Hồi Ức Áo Blouse: Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Làm Giàu Giữa Thời Bao Cấp - Chương 1079

Cập nhật lúc: 03/04/2026 19:07

“Phòng khách bỗng chốc yên tĩnh đến mức khiến người ta cảm thấy có chút ngộp thở.”

Bất kể là vợ chồng Giang Thủ Nặc hay vợ chồng Giang Kỳ, rõ ràng đều bị chấn động.

Giang Tuế thì trong lòng nơm nớp lo sợ, thầm nghĩ:

“Xong đời rồi, mình đã tìm một đối tượng không dễ qua cửa rồi, Giang San thế này chẳng khác nào bồi thêm một quả b.o.m nữa.

Không đúng không đúng, giờ là Giang San tự thú trước, vậy thì người khai báo sau như mình mới chính là quả b.o.m đây.”

Minh Châu và Giang Đồ hôm nay qua đây vốn dĩ là muốn giúp nhà chú ba tiêm một mũi thu-ốc phòng ngừa.

Chẳng ai ngờ được thu-ốc còn chưa kịp đổ ra thì mũi tiêm đã đ-âm vào thịt rồi.

Tình hình này... bàn tay cô đặt dưới bàn khẽ véo vào đùi Giang Đồ một cái.

Giang Đồ nhìn Giang Thủ Nặc và Điền Hồng Tụ, phá vỡ sự im lặng bao trùm bàn ăn:

“Chú ba thím ba, chuyện San San thích Hàn Trường Châu cháu có biết, cho nên trước đó cháu đã phái người đi điều tra tình hình của Hàn Trường Châu rồi.

Anh ta ngoại trừ việc lớn tuổi hơn San San rất nhiều ra thì nhân phẩm không có vấn đề gì cả."

Nói đoạn anh nhìn sang Giang Kỳ:

“Anh họ trước đây cũng từng tiếp xúc với anh ta vài lần rồi đúng không, anh thấy người này thế nào?"

Giang Kỳ:

...

Đều tại thằng cha Giang Đồ này cả, bình thường lúc nào cũng trưng ra bộ mặt lạnh lùng như tiền làm anh cứ tưởng người mà Giang San tìm phải già khú đế lắm.

Bây giờ xem ra, nếu đối phương là Hàn Trường Châu thì coi như Giang San cũng có chút thẩm mỹ bình thường rồi, ít ra thì còn hơn xa cái lão vừa già vừa xấu mà anh hằng tưởng tượng nhiều.

“Người thì đúng là không tệ," Anh nói, rồi liếc mắt nhìn sang bố mẹ mình:

“Nhưng chuyện này vẫn phải xem ý kiến của bố mẹ thế nào đã."

Giang Thủ Nặc lườm Giang San một cái:

“Chuyện này xem ý kiến của chúng ta thì có ích gì?

Chuyện của Hàn Trường Châu đâu phải chúng ta nói là được đâu.

Lần trước bố ăn cơm ở Hàn gia, nghe nói cậu ta là người theo chủ nghĩa không kết hôn đấy.

Bố nói con xem con thích ai không thích, lại cứ đ-âm đầu vào cái 'khúc xương cứng' như thế, con..."

Giang San đang định nói gì đó thì Minh Châu lập tức lên tiếng:

“Chú ba đừng lo, cháu đã đứng giữa giúp đỡ thăm dò qua rồi, Hàn Trường Châu cũng thích San San nhà mình.

Nhưng trong lòng chú ấy có nhiều nỗi lo lắm, chú ấy thấy mình lớn tuổi quá, lại từng góa vợ, cộng thêm những lời đồn thổi từ phía mẹ vợ cũ của chú ấy là chú ấy khắc vợ, nên chú ấy thấy mình không xứng với San San."

Giang San hơi chột dạ một chút, vốn dĩ cô định nói là mình đã cưa đổ được người ta rồi.

Cái này mà nói ra chắc người nhà sẽ mắng cô là đồ không có tiền đồ mất.

May quá may quá.

Giang Thủ Nặc cau mày:

“Cuộc hôn nhân đó rốt cuộc là thế nào, người nhà chúng ta đều rõ cả, chẳng ai bận tâm đâu.

Còn mấy cái lời đồn khắc vợ này nọ thì lại càng là mê tín nhảm nhí, chúng ta còn không đến mức..."

Ông chưa nói dứt lời thì Điền Hồng Tụ đã sa sầm mặt mày, dùng tay vỗ vào cánh tay ông một cái.

Giang Thủ Nặc lập tức im bặt, nhìn sang vợ mình:

“Sao thế Hồng Tụ?"

“Bây giờ là chuyện mê tín hay không mê tín à?

Là con gái ông muốn kết hôn với Hàn Trường Châu đấy, ông có chấp nhận nổi người con rể như Hàn Trường Châu không?"

Giang Thủ Nặc đã thoát ra khỏi sự kinh ngạc khi mới biết Giang San thích Hàn Trường Châu, cộng thêm Minh Châu cũng đã nói Hàn Trường Châu cũng thích Giang San, vậy thì ông chẳng có gì để phản đối cả.

Chuyện hôn sự của con cái, ông từ trước đến nay vẫn luôn tuân theo quy tắc do mẹ đặt ra, chỉ cần đối phương nhân phẩm tốt, lương thiện, không làm chuyện hại người hại nước thì ông đều tôn trọng sự lựa chọn của con cái.

“Tôi thấy cũng được."

Điền Hồng Tụ gật đầu:

“Thực ra thì tôi cũng thấy cậu ta được đấy, nhất là cái tính ăn nói không giữ mồm giữ miệng lại chẳng ai quản nổi như San San nhà mình, có một người đàn ông như thế trông chừng nó có khi lại là chuyện tốt.

Hơn nữa nói thật nhé, có cái tên 'khỉ mỏ nhọn' kia làm đối chiếu thì Hàn Trường Châu về mặt ngoại hình quả thực là quá khiến người ta hài lòng rồi.

Nhưng mà gia đình bố mẹ vợ cũ của cậu ta đúng là đã quấy rầy cả Hàn gia đến là khổ sở, còn dọa là bắt Hàn Trường Châu phải thủ tiết cho con gái họ cả đời đấy."

Giang San mỉm cười:

“Mẹ, chuyện này mẹ không cần lo đâu, con..."

“Thím ba," Minh Châu cắt ngang lời Giang San:

“Chuyện này trước đây Hàn Trường Châu không để bụng, nhưng giờ chú ấy đã có lòng muốn có kết quả với San San rồi nên đã bắt đầu phản công lại gia đình bà mẹ vợ cũ đó rồi ạ."

Giang San:

...

Vốn dĩ cô còn định rất tự hào kể với mẹ là cô và chị dâu nhỏ đã giúp Hàn Trường Châu trị bà mẹ vợ đó như thế nào.

Nhưng giờ nghe cách nói của chị dâu nhỏ, cô chợt cảm thấy... may mà mình chưa nói gì, nếu không mẹ cô chẳng phải sẽ thấy Hàn Trường Châu thật vô dụng sao.

Đến cả mẹ vợ cũ mà cũng phải dựa vào bạn gái và chị dâu của bạn gái để xử lý...

Chị dâu nhỏ đúng là uy vũ bá khí mà.

Ngồi bên cạnh Giang Tuế tò mò hỏi một câu:

“Phản công thế nào vậy ạ?"

Giang San lập tức giơ tay:

“Cái này em biết này.

Hôm nay khi bà mẹ vợ cũ đó tới gây chuyện trước đám đông, chú ấy đã chủ động giải thích năm đó mình bị lừa hôn, hơn nữa vợ trước của chú ấy là có bạn trai, cũng là bị bà mẹ vợ đó lừa nên mới kết hôn.

Ban đầu bà mẹ vợ cũ đó còn không thừa nhận, sau đó bạn trai của vợ trước đã đứng ra làm chứng cho chuyện này.

Hơn nữa anh bạn trai đó còn nói, năm đó bà mẹ vợ cũ kia rõ ràng biết con gái mình có bệnh mà nhất quyết không cho chữa, vì họ cho rằng con gái họ sớm muộn gì cũng ch-ết, để con gái có thể 'ch-ết sao cho xứng đáng' nên mới cố tình thiết kế đưa vào Hàn gia để tống tiền."

Giang San nói xong, cả nhà ai nấy đều vô cùng kinh ngạc, trên đời sao lại có hạng người nhà như thế chứ.

Điền Hồng Tụ trong lòng phẫn nộ:

“Họ đúng là không phải con người mà, mạng của con gái mình không phải mạng sao?

Sao mẹ nghe mà thấy giận thế không biết!"

Giang San lập tức hùa theo gật đầu lia lịa:

“Ai nói không phải chứ, con cũng tức nổ đom đóm mắt luôn, tội nghiệp chú năm mười mấy năm qua bị cái nhà đó làm lỡ dở, họ thậm chí còn muốn hủy hoại cả đời của chú năm nữa, nhổ vào, nằm mơ đi!"

Nghe Giang San cứ một câu chú năm, hai câu chú năm, Điền Hồng Tụ hắng giọng:

“Cái này...

San San này, nếu con ở bên Hàn Trường Châu thì chẳng phải là loạn vai vế sao, chú ấy là chú nuôi của chị dâu con mà."

Minh Châu khẽ cười một tiếng:

“Chuyện này có gì đâu ạ, đến lúc đó thì chia lại vai vế thôi.

San San có quan hệ huyết thống với Giang Đồ, cháu với bên kia không có quan hệ huyết thống, nên xét về độ thân thiết thì chắc chắn bên này thân hơn rồi, chúng ta cứ theo bên này mà gọi thôi ạ."

“Hàn lão gia t.ử người ta một lòng muốn nhận cô của cháu làm con nuôi mà, gọi như vậy... không hay lắm đâu."

“Không sao đâu ạ, đến lúc đó thì ai gọi phần nấy thôi, cô cháu mãi mãi vẫn là con nuôi của ông ấy, gọi thế nào cũng được mà, không thể vì một cái danh xưng mà chia rẽ một mối nhân duyên được."

Giang San lập tức gật đầu lia lịa:

“Đúng đúng, danh xưng thôi mà mẹ, không quan trọng đến thế đâu."

Nhìn dáng vẻ phấn khích của Giang San, Điền Hồng Tụ có chút bất lực:

“Con nói thật đi, có phải con đã bàn bạc kỹ với chị dâu nhỏ của con từ trước rồi, hôm nay tới để lừa mẹ đúng không?"

“Đâu có đâu, con chỉ cầu xin chị dâu nhỏ tới tiêm cho mẹ một mũi thu-ốc phòng ngừa thôi, ai ngờ gặp phải ông anh 'đồng đội heo' này suýt chút nữa làm hỏng việc của con."

Giang San vừa nói vừa liếc xéo Giang Kỳ một cái.

Giang Kỳ vẻ mặt vô tội:

“Chuyện này mà trách anh à?

Ai bảo có chuyện em không chịu nói rõ với anh sớm."

Giang San toe toét cười:

“Đúng đúng đúng, đều tại em không tốt, em chẳng phải sợ mọi người sẽ phản đối em sao.

Nhưng mà bây giờ... mọi người không phản đối nữa rồi chứ."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.