Học Quân Đội Nhưng Chỉ Một Lòng Đam Mê Với Ruộng Vườn - Chương 1306

Cập nhật lúc: 29/04/2026 08:16

Nhưng vào giây phút này, hắn chợt thấu hiểu con người Đạo Vô.

Sự thù hận mãnh liệt cuồn cuộn ập đến!

Tuổi thọ trường kỳ, thiên chức định sẵn, tất thảy khiến bọn họ duy trì mãi trạng thái thuần khiết, trong trẻo không tì vết.

Song, một khi thành trì thuần khiết ấy sụp đổ, làn sóng hận thù dữ dội ập tới sẽ đủ sức nhấn chìm, nhuộm đen mọi thứ.

Không yêu, thì làm gì có hận.

Tình yêu và sự căm hận không bao giờ hiện hữu đơn độc, có cái này tất có cái kia.

Kể từ lúc Liên Tâm khắc ghi Lê Dạng vào tâm trí, thì đã định sẵn sau khi mất đi nàng, hắn sẽ bị ngọn lửa căm hờn vô danh thiêu rụi cả thể xác lẫn tâm hồn.

Hắn ôm c.h.ặ.t lấy hình hài vô lực của Lê Dạng, bất lực không sao cản nổi chiếc hố đen thăm thẳm đang lan rộng từ tận l.ồ.ng n.g.ự.c.

"Xin lỗi nàng, chắc ta phải nuốt lời thôi..." Hắn vô cùng chật vật để thốt ra những lời này. Mạch m.á.u nổi hằn trên chiếc cổ trắng ngần, hắn phải dồn hết sức bình sinh để kìm hãm lực ở bàn tay, chỉ sợ một sơ suất nhỏ sẽ làm tổn thương hình hài đang kiệt quệ của Lê Dạng.

Tin tức của Phong Đình Hầu vừa mới lan truyền đến chỗ Tư Quỳ, thì trong nháy mắt nàng đã phóng đến biên giới Hoa Hạ.

Khắp Tinh Giới đang đắm chìm trong niềm hân hoan.

Ánh Sáng Lê Minh đã thanh tẩy toàn bộ sức mạnh hỗn độn, nàng là nữ anh hùng của toàn cõi Tinh Giới, là luồng sáng thần thánh trong tim mỗi người, x.é to.ạc bầu trời đêm u tối.

Mọi Chấp Tinh Giả ở Tinh Giới đều đồng loạt nhớ về hình bóng vị Nhân Hoàng đời thứ nhất của Hoa Hạ.

Suốt quãng thời gian hằng trăm năm đằng đẵng, Tinh Giới chưa từng xuất hiện thêm vị Nhân Hoàng thứ hai nào.

Vậy mà lúc này đây, Lê Dạng dẫu chưa chính thức đăng quang, cũng đã chễm chệ trở thành —— Nhân Hoàng trong lòng mọi người!

Vậy mà Lê Dạng lại xảy ra chuyện rồi!

Trạng thái của Tư Quỳ cũng vô cùng quái đản, nàng chẳng hề có lấy một tia cảm xúc d.a.o động, bình thản hệt như một cỗ máy vô hồn.

Thế nhưng, cỗ máy này lại thiếu đi năng lực tư duy, chỉ biết hành động theo bản năng để trở về biên giới Hoa Hạ, và bước vào khu cư xá xa lạ mà nàng chưa từng đặt chân đến.

Nơi đây từng là nơi Lê Dạng sinh ra, không ngờ cũng trở thành nơi Lê Dạng...

Không!

Nàng vẫn chưa tan biến!

Ánh mắt Tư Quỳ bỗng bừng sáng, cỗ máy tưởng chừng đã tàn lụi kia như được rót vào một luồng sinh khí mới. Nàng đã cảm nhận được mệnh hồn gần như sắp vụn vỡ đang ở nơi đó.

Bụi bẩn nhuốm đen Liên Tâm.

Nỗi tuyệt vọng lan tràn chực chờ kết tụ thành ngọn nguồn ô nhiễm mới.

Tư Quỳ cất giọng lạnh ngắt: "Nàng vẫn còn sống!"

Bốn từ ấy hệt như tiếng sét giáng thẳng xuống người Liên Tâm.

Sống lưng Liên Tâm đông cứng, đến cả sức lực để ngoái đầu nhìn Tư Quỳ cũng chẳng còn.

Nếu đây chỉ là lời an ủi, thì hắn sẽ càng suy sụp hơn mất.

Tư Quỳ nói tiếp: "Ta đã từng lén gửi một tia mệnh hồn vào trong cơ thể nàng ấy, ta vẫn có thể cảm nhận được nó! Mặc dù rất mong manh, nhưng... nhưng..."

Giọng Liên Tâm khản đặc: "Lão sư, linh hồn của nàng đã..."

"Vẫn còn cách! Chắc chắn vẫn còn cách!" Tư Quỳ lẩm bẩm. Nàng đang định đi kiếm Lý Yêu Hoàn thì vị danh y này đã có mặt.

Nàng gấp rút bước tới trước mặt Lê Dạng, vội vàng tiến hành kiểm tra tình hình sức khỏe.

Yết hầu Liên Tâm chuyển động, đôi mắt nhìn chằm chằm Lý Yêu Hoàn không chớp lấy một cái.

Gương mặt Lý Yêu Hoàn trắng bệch như tờ giấy, thân thể khẽ loạng choạng.

Tư Quỳ một mực khẳng định: "Ta cảm nhận được tia mệnh hồn đó! Chắc chắn nàng vẫn còn tồn tại!"

Hai hốc mắt Lý Yêu Hoàn đỏ hoe, nghẹn ngào thốt lên: "Linh hồn tan biến, nguyên hồn mất đi sự nương tựa, đã... đã..."

"Ngươi có thể chữa trị nguyên hồn mà! Ngươi mau đắp lại cho nàng đi!"

"Thế nhưng..."

"Lấy nguyên hồn của ta cho nàng ấy đi, thế thì nàng sẽ có nguyên hồn thôi!"

Tư Quỳ vừa lấy lại được nguyên hồn, nay lại cam tâm tình nguyện tự mình đào ra một lần nữa.

Lý Yêu Hoàn hốt hoảng lên tiếng: "Không được, nếu ngươi đ.á.n.h mất nguyên hồn thêm lần nữa, chắc chắn sẽ mất mạng đấy!"

Lý Yêu Hoàn vốn đã đút cho Lê Dạng một viên Cố Nguyên Đan, dẫu nàng chẳng rõ linh đan này rốt cuộc có tác dụng gì không, nhưng... nàng tuyệt nhiên không thể buông xuôi!

Liên Tâm dựng lên một bức tường không gian, chẳng thèm nói nửa lời mà cứ thế thò tay chộp lấy n.g.ự.c mình.

Đôi tay trắng buốt giờ đã vấy m.á.u tanh tưởi. Hắn tự mình móc sống Vạn Vật Nguyên Hồn mới vừa tu luyện được một thời gian ngắn ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.

"Làm vậy, có thể cứu được nàng không?" Liên Tâm nhìn chăm chăm Lý Yêu Hoàn mà hỏi.

Lý Yêu Hoàn: "!"

Liên Tâm khẽ khàng cất giọng, đồng t.ử đen láy sâu hun hút chẳng thể thấu đáy, hắn dịu dàng thầm thì: "Đạo hữu, có lẽ sẽ hơi đau một chút, nàng ráng chịu đựng nhé."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Học Quân Đội Nhưng Chỉ Một Lòng Đam Mê Với Ruộng Vườn - Chương 1306: Chương 1306 | MonkeyD