Hồi Ức Áo Blouse: Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Làm Giàu Giữa Thời Bao Cấp - Chương 187
Cập nhật lúc: 03/04/2026 13:27
“Chuyện của Phí Anh em có thể bỏ qua, nhưng cậu anh chê bai em là thật đúng không?
Vậy từ bây giờ em cũng sẽ ghét ông ấy, sau này anh đừng vì thế mà bảo em vô lý nhé, nếu không em sẽ giận anh đấy.”
Giang Đồ giải thích:
“Ông ấy không phải chê bai em, là không ngờ em lại xinh đẹp như vậy, sợ anh vì ham mê nhan sắc mà làm lỡ dở công việc.”
Minh Châu bĩu môi, tâm trạng tốt lên được vài phần:
“Thế ông ấy không biết cháu ngoại mình là kiểu đàn ông thép à?
Cung đã lên dây còn có thể thu quân, khả năng kiềm chế tốt như vậy, làm sao dễ dàng bị em làm lỡ dở được.
Cái kiểu lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân t.ử này rõ ràng là vẫn không thích em mà.
Tuy nhiên…… vợ của ông ấy có vẻ rất thích em.”
Nhắc đến chuyện này, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn đang nghiêm túc của Minh Châu bỗng nở nụ cười rạng rỡ:
“Mợ của anh trông không giống người hám lợi đâu, hôm qua bà ấy thậm chí còn không hỏi thân phận của em đã hẹn em đến bệnh viện rồi, lúc nhìn thấy em bà ấy luôn mỉm cười với em suốt thôi.”
Nhắc đến chuyện này, trong lòng Giang Đồ có chút lo lắng:
“Mợ còn nói gì nữa không?”
“Không có ạ, chẳng những không nói gì mà còn giới thiệu cho em rất nhiều mối làm ăn nữa, hôm nay em bán được hơn ba mươi miếng dán thu-ốc.”
“Lúc em đến Phương Minh Lãng cũng ở đó à?
Cậu ta đã nói chuyện gì với em?”
Câu hỏi này Giang Đồ đã kìm nén trong lòng suốt quãng đường, cuối cùng cũng tìm được cơ hội để hỏi ra miệng.
Minh Châu thản nhiên nói:
“Thì cũng chỉ là những chuyện linh tinh thôi, em bảo em muốn xem phòng cấp cứu trông như thế nào, anh ấy bèn dẫn em đi xem một vòng, sau khi biết em thích học y, anh ấy lại nói thêm vài chuyện về công việc nữa.”
Nghĩ đến ánh mắt Phương Minh Lãng nhìn Minh Châu lúc nãy, thực sự không thể coi là trong sáng được, cộng thêm Giang Đồ lại biết Minh Châu thích kiểu đàn ông trắng trẻo nho nhã như Vương Giác và Từ Khải, Phương Minh Lãng lại đúng là kiểu người này, anh không thể không lo lắng.
Dù sao Minh Châu vẫn chưa yêu anh, ở tuổi này tính khí cô chưa định hình, có thể bị những người ưu tú khác thu hút bất cứ lúc nào……
“Vậy…… em có ấn tượng tốt với cậu ta không?”
Minh Châu nhìn ánh mắt đầy vẻ lo lắng của Giang Đồ, rồi lại nghĩ đến việc trước đây anh chưa bao giờ chủ động lôi kéo cô trước mặt người khác, vậy mà lúc nãy ở cổng bệnh viện anh lại chủ động tiến tới nắm tay cô, chẳng lẽ là……
Minh Châu mỉm cười:
“Cậu em họ này của anh trông nho nhã, lại là bác sĩ nữa, anh biết đấy, em rất thích nghề này mà, cộng thêm điều kiện gia đình anh ấy tốt, giáo d.ụ.c cũng không tệ, vậy nên em có ấn tượng rất tốt về anh ấy.”
Vừa nói, Minh Châu vừa quan sát nét mặt của Giang Đồ.
Quả nhiên, thấy đôi lông mày của anh khẽ nhíu c.h.ặ.t lại.
Cô đã bảo mà, lúc anh xuất phát vào buổi sáng có nói với cô là phải đi họp ở đơn vị cấp trên, họp xong thì tìm cậu đi ăn cơm, sao buổi trưa bỗng nhiên lại xuất hiện ở bệnh viện.
Chắc hẳn là mợ anh có ý định làm mối, đã kể chuyện này cho cậu anh nghe, Giang Đồ lại vô tình biết được chuyện này nên mới hớt hải chạy đến để khẳng định chủ quyền chứ gì?
Cô phải tận dụng cơ hội này để xem trong từ điển của Giang Đồ có hai chữ “ăn giấm" hay không, và anh có thể nhẫn nhịn đến mức nào.
Thấy Giang Đồ im lặng hồi lâu không biết nên nói gì, Minh Châu chuyển chủ đề:
“Đúng rồi, lúc về chẳng phải đã nói là sẽ mời mợ và em họ đi ăn cơm sao, anh có biết em họ anh thích ăn gì không?”
Giang Đồ cau mày nhìn Minh Châu, một chút bực dọc tích tụ trong lòng:
“Cậu ta ăn gì cũng được, không kén ăn.”
Minh Châu cười rạng rỡ:
“Nhưng đây là lần đầu tiên em nấu cơm cho anh ấy, em muốn để lại ấn tượng tốt, như vậy sau này khi tìm đến anh ấy còn có nhiều chủ đề chung để nói hơn.”
“Em tìm cậu ta?”
Minh Châu gật đầu:
“Phải rồi, anh ấy học y mà, sau này em có vấn đề gì nhất thời không hiểu, viết thư cho sư phụ em thì làm sao tiện bằng việc đi tìm bác sĩ có sẵn để hỏi chứ, anh thấy có đúng không?”
Lòng Giang Đồ nghẹn đắng, bực bội, có cảm giác muốn lôi Phương Minh Lãng ra đ-ánh cho một trận.
Càng hối hận vì sao rõ ràng biết hôm nay Minh Châu đi gặp mợ mà không ngăn cô lại, đáng lẽ nên để cô đi muộn một ngày, như vậy……
ít nhất anh có thể biết trước ý đồ của mợ, sớm giới thiệu người với họ để tránh những hiểu lầm này.
Minh Châu nâng cổ tay nhìn giờ:
“Buổi chiều anh không phải còn việc bận sao?
Vậy anh đi nhanh đi, em muốn tìm một quyển sách y thuật để xem, sẵn tiện khoanh tròn những chỗ mình không hiểu lại.”
Giang Đồ sắc mặt nghiêm nghị gật đầu, quay người định đi.
Nếu là bình thường, chỉ cần Minh Châu không lười nhác nằm trên giường thì cô đều sẽ ra cửa tiễn anh đi làm.
Dù cô có đang nằm lười trên giường thì cũng sẽ làm nũng đòi anh ôm một cái hoặc hôn một cái.
Nhưng hôm nay……
Minh Châu lại đi thẳng vào phòng ngủ, ngâm nga một giai điệu nhỏ rồi ngồi xuống bàn cầm sách lên.
Rõ ràng là dáng vẻ nôn nóng muốn tìm cơ hội để đi gặp Phương Minh Lãng.
Giang Đồ quay đầu nhìn bóng lưng cô, trong lòng dâng lên một chút bực bội hiếm thấy:
“Châu Châu, anh đi đây.”
“Vâng, anh đi nhanh đi.”
Giang Đồ bước ra sân, trong đầu bỗng nhiên nhớ lại lời Triệu Thắng Bình đã nói với anh hôm qua ––
“Dạo này người ngợm cứ uể oải thế nào ấy, Minh Châu nhà anh làm vợ tôi ngày càng xinh ra, đúng là làm tôi mệt ch-ết đi được.”
Đàn ông với nhau đương nhiên biết lời đối phương có ý nghĩa gì.
Lúc đó Giang Đồ lạnh nhạt hỏi anh ta:
“Anh không biết kiềm chế à?”
“Tôi với vợ mình thì kiềm chế cái gì?
Hơn nữa cho dù tôi có nhịn được thì vợ tôi cũng có nhu cầu mà, tôi không đáp ứng cô ấy, cô ấy lén lút đi tìm người khác thì chẳng phải tôi lỗ to sao?
Một người vợ tốt như vậy tôi không thể để hời cho kẻ khác được.”
Giang Đồ dừng bước, hai bàn tay buông thõng bên hông khẽ siết thành nắm đ-ấm, sau một hồi đắn đo, anh quay người rảo bước trở lại phòng ngủ.
Minh Châu trêu chọc anh xong đang định cất sách đi ngủ thì lại nghe thấy tiếng bước chân lại gần, cô quay đầu hỏi:
“Sao anh lại quay lạ……
ưm!”
Nhưng lời cô chưa kịp nói hết đã bị Giang Đồ đột ngột áp sát cúi xuống chiếm lấy đôi môi ––
Chương 164 Chồng ơi, mệt quá……
Minh Châu có thể cảm nhận rõ ràng, nụ hôn của Giang Đồ hôm nay đã mất đi sự kiềm chế, môi lướt qua tai cô, rồi kéo dài xuống cổ, thậm chí còn tiếp tục đi xuống ––
Minh Châu rùng mình một cái, đã nhận ra Giang Đồ định làm gì.
