Hồi Ức Áo Blouse: Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Làm Giàu Giữa Thời Bao Cấp - Chương 1176
Cập nhật lúc: 03/04/2026 19:21
“Tâm trạng nôn nóng của Minh Châu cuối cùng cũng được giọng nói trầm ổn của Giang Đồ xoa dịu từng chút một.”
Cô gật đầu:
“Được rồi, vậy em sẽ... từ từ thôi."
Giang Đồ nắm tay cô, dưới ánh trăng vừa đi về phía trước vừa nói:
“Chuyện bên phía chú ba anh đã dặn dò xong xuôi rồi, mấy ngày tới chúng ta sẽ thu lưới."
“Không đợi thêm nữa sao?"
“Giang Chấn dạo này toàn phải ăn bánh ngô với dưa muối, lại liên tục bị Khang Thành Chi bắt nạt, chèn ép, tâm trạng đã bắt đầu có chút sụp đổ rồi, chắc hẳn anh ta biết mình cứ ở lại đây cũng chẳng được lợi lộc gì nên chiều nay anh ta đã tìm ông nội nói chuyện, muốn rời khỏi khu tập thể nhưng lại sợ Khang Thành Chi nhắm vào mình, vì vậy anh ta bắt đầu tỏ thái độ tốt với ông nội rồi."
Minh Châu hiểu ý của Giang Đồ, Giang Chấn dù sao cũng là cháu trai của ông cụ, nếu anh ta liên tục tỏ ra yếu thế, thể hiện thái độ muốn làm lại cuộc đời thì ông cụ cuối cùng cũng sẽ không nỡ lòng mà bỏ mặc anh ta.
Một khi anh ta rời khỏi đây, Minh Diễm cũng bắt buộc phải rời đi, vì vậy chuyện này dù họ không gấp thì Minh Diễm cũng phải gấp gáp thôi.
Cô ta chắc chắn trong hai ngày này sẽ có hành động, vì vậy nhân lúc cô ta đang nôn nóng mà thúc đẩy thêm một bước là cách tốt nhất.
“Cần em làm gì không?"
“Không cần, mấy ngày tới em cứ tiếp tục giống như trước đây, không ngừng khinh bỉ cô ta là được rồi."
Minh Châu khẽ cười một tiếng:
“Được, chuyện này em rành lắm."
Lúc hai người về tới sân nhà ông nội thì vừa hay Giang Chấn và Minh Diễm định về phòng nghỉ ngơi.
Minh Châu nghĩ tới chuyện gì đó, bước tới đ-á Minh Diễm một cái.
Minh Diễm loạng choạng một bước, sau khi ngã xuống đất liền bật dậy trừng mắt nhìn cô:
“Minh Châu cô lại làm gì thế?
Cô dựa vào cái gì mà đ-á tôi."
Minh Châu chẳng thèm để ý đến cô ta, trực tiếp nhìn sang Giang Chấn:
“Cái người đàn bà này chiều nay ở quảng trường phía sau đã đ-ánh dì Chung, còn bị người ta nhìn thấy nữa, lúc tôi ra quảng trường có mấy người đều hỏi tôi chuyện này đấy.
Dì Chung dù tinh thần không tốt nhưng cũng là người nhà của anh hùng, cái cô Minh Diễm này sao lại dám chứ?
Người đàn bà này anh rốt cuộc có quản được không?
Nếu anh không quản được thì bây giờ tôi đi báo với ông nội và Khang Thành Chi ngay để họ ra tay xử lý các người."
Giang Chấn cau mày, chiều nay anh ta vừa mới tỏ thái độ tốt với ông nội, định bụng từ chỗ ông cụ lừa chút tiền rồi dẫn người đàn bà này thoát thân, vậy mà người đàn bà này cư nhiên lại dám gây rắc rối cho anh ta ở bên ngoài.
Anh ta không muốn bị Khang Thành Chi đ-ánh nữa nên trực tiếp giơ tay tát Minh Diễm một cái.
Minh Diễm ôm mặt, lòng thắt lại:
“Anh... anh đ-ánh tôi làm gì, là cái mụ điên đó, bà ta... bà ta sỉ nhục chị dâu Trương Anh trước, tôi cùng chị dâu đi qua đó, dù sao cũng không tiện không giúp chị ấy."
“Cô tưởng mình là cái loại tốt lành gì hả?
Cư nhiên dám ra tay với người trong khu quân đội này?
Cô muốn ch-ết phải không, tin hay không mai tôi đi ly hôn với cô ngay lập tức."
Sắc mặt Minh Diễm căng thẳng:
“Anh Chấn em biết lỗi rồi, em không biết thân thế của mụ điên đó lại lợi hại như vậy, là chị dâu Trương Anh nói bà ta không có ai quản nên em mới..."
Giang Chấn lại tát Minh Diễm thêm một cái nữa:
“Mẹ kiếp cô không có não à, người sống trong khu tập thể này dù cho không có ai quản cũng không phải loại tiện nhân như cô có thể đụng vào một đầu ngón tay đâu, hiểu chưa?"
Minh Diễm trong lòng sinh hận nhưng không dám phát tác:
“Em biết lỗi rồi, em không dám nữa đâu."
Minh Châu hừ lạnh một tiếng, lườm hai người một cái rồi khoác tay Giang Đồ đi vào trong nhà.
Minh Diễm ôm lấy khuôn mặt bị Giang Chấn đ-ánh đến đau rát, ánh mắt tràn đầy sự âm hiểm, đợi đến khi chuyện lần này thành công xem đám người nhà họ Giang các người còn kiêu ngạo được thế nào.
Minh Châu về tới phòng nằm vật ra giường, trên mặt treo vài phần nụ cười đắc ý:
“Không dưng lại được nện cô ta một trận, thật là quá sướng luôn, em thế này cũng coi như báo thù giúp dì Chung rồi nhỉ."
Giang Đồ cười nhẹ một tiếng, ngồi xuống cạnh cô:
“Chỉ tiếc là dì Chung sẽ không biết em đã làm gì cho bà ấy."
“Chuyện đó có gì quan trọng đâu, miễn là kết quả dì Chung không phải chịu thiệt thòi là được rồi."
Cô nhướng mày, nghĩ tới chuyện gì đó lại tiện miệng hỏi một câu:
“Nhưng mà chú Chung dạo này là thế nào nhỉ, chú ấy bận lắm sao?
Sao cứ mãi không trông chừng được dì Chung thế?
Mấy ngày nay chỉ riêng em biết dì ấy đã chạy ra ngoài ba lần rồi đấy, sao chú ấy không thuê lấy một người chăm sóc hai vợ chồng già nhỉ?"
Giang Đồ lắc đầu:
“Đã từng thuê rồi, nhưng dì Chung dù sao cũng là người có vấn đề về thần kinh, mấy người bảo mẫu từng được thuê đều chê dì ấy quá khó chăm sóc nên đã chủ động xin nghỉ việc rồi."
Minh Châu nghĩ tới lúc thấy dì Chung hôm đó, sự thay đổi cảm xúc thất thường của bà ấy trong vòng vài phút, cũng hiểu được nỗi khổ của người chăm sóc bà ấy.
“Ừm, mấy lần dì Chung chạy ra ngoài đều vừa hay gặp Trương Anh, lại đều bị bắt nạt, em thấy chú Chung vẫn cần phải nhắc nhở Trương Anh một chút, lỡ như lần sau dì ấy lại ra ngoài lại gặp phải Trương Anh mà xung quanh không có ai thấy dì ấy bị bắt nạt thì chẳng phải dì ấy phải chịu ấm ức vô ích sao?"
Giang Đồ gật đầu:
“Được, lát nữa anh sẽ nói với chú Chung một tiếng, Trương Anh đúng là làm hơi quá rồi, cho dù không biết kính lão đắc thọ thì dì ấy cũng không phải là người mụ ta có thể động tay động chân được!
Tuy nhiên dì ấy cũng không đến mức lần nào cũng tình cờ gặp mụ ta như thế đâu, em cũng đừng lo lắng quá."
Minh Châu định đáp lời, nhưng trong não bộ bỗng nhiên có một thông tin quan trọng lướt qua, tình cờ?
Mỗi một lần đều là sự tình cờ giống hệt nhau?
Cô đột nhiên ngồi bật dậy trên giường, nắm c.h.ặ.t lấy tay Giang Đồ, vẻ mặt đầy sự bàng hoàng:
“Giang Đồ, hình như em... biết câu trả lời đang làm em trăn trở rồi..."
Chương 1013 Bà ấy có lẽ chính là kẻ chủ mưu đứng sau
Nhìn thấy vẻ mặt đầy sự trăn trở hiện giờ của Minh Châu, lòng Giang Đồ không khỏi thắc mắc:
“Cái gì cơ?"
Minh Châu nhìn đăm đăm vào mắt Giang Đồ:
“Người có vấn đề hình như là dì Chung."
Giang Đồ sững người một lát:
“Ý em là sao?"
“Sự tình cờ là một hành vi ngẫu nhiên xảy ra một lần, nhưng nếu lần nào cũng là sự tình cờ giống hệt nhau thì đó không còn là tình cờ nữa mà là sự cố ý sắp đặt của người có tâm."
Giang Đồ và Minh Châu vốn dĩ luôn tâm đầu ý hợp, nhưng lần này anh vẫn chưa hiểu rõ ý của Minh Châu cho lắm.
Minh Châu nhìn ra sự nghi hoặc trong lòng anh, liền nói thẳng:
“Trương Anh và Minh Diễm đều là người của kẻ chủ mưu đứng sau đó, hai người này cấu kết với nhau thì em có thể hiểu được, nhưng tại sao mỗi lần dì Chung ra khỏi cửa đều vừa vặn gặp được Trương Anh, lần này thậm chí còn vừa khéo gặp được cả hai người họ nữa?_
