Hồi Ức Áo Blouse: Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Làm Giàu Giữa Thời Bao Cấp - Chương 1208
Cập nhật lúc: 03/04/2026 19:25
“Cùng một đạo lý thôi, hiện tại Chu Tuấn Hùng đối với cậu chính là cái người không rung động nhưng có được cũng được kia, tại sao anh ta có được cũng được chứ?
Bởi vì trong mắt cậu anh ta không có tính duy nhất bắt buộc phải có."
Hàn Oánh Oánh hiểu rồi nhưng cảm thấy... dường như có chút lộn xộn, vẫn cảm thấy con người và hàng hóa không thể đ-ánh đồng với nhau được.
Minh Châu thấy vẻ mịt mờ trên mặt cô liền đổi một cách khác:
“Giống như tớ và người yêu tớ có tính duy nhất vậy, bạn đời của tớ nhất định phải là anh ấy, chỉ có thể là anh ấy, đổi sang người khác tớ thà cô độc đến già cũng không nguyện ý tạm bợ.
Còn có chú năm của cậu cũng vậy, chú ấy có thể không kết hôn, có thể cả đời sống một mình nhưng khi dì năm của cậu xuất hiện trong cuộc đời chú ấy thì chú ấy đã có được tính duy nhất đó rồi, cho nên chú ấy vì dì năm của cậu mà buông bỏ sự cố chấp không kết hôn trước đây của mình để kết hôn đấy."
Hàn Oánh Oánh gật đầu, cô hiểu rồi:
“Nhưng chú năm của tớ cũng đâu phải ngay từ đầu nhìn thấy Giang San đã muốn cưới cô ấy đâu, chẳng phải Giang San cũng đã theo đuổi chú ấy rất lâu sao?"
Chuyện này Giang San chưa bao giờ tránh né, chính cô ấy cũng đi khắp nơi nói với mọi người là cô ấy theo đuổi Hàn Trường Châu, cho nên người khác nhắc tới cũng chẳng sao.
Minh Châu gật đầu:
“Đúng, nhưng cậu đừng quên chú năm của cậu là người thu hút người khác biết bao nhiêu, chú ấy cũng từng đối mặt với sự theo đuổi của người khác nhưng chú ấy không thỏa hiệp, ngay từ đầu trong tiềm thức của chú ấy có lẽ Giang San chính là tính duy nhất của mình rồi."
“Vậy ai có thể đảm bảo sau này tớ và Chu Tuấn Hùng ở bên nhau thêm một thời gian nữa sẽ không phát hiện ra anh ấy là tính duy nhất của tớ chứ?
Hơn nữa Chu Tuấn Hùng đối với tớ là duy nhất, những người khác đều rất ngưỡng mộ đấy thôi."
Minh Châu cảm thấy Hàn Oánh Oánh chắc cũng không thích Chu Tuấn Hùng lắm, cô hoàn toàn bị sự ngưỡng mộ của người khác làm cho hoa mắt rồi.
“Cũng có khả năng đó, nếu cậu muốn tiếp tục xem sao thì cậu cứ tiếp tục qua lại với anh ta, chỉ là với tư cách người đi trước tặng cậu một lời khuyên, đừng lấy hư vinh nhất thời coi là tình yêu, trước khi chưa xác định anh ta chính là tính duy nhất của mình thì đừng dễ dàng đồng ý sự theo đuổi của anh ta, không cần để anh ta lãng phí cơ hội tình đầu trong đời cậu, dù sao thì... tình đầu vẫn khá là tốt đẹp."
Bên cạnh cô có một người tìm một tên r-ác r-ưởi l.à.m t.ì.n.h đầu như Giang San là đủ rồi, đừng có ra thêm người thứ hai nữa, thật sự khá là buồn nôn đấy.
Chương 1040 Người đó lén lút, có vấn đề
Lời nói của Minh Châu làm Hàn Oánh Oánh một lần nữa chìm vào suy nghĩ.
Hồi lâu sau cô bỗng nhiên hỏi một câu:
“Minh Châu, thật lòng yêu một người rốt cuộc là cảm giác như thế nào vậy?"
Minh Châu nghe thấy lời này không nhịn được khẽ cười một tiếng:
“Cái này ấy à, khó nói lắm, câu trả lời của mỗi người đều khác nhau, có lẽ có người sẽ nói thấy đối phương là tâm trạng tốt, không thấy thì ngày nhớ đêm mong, lúc nào cũng muốn ở bên đối phương, cái đó gọi là thích.
Nhưng cá nhân tớ cảm thấy, thật ra một người thật lòng thích một người khác thì dù không thể phân biệt ra ngay lập tức cũng sẽ dần dần có cảm nhận thôi.
Bởi vì cảm giác của cậu đối với người này nhất định sẽ khác hẳn với đối với người khác, cái gọi là khác biệt này thể hiện ở mọi phương diện, là loại cảm giác chỉ có thể cảm nhận chứ không thể diễn tả bằng lời được."
Hàn Oánh Oánh xuýt xoa một tiếng, bị cô nói vậy cái khái niệm này càng trở nên mơ hồ hơn rồi.
“Đúng rồi," Minh Châu nhớ ra gì đó lại hỏi thêm một câu:
“Cậu có biết gia cảnh nhà anh ta thế nào không?"
“Hôm nay anh ấy nói rồi, anh ấy nói nhà anh ấy ở nông thôn, có sáu đứa con, chỉ có anh ấy là con trai, trên có ba chị gái, dưới có hai em gái, cha mẹ và chị em đều đối xử rất tốt với anh ấy, nỗ lực chu cấp cho anh ấy đến ngày hôm nay."
Minh Châu:
...
Ái chà, đây chẳng phải là tiêu chuẩn của một “phượng hoàng nam" sao?
Cô bé này... tương lai đáng lo ngại đây.
Thấy vẻ mặt chán ghét của Minh Châu, Hàn Oánh Oánh cạn lời:
“Cậu làm cái vẻ mặt đó làm gì, cậu chẳng phải cũng từ nông thôn tới sao, chẳng lẽ còn coi thường Chu Tuấn Hùng đến từ nông thôn sao."
Minh Châu lắc đầu:
“Tớ chưa bao giờ coi thường bất kỳ người nông thôn nào, cũng không kỳ thị vùng miền, chỉ là...
Hàn Oánh Oánh à, cái người này cậu vẫn nên thận trọng đừng nhảy hố, khi còn chưa thích thì hãy dứt khoát đi thôi."
“Tại sao?"
“Tớ hỏi cậu hai câu hỏi thực tế nhất, cậu cảm thấy với điều kiện nhà cậu thì người trong nhà có chấp nhận một đứa con rể như Chu Tuấn Hùng không?
Không nói người khác, cậu cảm thấy mẹ cậu là người coi trọng thể diện như vậy có chấp nhận Chu Tuấn Hùng không?"
Nghĩ đến cái tính nịnh bợ của mẹ mình, chân mày cô nhíu lại rất c.h.ặ.t, câu trả lời chắc chắn là không.
“Mẹ tớ... mẹ tớ không có quyền quyết định trong nhà, chỉ cần Chu Tuấn Hùng đủ cầu tiến thì ông nội tớ có thể quyết định, chú năm tớ chẳng phải là một ví dụ sao?"
“Đừng lấy Chu Tuấn Hùng so với chú năm cậu, chú năm cậu là điều kiện như thế nào?
Ngoài việc từng mất vợ ra thì điều kiện của chú ấy trong giới thủ đô thực sự là rất tốt, căn bản không cần gia đình hay nhà vợ giúp đỡ đề bạt, nhưng Chu Tuấn Hùng có thể sao?
Anh ta không được, bởi vì điều kiện bản thân anh ta không đủ mạnh.
Lùi một bước mà nói, người nhà cậu có thể chấp nhận anh ta, cũng có thể giúp anh ta tìm được công việc tốt, vậy cậu thật sự cảm thấy gả cho Chu Tuấn Hùng rồi cậu có thể chịu đựng được sự 'oanh tạc' của đám họ hàng hang hốc nhà anh ta không?"
“Tớ ở bên Chu Tuấn Hùng thì có liên quan gì đến họ hàng nhà anh ấy?"
“Cậu đấy, vẫn còn quá trẻ rồi, nơi xó xỉnh nhà anh ta mới ra được một người có bản lĩnh như vậy, còn là cả nhà chu cấp nuôi lớn, một khi anh ta ở bên cậu rồi, điều kiện tốt lên rồi thì hễ nhà anh ta có ai ốm đau, thiếu tiền, cần tìm việc làm hay gặp chuyện phiền phức không giải quyết được đều sẽ đến thủ đô tìm những 'nhân vật lớn' như các cậu, lúc đó các cậu giúp hay không giúp?
Giúp thì sẽ trở thành cái hố không đáy, giúp một người sẽ có mười người, rắc rối mãi mãi không giải quyết hết.
Không giúp thì các cậu chính là những kẻ hút m-áu người nhà lớn lên nhưng lại vô tình vô nghĩa, sống không ra gì.
Hơn nữa nếu các cậu ở bên nhau rồi, sau này kết hôn với điều kiện của Chu Tuấn Hùng có mua nổi nhà ở thủ đô cho cậu không?
Chẳng phải vẫn là nhà cậu phải chu cấp cho cậu sao?"
“Chúng tớ không thể tự mình tìm một công việc tốt, tự mình kiếm tiền mua nhà sao?"
Minh Châu bật cười, gật đầu:
“Được chứ, hai người các cậu dù có cùng kiếm tiền, hai người một tháng kiếm tổng cộng một trăm hai mươi, một trăm ba mươi tệ là không ít rồi phải không, vậy trừ đi ăn uống sinh hoạt, bù đắp cho nhà anh ta ra thì một tháng các cậu tiết kiệm được bao nhiêu?
Nếu cậu ít mua quần áo và mỹ phẩm đi thì cùng anh ta một tháng tiết kiệm được ba mươi tệ, một năm tiết kiệm được ba trăm sáu mươi tệ, mười năm mới có thể mua được một căn nhà tàm tạm ở thủ đô, đấy là còn chưa tính đến chi phí nuôi con sau này.
Cái cô đại tiểu thư sống trong nhung lụa nửa đời người như cậu thật sự có thể thắt lưng buộc bụng mà sống qua ngày sao?"
