Hồi Ức Áo Blouse: Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Làm Giàu Giữa Thời Bao Cấp - Chương 218
Cập nhật lúc: 03/04/2026 13:31
“Cô nói tiếp:
“Lúc tôi gả cho Giang Đồ, Giang Đồ vẫn còn độc thân, chúng tôi kết hợp với nhau vì tình yêu, tình cảm của chúng tôi rất tốt, anh ấy rất yêu chiều tôi, đây cũng là điều mà tất cả mọi người xung quanh tôi đều nhìn thấy rõ ràng.”
Nhưng bây giờ bác sĩ Ninh lại đột nhiên nhảy ra nói tất cả mọi người đều cảm thấy cô và Giang Đồ mới là một đôi, vậy bác sĩ Ninh muốn tôi và Giang Đồ phải thế nào?
Tình cảm của chúng tôi đang tốt đẹp, chẳng lẽ chỉ vì cái gọi là ‘mọi người xung quanh’ cô nghĩ như vậy mà phải đi ly hôn sao?”
Ninh Sương bình tĩnh nói:
“Tôi chỉ đang thuật lại sự thật thôi.”
Minh Châu rũ mắt cười khẽ một tiếng, đáy mắt không hề có nửa phần tức giận, giống như thật sự vừa nghe được chuyện cười gì đó thú vị lắm vậy.
“Thế sao?
Vậy xin hỏi, cái gọi là ‘quan hệ thân thiết’ với anh ấy của cô, rốt cuộc là do tất cả các người tự định nghĩa, hay là anh ấy đích thân thừa nhận?
Tôi có thể cùng cô tới trước mặt anh ấy đối chất ngay bây giờ, chỉ cần anh ấy thừa nhận từng nói câu đó, tôi có thể lập tức ly hôn với anh ấy, thành toàn cho hai người.”
Ninh Sương nhìn dáng vẻ thản nhiên này của Minh Châu, trong lòng có chút bực bội.
Cô ta thật sự không ngờ rằng một cô gái nông thôn trẻ tuổi thế này lại có năng lực đối kháng với mình như vậy.
Xem ra mình thật sự đã xem thường cô ta rồi.
Thấy Ninh Sương không nói lời nào, Minh Châu thu lại nụ cười trên mặt, ánh mắt trở nên nghiêm nghị.
“Năm nay anh ấy 27, cô cũng 22 rồi, hai người đã sớm tới tuổi có thể kết hôn.
Nếu anh ấy thật sự từng cho cô lời hứa hẹn thì không thể nào tới tận bây giờ vẫn chưa cưới cô, cho nên cô thật sự không có lý do gì để đem chuyện mình không gả được cho Giang Đồ trút giận lên người tôi cả, tôi không có nghĩa vụ phải gánh chịu oán khí của các người.”
Sắc mặt Ninh Sương đã thay đổi hẳn, vẻ bình tĩnh thản nhiên vừa rồi đã bị sự nóng nảy có thể thấy rõ bằng mắt thường thay thế.
Cô ta im lặng một hồi lâu mới rốt cuộc mở miệng lần nữa:
“Nhưng cô đã nghĩ tới bối cảnh hai nhà chưa?
Nhà Giang Đồ là……
điều kiện vô cùng tốt, mà cô chỉ là một cô gái đến từ nông thôn.
Tôi không có ý miệt thị cô gái nông thôn, chỉ là kiến thức, học vấn cũng như thói quen sinh hoạt của hai người đều không cùng một tầng lớp, không môn đăng hộ đối, các người thật sự cảm thấy hai người có thể lâu dài sao?”
Minh Châu cười khẽ một tiếng:
“Đó không phải là chuyện bác sĩ Ninh nên lo lắng đâu, chúng tôi sẽ bên nhau dài lâu thôi.”
Cô vừa nói vừa giơ cổ tay xem giờ trên đồng hồ:
“Tôi còn đang giúp người ta làm thủ tục xuất viện, nếu bác sĩ Ninh không còn gì khác muốn nói với tôi thì tôi xin phép về trước.”
Nói xong, cô khẽ gật đầu nhàn nhạt với Ninh Sương, đứng dậy đi tới bên cửa, vừa mới kéo cửa ra đã nghe thấy giọng nói của Ninh Sương vang lên từ phía sau lần nữa.
“Giang Đồ từng hứa với anh trai tôi trước lúc lâm chung rằng anh ấy sẽ cưới tôi, tôi cũng luôn chờ đợi anh ấy, chưa bao giờ thay đổi tâm ý, cho nên, là anh ấy thất hứa.”
Minh Châu khựng lại ở cửa, quay người nhìn Ninh Sương.
Ánh mắt Ninh Sương kiên định:
“Anh ấy có thể thất hứa, nhưng tôi sẽ không bội ước.
Minh tiểu thư, tôi sẽ không từ bỏ Giang Đồ đâu, tôi sẽ cạnh tranh công bằng với cô, chỉ hy vọng nếu sau này Giang Đồ chọn tôi, cô có thể buông tha cho anh ấy.”
Minh Châu thu hồi tầm mắt:
“Chỉ cần anh ấy có nửa phần d.a.o động đối với tôi, tôi tuyệt đối sẽ không dây dưa.
Người mà Minh Châu tôi yêu, nếu không phải một lòng một dạ yêu tôi, vậy tôi thà rằng không cần.”
Nói xong, cô mở cửa, ngẩng cao đầu sải bước rời đi.
Ninh Sương nhìn cánh cửa phòng bệnh đóng c.h.ặ.t, tức giận vung tay quét phăng cái gối trên giường bệnh xuống đất.
Người phụ nữ này chỉ là một đứa con gái quê mùa chẳng biết một cái gì cả, cô ta rốt cuộc có tư cách gì mà tranh với mình?
Cô ta sẽ không từ bỏ đâu, cô ta có nghìn phương vạn kế để nghiền nát cô, để cô biết rõ rằng khoảng cách giữa cô và mình còn xa hơn cả biển rộng sông dài!
Minh Châu tuy rằng khí thế đầy mình nhưng tâm trạng…… không hiểu sao lại không được tốt cho lắm.
Cô xuống lầu quay lại khoa tim mạch, đưa nước nóng về phòng bệnh, Vương Thúy Cúc và Vương Ngọc làm xong thủ tục cũng đã quay lại rồi.
Vương Ngọc rót nước nóng vào cái bình tông màu xanh lá quân đội mang theo bên mình, hết lần này đến lần khác cảm ơn Minh Châu và Vương Thúy Cúc, sau đó dìu Thái Bảo Liên xuống giường, chuẩn bị ra ga tàu hỏa về quê.
Bình thường, chỉ cần anh ta chạm vào Thái Bảo Liên là Thái Bảo Liên sẽ mắng nhiếc om sòm, nhưng lúc này, chị ta lại nhìn anh ta bằng ánh mắt đầy tình tứ, không nói một câu khó nghe nào.
Anh ta có chút thắc mắc, nhưng…… trong lòng lại thấy khá vui.
Hai người nhìn nhau một lúc, Thái Bảo Liên thu hồi ánh mắt, ném về phía Minh Châu cái nhìn đầy biết ơn.
Minh Châu nhìn sự ám muội nhỏ giữa hai người, trong lòng đương nhiên cũng hy vọng nỗ lực của mình không bị uổng phí.
Tiễn hai người xong, Minh Châu dẫn Vương Thúy Cúc xuống khoa cấp cứu ở dưới lầu.
Hầu Hiểu Tình vừa mới bận xong một đợt, thấy Minh Châu đang tựa vào tường thất thần nhìn Vương Thúy Cúc dán thu-ốc cho người ta, bà đi tới vỗ vỗ vai cô, cười hỏi:
“Cháu yêu, đang nghĩ gì mà tâm sự nặng nề thế?”
Minh Châu nhìn Hầu Hiểu Tình, nghĩ đến tính cách bà sảng khoái chính trực, lại vừa hay là họ hàng gần của nhà họ Giang, liền không kìm được tò mò hỏi:
“Mợ ạ, cháu muốn hỏi mợ một câu, cháu nghe nói anh trai của Ninh Sương qua đời, trước lúc lâm chung……
đã gửi gắm Ninh Sương cho Giang Đồ, Giang Đồ cũng đã hứa sẽ cưới cô ấy, có thật không mợ?”
Chương 191 Hóa ra là m.a.n.g t.h.a.i rồi
Nghe thấy câu này, Hầu Hiểu Tình trực tiếp nhíu mày hỏi:
“Ai nói với cháu thế?
Mẹ chồng cháu lại tới tìm cháu à?”
“Không phải ạ, vừa nãy bác sĩ Ninh nói với cháu đấy,” Minh Châu cũng không giấu giếm, những lời khiêu khích mà Ninh Sương tìm mình để nói chắc chắn là không muốn để người khác biết, nhưng cô đâu có phải là đứa ngốc lương thiện hiền lành gì, tại sao phải giúp cô ta giấu giếm chứ?
Hầu Hiểu Tình cạn lời, Ninh Sương trông có vẻ chững chạc lắm mà, sao lại có thể làm ra chuyện này được?
Nhìn Minh Châu vốn luôn cởi mở đột nhiên lại mang vẻ mặt đầy u sầu, bà trực tiếp nói:
“Anh trai của Ninh Sương ngoài việc là anh em tốt với Giang Đồ ra thì còn là đồng đội nữa.
Cậu ấy bị thương nặng trên chiến trường, lúc đó gia đình mẹ chồng cháu biết tin đều rất đau buồn, cũng theo người nhà họ Ninh tới bệnh viện tiền tuyến.
Cụ thể họ đã nói những gì thì mợ không biết, nhưng mẹ chồng cháu về kể lại là lúc Ninh Hạo lâm chung đã nắm tay Giang Đồ, nhờ Giang Đồ giúp đỡ chăm sóc người nhà cậu ấy, đặc biệt là em gái cậu ấy còn trẻ, bảo anh để tâm nhiều hơn, Giang Đồ đã đồng ý.”
Trong lòng Minh Châu thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, đã bảo mà, cái người như Giang Đồ nếu thật sự đã hứa cưới người ta thì dù không yêu cũng không thể nào nuốt lời được.
Dù sao lúc đầu hai người làm chuyện không thể miêu tả trong hầm, Giang Đồ còn chưa tính là quen biết mình mà đã muốn chịu trách nhiệm cưới mình rồi, huống chi đó còn là lời ủy thác lúc lâm chung của bạn thân anh, anh không thể nào thất hứa được.
