Hỏi Phù Du - Chương 1
Cập nhật lúc: 29/07/2026 15:01
1
Bên ngoài vang lên tiếng bước chân vội vã.
Cô cô chẳng còn để tâm đến dáng vẻ của một vị Quốc công phu nhân, lập tức đẩy cửa xông vào.
Một tiếng khóc t.h.ả.m thiết gọi “mẹ” vang vọng khắp căn phòng.
Bà nhào đến bên tay tổ mẫu, nước mắt rơi như mưa.
Thân thể tổ mẫu đã như ngọn đèn cạn dầu, chỉ vì ta mà cố gắng chống đỡ, chờ cô cô đến để dặn dò chuyện gửi gắm đứa cháu mồ côi.
Đôi mắt tổ mẫu ướt đẫm, ánh mắt hướng về phía ta, môi khẽ mấp máy.
Cô cô nghẹn ngào gật đầu.
“Mẹ, con biết! Con đều biết!
“Con bé là cốt nhục duy nhất của đệ đệ, bất kể thế nào, con cũng sẽ chăm sóc con bé thật tốt.”
Ngoài phủ vang lên tiếng bánh xe ngựa lăn đều.
Biểu tỷ Kỷ Như Yên và biểu ca Kỷ Minh Chiêu cùng bước xuống xe ngựa.
Sau khi nhìn thấy tổ mẫu, sắc mặt bọn họ cũng trở nên nặng nề.
“Ngoại tổ mẫu!”
Tổ mẫu mỉm cười với bọn họ, kéo tay ta đặt chung với tay họ.
“Ngoại tổ mẫu giao A Huỳnh cho các con. Sau khi ngoại tổ mẫu đi rồi, các con chính là những người thân cùng huyết thống duy nhất của con bé trên đời này.”
Tổ mẫu cố ý nhấn mạnh hai chữ “huyết thống”, mong khơi dậy chút thương xót của họ dành cho ta.
Nước mắt ta không kìm được mà rơi xuống.
Trước tình cảnh này, hai huynh muội họ Kỷ vốn luôn không ưa ta cũng đỏ hoe mắt.
“Ngoại tổ mẫu, phủ Quốc công lớn như vậy, đương nhiên sẽ không thiếu một bát cơm cho A Huỳnh muội muội.”
Năm nay Kỷ Minh Chiêu mười lăm tuổi, Quốc công gia đã xin sắc phong hắn làm thế t.ử.
Nay từng lời nói, cử chỉ của hắn đều chừng mực, không còn kiêu căng vô lễ như trước.
Lúc này tổ mẫu mới yên lòng.
Bà giữ cô cô ở lại một mình để dặn dò di ngôn, chúng ta chỉ có thể đứng chờ ngoài cửa.
Một khắc sau, tổ mẫu qua đời.
2
Tổ mẫu chỉ sinh được cô cô và cha ta.
Nay cha mẹ ta đều đã qua đời, tang sự của tổ mẫu chỉ có thể do cô cô đứng ra lo liệu.
Từ trước đến nay.
Cô cô luôn căm ghét xuất thân thương nhân của mẹ ta, cho rằng có một người đệ tức xuất thân như vậy khiến bà mất mặt với thân phận Quốc công phu nhân.
Vì thế, bà cũng không thích ta.
Sự chán ghét ấy khiến hai người con của bà bắt chước theo, từ trước đến nay chưa từng cho ta sắc mặt tốt.
Cho dù hiện giờ tổ mẫu đã mất.
Ba người bọn họ đã đồng ý trước lúc tổ mẫu lâm chung rằng sẽ chăm sóc ta thật tốt.
Thế nhưng khi nhìn thấy ta, bọn họ vẫn không hề tỏ ra thân thiết, chỉ có xa cách và khách sáo.
Mà chút xa cách khách sáo ấy.
Sau khi cữu cữu của ta đến, cũng hoàn toàn biến mất.
3
Cữu cữu và cữu mẫu đến để tính toán, bảo toàn gia sản cha mẹ để lại cho ta.
“Cha mẹ A Huỳnh tuy đã qua đời, nhưng con bé cũng không phải không có chỗ dựa.
“Gia tài và ruộng đất của Tống gia nên được kiểm kê rõ ràng ngay trước mặt mọi người, đăng ký thành sổ sách, tránh sau này có kẻ thừa nước đục thả câu, khiến mọi thứ nhập nhằng không rõ.
“Đợi đến khi A Huỳnh xuất giá, tất cả những thứ này đều phải được giao lại cho con bé, không thiếu một đồng.”
Cô cô lập tức nổi giận.
“Mẫu thân ta vừa mới qua đời, thi cốt còn chưa lạnh! Các người đến đây, câu nào câu nấy cũng không rời chữ tiền! Đúng là hạng thương nhân sặc mùi tiền bạc!
“Tiền tài của Tống gia có liên quan gì đến Từ gia các người! Đến lượt các người nhúng tay vào sao? Nay ta là người làm chủ Tống gia, đương nhiên phải do ta định đoạt!”
Cữu cữu cười lạnh.
“Năm xưa Tống gia thiếu tiền, muốn cưới tỷ tỷ ta, sao không chê Từ gia là thương nhân sặc mùi tiền bạc?
“Nếu không có thương nhân Từ gia này, đại cô nãi nãi có thể gả vào phủ Quốc công sao? Có thể có được vinh quang hôm nay sao?
“Gia sản của Tống gia là do của hồi môn của tỷ tỷ ta vun đắp mà thành. Nữ nhi duy nhất của tỷ ấy đang ở đây, cũng là huyết mạch ruột thịt duy nhất của Tống gia! Không đến lượt một nữ nhi đã xuất giá như ngươi đứng đây định đoạt!”
Hai người tranh cãi không ngừng, cuối cùng vẫn là cữu cữu ta chiếm thế thượng phong.
Ông mời tri phủ và tiên sinh chuyên lo văn thư đến. Sau khi kiểm kê xong, toàn bộ tài sản đều được chuyển sang danh nghĩa của ta, không cho phép bất cứ ai nhúng tay.
Tránh những kẻ nô tài gian xảo thấy ta còn nhỏ tuổi, động tay động chân trên sổ sách để lừa gạt ta.
Sổ sách được chia làm ba bản, ba nhà cùng giám sát, kiềm chế lẫn nhau.
Đến khi ta xuất giá, tất cả sẽ được bàn giao lại cho ta.
Cô cô tức đến đỏ bừng mặt, toàn thân run rẩy.
Kỷ Như Yên và Kỷ Minh Chiêu cũng nhìn ta bằng ánh mắt lạnh lẽo, không còn chút khách sáo như trước.
Sau khi làm xong mọi việc.
Cữu cữu và cữu mẫu ôm ta khóc một trận trong chỗ riêng tư.
Trước khi rời đi, họ cẩn thận dặn dò ta.
“Tống gia là phủ Quốc công, là nhà quyền quý cao môn. Vì hôn sự với Chu gia, con cũng không thể lớn lên ở Từ gia.
“Tổ mẫu con đã suy tính chu toàn mọi chuyện cho con.
“Dù chúng ta có thương con đến đâu, cũng không thể đón con về Từ gia, làm lỡ tiền đồ của con.
“Nếu con lớn lên trong một gia đình thương nhân, danh tiếng của con sẽ bị chúng ta liên lụy.
“Cô cô con căm hận, oán trách chính là Từ gia chúng ta. Trên người con có một nửa huyết mạch Tống gia, vì thế bà ấy cũng sẽ không quá hà khắc với con.
“Con cứ đẩy tất cả mọi chuyện lên người cữu cữu, chỉ cần có thể lấy lòng bà ấy là được.
“Đây là một phần nhỏ khế ước ruộng đất và khế nhà của các cửa tiệm đứng tên con. Sau khi chúng ta rời đi, con hãy giao những thứ này cho cô cô, bày tỏ lòng trung thành với bà ấy.
“…”
Cữu cữu và cữu mẫu dặn dò ta không sót một việc lớn nhỏ nào, chỉ hận không thể lấy thân mình thay thế ta.
Ta cố nén nước mắt, không muốn khiến họ tiếp tục phải bận lòng vì ta.
Cha mẹ bị kẻ khác h/ ã/ m h/ ạ/ i, Chu gia lại bội tín phụ nghĩa.
Ta nhất định phải trưởng thành, phải học cách nhẫn nhịn và kiên cường.
Sớm muộn gì ta cũng có thể tự mình gánh vác mọi chuyện.
Ta nhất định sẽ báo thù rửa hận.
4
Sau khi cữu cữu và cữu mẫu rời đi, ta cầm khế nhà cùng khế đất đến tìm cô cô.
Đi tới ngoài cửa.
Ta không khéo lại bắt gặp hai huynh muội họ Kỷ đang nói chuyện bên ngoài.
Kỷ Như Yên vừa nhìn thấy ta liền dựng ngược đôi mày liễu, gương mặt xinh đẹp tràn đầy giận dữ.
Nàng ta tức tối xách váy tiến sát lại, bất ngờ giơ tay, hung hăng tát ta một cái thật mạnh.
Nàng ta lớn hơn ta hai tuổi, lại tập võ từ nhỏ.
Một cái tát khiến mắt ta nổ đom đóm, ngã nhào xuống đất.
Máu ấm nóng theo khóe miệng không ngừng chảy xuống, lúc này ta mới chậm chạp nhận ra trong môi răng mình đều là mùi m.á.u tanh nồng nặc.
Lớn đến chừng này, đây là lần đầu tiên ta bị đ.á.n.h.
Kỷ Như Yên chỉ vào ta, những lời trách móc liên tiếp tuôn ra như pháo nổ.
“Mẫu thân ta có lòng tốt đến nhà các ngươi thu dọn đống rắc rối cho ngươi, vậy mà ngươi vừa thấy cả nhà cữu cữu mình liền quên mất bản thân mang họ gì!
“Đã một lòng hướng về ngoại gia như vậy, sao ngươi không theo họ về Từ gia, còn mặt dày mày dạn đến tìm mẫu thân ta làm gì?!”
Nàng ta bật cười khinh miệt, coi thường nhìn ta.
“Ta biết rồi, ngươi cũng coi thường Từ gia là thương hộ đúng không? Ngươi cũng biết thương nhân thấp hèn, sẽ làm ô uế thanh danh của gia đình quan lại các ngươi, cho nên mới vội vàng đến cầu xin mẫu thân ta thu nhận, đưa ngươi về phủ Quốc công sắp xếp chỗ ở.
“Tham hư vinh, đầy tính toán! Hèn hạ ghê tởm!”
Kỷ Minh Chiêu cau mày bước tới, quát Kỷ Như Yên.
“Muội động tay với nàng ta làm gì? Truyền ra ngoài chỉ tổ ảnh hưởng đến thanh danh của muội!
“Nếu mang tiếng đố kỵ, đanh đá, ta xem sau này còn ai dám cưới muội!”
Kỷ Như Yên đắc ý chống nạnh, ngẩng đầu cãi lại.
“Nay nàng ta đã mất cả cha lẫn mẹ, không còn ai dạy dỗ. Muội đã hứa với ngoại tổ mẫu sẽ quản giáo nàng ta thật tốt.
“Trước kia chính cữu cữu và cữu mẫu đã nuông chiều nàng ta quá mức, mới khiến nàng ta có tính tình đáng ghét như thế!
“Từ nay về sau, muội nhất định phải nghiêm khắc uốn nắn nàng ta, sửa lại cái tính ấy mới được!”
Giữa ban ngày ban mặt, nắng gắt ch.ói mắt.
Động tĩnh lớn như vậy, cô cô sao có thể không nghe thấy.
Chẳng qua bà ngầm cho phép nữ nhi mình dạy dỗ con bạch nhãn lang “ăn cây táo rào cây sung” là ta mà thôi.
Ta ép tiếng nghẹn ngào trong cổ họng xuống, dùng sức hít thở, cố nhịn những giọt nước mắt sắp trào ra, từng chữ từng câu chất vấn Kỷ Như Yên.
“Biểu tỷ, tỷ có tư cách gì đ.á.n.h ta? Tỷ lấy thân phận gì để dạy dỗ ta? Ta lại phạm phải lỗi lâm gì mà cần tỷ giả làm trưởng bối để giáo huấn?!
“Chẳng qua tỷ thấy nay ta đã mất mẹ, mất cha, lại mất cả tổ mẫu, không còn ai che chở nên mới bắt nạt ta mà thôi.
“Cô cô là cô cô ruột của ta, lẽ nào cữu cữu lại không phải cữu cữu ruột của ta?
“Tỷ muốn ta phải làm thế nào? Vì cô cô mà phản bội cữu cữu đã đến tính toán chu toàn cho ta sao?”
Ta nhịn rồi lại nhịn, nhưng nước mắt vẫn theo lời nói mà từng giọt lớn rơi xuống.
Kỷ Minh Chiêu cau c.h.ặ.t mày, lạnh giọng ra lệnh cho hạ nhân.
“Tất cả lui ra ngoài! Tiểu thư nhà các ngươi uống say, nói năng hồ đồ.
“Chuyện hôm nay không được phép truyền ra ngoài nửa chữ! Đóng c.h.ặ.t cửa viện! Nếu làm tổn hại thanh danh của nhị tiểu thư phủ Quốc công, ta sẽ khiến các ngươi có mạng bước vào mà không có mạng bước ra!”
Quả thật là một người huynh trưởng tốt.
Ta dùng sức lau nước mắt, cười lạnh.
“Chẳng qua các người cảm thấy nay ta không còn đường lui, chỉ có thể sống nhờ nhà các người, cho nên mới mặc sức làm nhục ta như vậy.”
Ta quay người, kiên quyết bước về phía chiếc giếng sâu trong sân.
“Cha, mẹ, tổ mẫu, A Huỳnh đến tìm mọi người đây.
“Những ngày tháng ăn nhờ ở đậu, A Huỳnh không muốn sống, cũng không thể sống nổi.
“Cô cô không dung được A Huỳnh, biểu tỷ biểu ca cũng bắt nạt, làm nhục ta.
“Cha, A Huỳnh nhớ người…”
Ta tung người nhảy xuống.
Kỷ Minh Chiêu trợn mắt như muốn nứt ra, lao tới miệng giếng. Cằm hắn đập đến bật m.á.u, nhưng vẫn kịp thời túm được tay ta.
Hắn đau đến toát đầy mồ hôi lạnh, không ngờ ta lại làm như vậy, tức khắc giận dữ ngút trời.
“Ngươi làm gì vậy! Chỉ một chuyện nhỏ mà ngươi đã tìm c.h.ế.t, ngươi xứng đáng với cữu cữu và ngoại tổ mẫu sao?! Tống gia sao lại có một nữ nhi vô dụng như ngươi!”
Cô cô cuối cùng cũng không thể ngồi yên được nữa. Nghe nha hoàn bên ngoài hô biểu tiểu thư nhảy giếng, bà kinh hãi đến hồn bay phách lạc, ôm n.g.ự.c chạy ra.
Bọn họ đều hiểu rõ.
Nếu hôm nay ta c.h.ế.t tại đây.
Không chỉ Kỷ Như Yên hoàn toàn xong đời, cả đời này sẽ không còn tìm được hôn sự tốt.
Ngay cả phủ An Quốc công cũng sẽ bị liên lụy.
