đã lên tiếng trước, lúc này không hùa theo thì kiểu gì cậu ta cũng bị nhắm tới. Thế là cậu ta nói: "Nó giàu thế, chúng ta là bạn cùng phòng, ké chút thì có làm sao?"
Nói xong, chính cậu ta cũng thấy hơi chột dạ, nhưng nhất thời lại không nói rõ được cảm giác ấy là gì.
Cuối tuần sau khi huấn luyện quân sự kết thúc, người lùn trong nhóm ký túc mời Ngũ Dĩ Ân cùng đi trung tâm thương mại chơi. Hôm đó Ngũ Dĩ Ân vốn định dẫn Phù Hy Duy đi xem bộ phim mới ra mắt gần đây.
Khi nhận được lời mời, cậu đã mua vé xem phim với Phù Hy Duy từ trước, nên cậu chụp ảnh gửi họ, nói hẹn không được. Tiểu hỗn số ba nói không sao đâu, chúng tôi cũng đến.
【Bạn cùng phòng giường số hai: Anh Ân, vé mua thế nào vậy?】
【Bạn cùng phòng giường số hai: Trong điện thoại tôi không có tiền, cậu có thể ứng trước giúp tôi không?】
"……" Ngũ Dĩ Ân mím môi. Cậu nhớ bạn cùng phòng số hai đúng là điều kiện gia đình không tốt lắm.
Cậu cũng muốn giữ quan hệ tốt với bạn cùng phòng. Hơn nữa, chịu ảnh hưởng từ bố, cậu vốn không quá tính toán chuyện tiền nong.
【Trăng không tròn: Không sao, tôi mời các cậu, tôi đợi ở khu chờ của rạp chiếu phim】
【Bạn cùng phòng giường số hai: Cảm ơn anh Ân!】
Ngũ Dĩ Ân nhìn Phù Hy Duy đang đợi bắp rang. Cậu nhóc này bây giờ đã cao hơn cậu một chút, cần ngẩng đầu mới có thể nhìn thẳng cậu ấy, mắt sáng long lanh.
Cậu mang chút áy náy hỏi Phù Hy Duy: "Hy Hy, bạn cùng phòng anh nói cũng ở gần đây, muốn xem cùng chúng ta, được không?"
Phù Hy Duy hứng thú không giảm: "Được ạ, em cũng muốn gặp bạn cùng phòng của anh."
Ba bạn cùng phòng ngồi hàng ghế sau, Ngũ Dĩ Ân và Phù Hy Duy ở phía trước. Ngoài lúc phim mới bắt đầu mấy người chào hỏi một câu, suốt cả bộ phim, về cơ bản chẳng có cơ hội nói chuyện với nhau.
Chỉ là lúc vừa gặp mặt, Phù Hy Duy đã nhíu mày.
Sao nhìn kiểu gì cũng chẳng giống người tốt nhỉ.
Trông cứ như kiểu người sẽ dí đầu t.h.u.ố.c lá vào người khác ở trường vậy.
Xem phim xong, cả nhóm bàn nhau đi ăn. Nói qua nói lại, cuối cùng ba người kia quyết định lên tầng trên cùng của trung tâm thương mại ăn thịt nướng. Họ cứ hết người này đến người kia rủ Ngũ Dĩ Ân đi cùng, khiến cậu cũng khó lòng từ chối.
Ngũ Dĩ Ân nhớ Phù Hy Duy mỗi lần đến đây đều chọn burger thủ công ở tầng một, nhưng có bạn ở, cậu chỉ có thể áy náy nắm tay Phù Hy Duy bóp nhẹ.
Phù Hy Duy đeo túi chéo, trên khóa kéo treo một chú thỏ nhỏ mà hai người từng mất rất nhiều công mới gắp được từ máy gắp thú. Bị bạn học phàn nàn nhiều lần ấu trĩ vẫn không đổi.
Ngũ Dĩ Ân chỉ nhớ lúc đó gắp con thỏ nhỏ này tốn rất nhiều sức.
Cảm nhận được tay mình khẽ bị siết, Phù Hy Duy thoáng ngạc nhiên. Lúc đó cậu đang dùng tay phải bóp đầu chú thỏ, lập tức siết nhẹ tay Ngũ Dĩ Ân đáp lại.
Phù Hy Duy hiểu sự áy náy và khó xử của Ngũ Dĩ Ân, nhưng thật ra chẳng cần anh phải áy náy. Ăn gì cũng được, chỉ cần được ở bên Ngũ Dĩ Ân là đủ.
Ba người kia cậu có thể coi là không khí. Tuy cậu không thích lắm, nhưng dù sao cũng là bạn cùng phòng của Ngũ Dĩ Ân, phải ở chung khá lâu.
Theo tình hình hiện tại, ít nhất trong lòng anh, mình vẫn quan trọng hơn bọn họ.
...Đúng không?
