Hồi Ức Áo Blouse: Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Làm Giàu Giữa Thời Bao Cấp - Chương 1069
Cập nhật lúc: 03/04/2026 19:06
Giang San thuận lợi lẻn vào trong sân, thè lưỡi với Hàn Trường Châu:
“Bị con yêu tinh nhỏ lỳ lợm này của cháu bám lấy rồi, chú còn có cơ hội chạy sao?
Đừng nằm mơ nữa, mau đóng cửa lại, vào ăn cơm thôi."
Hàn Trường Châu quay đầu nhìn bóng lưng Giang San, thực sự là không hiểu nổi tại sao cô lại đến nữa?
Hôm qua mình dọa dẫm chẳng lẽ còn chưa đủ sao?
Bảo anh tiến thêm một bước nữa, thực sự mà nói anh cũng không làm được.
“Giang San, cháu cứ như vậy sẽ khiến tôi rất khó xử đấy."
Giang San cũng không giận, nhìn về phía anh:
“Chú như vậy chẳng lẽ cháu không khó xử sao?
Cháu là người có nguyên tắc, đã nói muốn theo đuổi một người thì nhất định sẽ theo đuổi đến cùng, hôm qua chú đã nói những lời chú muốn nói rồi, vậy chú cũng phải để cháu nói hết những lời cháu muốn nói chứ, nếu không thì bất công quá, mau mở cửa hiên nhà cho cháu vào trong đi, nắng ch-ết cháu rồi."
Hàn Trường Châu thở hắt ra, được rồi, vậy thì để cô nói đi.
Nói xong nếu cô vẫn không từ bỏ, mình sẽ lặp lại chiêu cũ, nhất định phải dọa cô đi, không thể để cô dính líu vào những chuyện bẩn thỉu đó.
Anh đóng cửa lớn lại, đi tới hiên nhà, mở cửa.
Sau khi Giang San vào nhà, việc đầu tiên là đặt hộp cơm lên bàn ăn, sau đó mới quay người đi tới trước mặt Hàn Trường Châu.
Hàn Trường Châu trầm giọng:
“Muốn nói gì?
Nói đi."
Giang San nhướng mày, trực tiếp nhào lên người Hàn Trường Châu, ngẩng đầu vòng lấy cổ anh, rồi hôn lên môi anh.
Muốn chiếm hời của bà đây mà không trả tiền à?
Mơ đi!
Chương 921 Người đàn ông này cũng khá là có múi
Lần này, đến lượt Hàn Trường Châu ngẩn ngơ.
Hàn Trường Châu biết Giang San táo bạo, nhưng anh không ngờ con nhóc này dám xông vào nhà một người đàn ông độc thân, vồ lấy người ta rồi gặm nhấm.
Đúng vậy, chính là gặm nhấm.
Mặc dù đã có kinh nghiệm từ hôm qua, nhưng Giang San vẫn chưa thực sự biết cách hôn, sau khi hôn lên môi anh, cô cũng cố gắng học theo cách anh làm hôm qua, cạy mở đôi môi anh, nhưng không thành công.
Bởi vì Hàn Trường Châu đứng ch-ết trân tại chỗ, hoàn toàn không có ý định mở miệng.
Giang San có lẽ cảm thấy phương pháp không đúng, dứt khoát gặm hai cái trên môi anh, Hàn Trường Châu đau đớn, khẽ hít một hơi.
Giang San cảm thấy mình phản công đã hòm hòm rồi mới kết thúc “nụ hôn" này, buông đôi tay đang vòng qua cổ anh ra, lùi lại một bước, kiêu hãnh hếch cằm, tay còn không thành thật sờ soạng hai cái trên bụng dưới của anh.
Nằm ngoài dự kiến, nhìn Hàn Trường Châu trông có vẻ thư sinh nho nhã thế này, vậy mà lại... có cơ bụng.
Theo lời của chị dâu nhỏ mà nói, người đàn ông này cũng khá là có múi đấy.
Tuy nhiên trong lòng cô có nghĩ vẩn vơ thế nào đi chăng nữa, thì vẻ mặt rốt cuộc vẫn là ngoan ngoãn.
Cô giả vờ kiêu hãnh quẹt quẹt miệng, hếch đầu nhìn Hàn Trường Châu:
“Chuyện hôm qua coi như huề nhé."
Hàn Trường Châu:
...
Kinh ngạc đến mức không biết nên nói gì cho phải.
Ngay sau đó, Giang San tiếp tục:
“Hôm qua bà già yêu quái mẹ vợ cũ của chú đến tìm chú gây rắc rối, sao chú không nói cho cháu biết?"
Hôm nay Giang San không trực tiếp đến trước cổng đơn vị đợi Hàn Trường Châu, mà đến khu tập thể gia đình trước.
Cũng may là mấy ngày nay ngày nào cô cũng bám đuôi Hàn Trường Châu về nhà anh vào buổi trưa, mấy chiến sĩ nhỏ ở bốt gác đều đã nhẵn mặt cô rồi, cô mới có thể thuận lợi đi vào.
Cô không đi tới cửa nhà Hàn Trường Châu ngay lập tức, mà hỏi thăm xem quảng trường nhỏ của khu tập thể ở đâu.
Cô xách hộp cơm đi tà tà tới đó, tìm đến “đội quân" buôn dưa lê, nghe ngóng mọi người nói chuyện phiếm.
Có người thấy cô lạ mặt liền hỏi cô là con cái nhà ai.
Cô tiện miệng đáp một câu:
“Cháu là người thân của Hàn Trường Châu ạ."
Nghe thấy tên Hàn Trường Châu, mấy người đang buôn dưa lê xung quanh đều đổ dồn ánh mắt lên mặt Giang San.
Giang San cũng hào phóng, trực tiếp hỏi:
“Các cô chú hàng xóm ơi, trưa nay cháu thấy chú Năm nhà cháu tâm trạng không tốt, hình như là bị ai đó bắt nạt, cho nên cháu muốn tranh thủ lúc rảnh rỗi đến hỏi thăm mọi người một chút, có ai biết trưa hôm qua có phải lại có người tìm đến gây rắc rối cho chú ấy không ạ?"
Nghe Giang San gọi Hàn Trường Châu là chú Năm, mọi người đều mặc nhiên cho rằng Giang San là cháu gái của Hàn Trường Châu.
Bà cô ngồi cạnh cô lập tức nói:
“Chứ còn gì nữa, mẹ vợ cũ của cậu ta lại đến rồi, tiểu Hàn mới về được mấy ngày đâu, bà ta đã đến quậy ba bốn lần rồi, trước đây không phải sáng sớm thì cũng là tối muộn mới đến, lần này cố tình chọn buổi trưa mà đến đấy."
Chị gái bên cạnh cũng tiếp lời ngay:
“Chuyện này tôi biết này, hôm qua tôi vừa vặn đi ngang qua đó, nghe thấy bà cụ đó quậy rồi, bà cụ đó ngồi bệt xuống đất, vừa lăn lộn vừa khóc, nói là đến để bắt gian thay cho đứa con gái đã ch-ết của bà ta, vì bà ta nghe người ta nói dạo gần đây ngày nào thủ trưởng Hàn cũng dẫn một cô gái về nhà."
“Chậc chậc, con gái bà ta ch-ết cũng được mười năm rồi nhỉ, thủ trưởng Hàn là một thanh niên trai tráng đang độ sung sức, mười năm không cưới vợ cũng là nể nang lắm rồi, sao họ lại còn bắt nạt người ta như thế chứ."
Giang San nghe mà trong lòng có chút tức giận, nhìn chị gái kia hỏi:
“Chị ơi, hôm qua mẹ vợ cũ của chú ấy đã gây gổ gì với chú Năm nhà em vậy ạ?"
“Lúc tôi đi qua đó thì chỉ nghe loáng thoáng thấy thủ trưởng Hàn giục bà mẹ vợ cũ đi về trước.
Bà mẹ vợ cũ liền nói yêu cầu của bà ta bảo cậu ấy phải trả lời ngay lập tức, thủ trưởng Hàn nói không đồng ý, bà mẹ vợ cũ liền ngồi bệt xuống đất khóc lóc.
Bà ta còn công khai nói thủ trưởng Hàn đã hại ch-ết con gái bà ta, nếu thủ trưởng Hàn dám không để tang con gái bà ta mà đi lấy người khác, thì bất kể tiểu Hàn cưới ai, bà ta cũng sẽ quậy cho đàng gái không ngóc đầu lên nổi, chậc chậc, đúng là quá quắt."
Ánh mắt Giang San trầm xuống vài phần, hèn gì Hàn Trường Châu cái đồ ngốc này chính là để không rước họa cho mình nên mới đuổi mình đi.
Có người hơi tò mò nhìn Giang San hỏi:
“Cô bé này, trước đây tôi nghe người ta nói chú Năm của cô sau khi cưới người ta xong nhất định không chịu động phòng với người ta, còn đòi ly hôn rồi một mình bỏ đi, bỏ mặc cô gái kia ở nhà, rồi cô ấy tự sát à?"
“Không phải, tôi nghe nói là đàng gái bị bệnh ch-ết, lúc được phát hiện ra thì xác đã cứng đờ rồi."
“Không phải đâu, là tự sát đấy."
Nghe thấy mấy người bắt đầu bàn tán về chuyện này, Giang San trực tiếp đứng phắt dậy, mặt đầy vẻ phẫn nộ:
“Chuyện này căn bản không liên quan gì đến chú Năm nhà cháu cả, năm đó là cô của chú Năm nhà cháu nhận lợi ích của nhà gái, quay về nhà chú Năm lừa ông nội Hàn, âm thầm giúp chú Năm và nhà gái làm giấy đăng ký kết hôn.
Chú Năm vốn dĩ không quen biết cô gái kia, sau khi biết chuyện chú ấy rất tức giận, không muốn làm lỡ dở đời con gái người ta nên mới bảo cô đưa cô gái kia về càng sớm càng tốt.
Chú Năm ngày hôm đó cũng vì điều động công tác mà đi nơi khác, ngay cả mặt đối phương còn chưa được nhìn thấy.
