Học Quân Đội Nhưng Chỉ Một Lòng Đam Mê Với Ruộng Vườn - Chương 1295
Cập nhật lúc: 29/04/2026 08:15
Liên Tâm đáp: "Ta cũng không biết diễn tả thế nào, chỉ cảm thấy ngươi khiến người ta thấy rất thoải mái."
"Đáng tiếc..." Lê Dạng khẽ thở dài: "Mẫu thân của ngươi lại rất khó chịu."
Liên Tâm khựng lại một lát, nói: "Ta cảm nhận được nỗi đau khổ mà ngươi mang đến cho mẫu thân là nhỏ nhất, còn những sức mạnh hỗn độn khác thì..."
Lê Dạng cũng lực bất tòng tâm, đành nói: "Ta cũng chẳng biết phải làm sao. Đừng thấy chúng ta đều bị ngươi gọi chung là sức mạnh hỗn độn, nhưng sự thực là ta chẳng hề cảm nhận được sự tồn tại của những kẻ khác..."
Liên Tâm nói: "Ta cũng không cảm ứng được."
Lê Dạng lại khuyên: "Đừng bỏ cuộc! Ngươi xem, cuối cùng chẳng phải ngươi cũng cảm ứng được ta đó sao. Chờ đến khi ngươi có thể cảm ứng được những người khác, có lẽ nỗi thống khổ mang đến cho mẫu thân sẽ giảm đi rất nhiều!"
"Ừ!" Liên Tâm phấn chấn đáp: "Cảm ơn ngươi!"
"Cảm ơn ta làm gì?" Lê Dạng nói từ tận đáy lòng: "Người nên nói cảm ơn phải là ta mới đúng. Cảm ơn ngươi đã đ.á.n.h thức ta, cảm ơn ngươi vẫn luôn trò chuyện cùng ta..."
Liên Tâm chỉ cảm thấy càng thêm vui vẻ, bởi vì những lời Lê Dạng vừa nói, cũng chính là những lời hắn muốn nói.
Thời gian ở Liên Vực vô cùng đằng đẵng, bởi vì mọi thứ ở đây đều không hề thay đổi.
Liên Tâm vô cùng khâm phục Lê Dạng. Hắn khó lòng hiểu nổi, nàng rõ ràng chỉ mới sống hai mươi mấy năm, tại sao lại biết được nhiều chuyện đến vậy.
Lê Dạng cười hì hì, đáp: "Đây đâu phải sức mạnh của một mình ta, mà là tri thức khổng lồ được vô số thế hệ ở thế giới của chúng ta cùng nhau tích lũy lại đấy!"
Liên Tâm kính sợ từ tận đáy lòng: "Con người, thật lợi hại."
Lê Dạng thở dài một hơi: "Đáng tiếc thế giới này không có con người."
Liên Tâm nói ra sứ mệnh mà Liên Vực ban cho hắn.
Hắn nói với Lê Dạng: "Chờ khi ta trưởng thành, ta sẽ rời khỏi Liên Vực. Ta sẽ đi sáng tạo một thế giới mới. Đến lúc đó... ta sẽ dựa theo thế giới của ngươi để sáng tạo, sau đó ngươi cùng ta đến thế giới mới đó được không?"
Lê Dạng: "!!!"
Nàng hưng phấn nói: "Ngươi giỏi quá đi mất, thế mà có thể sáng tạo ra cả một thế giới."
Liên Tâm: "Đây là sứ mệnh của ta. Từ khoảnh khắc ra đời, ta đã luôn chuẩn bị cho việc này."
"Sứ mệnh này của ngươi cũng vĩ đại quá rồi."
"Vĩ đại sao?" Liên Tâm nói: "Nhưng ta thấy việc này cũng giống như con người các ngươi đang nỗ lực xây nhà vậy..."
"Thế thì sao mà giống nhau được? Xây nhà đơn giản hơn nhiều!"
"Nhưng ta cũng sở hữu sức mạnh lớn hơn con người nhiều mà."
"A, cũng đúng! Ngươi đã mang sứ mệnh như vậy, thì chắc chắn phải có sức mạnh cường đại tương ứng... Ây da, Liên Liên à, ngươi thật lợi hại!"
Liên Tâm: "..."
Lê Dạng hưng phấn nói: "Vậy ta kể thêm cho ngươi nghe vài 'tri thức' về thế giới của chúng ta, để ngươi lấy làm tài liệu tham khảo nhé?"
Liên Tâm: "Được!"
Bọn họ bầu bạn cùng nhau một khoảng thời gian rất đằng đẵng.
Ban đầu chỉ là cách một khoảng cách xa xôi để cảm ứng và giao tiếp, sau này ý thức chủ quan của Lê Dạng ngày càng mãnh liệt, Liên Tâm thế mà lại mang nàng vào trong "lâu đài".
Khi nhìn thấy vô số hạt sen, Lê Dạng kinh ngạc thốt lên: "Bọn chúng thoạt nhìn... có vẻ rất ngon!"
Liên Tâm nhiệt tình mời mọc nàng: "Nếu ngươi muốn ăn thì..."
"Ta đâu phải là người, muốn ăn thì phải làm thế nào?"
"Cứ thử xem sao, không sao đâu. Những hạt sen này cũng không thuộc về mẫu thân, cho dù ngươi có ăn hết thì cũng chẳng tổn hại gì đến mẫu thân cả."
"Vậy ta không khách sáo nhé!" Lê Dạng vô cùng mong đợi.
Nàng không biết mình phải ăn hạt sen bằng cách nào, rốt cuộc nàng căn bản chẳng mang hình hài con người, nhưng nàng lại khao khát tột độ được nếm thử một miếng.
Sức mạnh hỗn độn màu đen quấn lấy một hạt sen...
Lê Dạng: "Oa, ngon thật đấy."
"Dáng vẻ này của ngươi, cứ như bùn đất đang bao bọc lấy hạt giống vậy..." Liên Tâm vẫn luôn quan sát nàng. Nhờ Lê Dạng kể cho hắn nghe rất nhiều chuyện về thế giới của bọn họ, nên hắn mới nghĩ ra cách miêu tả này.
Nhưng rất nhanh hắn liền nhận ra, nói vậy chẳng khác nào bảo Lê Dạng giống như bùn lầy... Mà hiển nhiên đây không phải là một sự miêu tả tốt đẹp gì.
Chẳng đợi Liên Tâm lên tiếng giải thích, Lê Dạng đã cười hì hì nói: "Đúng thật! Hạt sen ở thế giới của chúng ta chính là hạt giống, ta hiện tại là một cục bùn siêu cấp vô địch!"
Liên Tâm mỉm cười, hỏi: "Bùn chẳng phải là một từ xấu sao?"
"Cũng không hẳn đâu!" Lê Dạng đáp: "Nếu không có đất đai màu mỡ thì sao có thể trồng ra những loài thực vật khỏe mạnh. Nếu ta có thể làm hạt sen nảy mầm, thì ta chính là loại bùn tốt."
Liên Tâm: "Nhưng hạt sen... sẽ không nảy mầm đâu."
Lê Dạng: "Hạt sen đúng là không nảy mầm, nhưng thế mà ta lại... có được tuổi thọ!"
