Hồi Ức Áo Blouse: Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Làm Giàu Giữa Thời Bao Cấp - Chương 22
Cập nhật lúc: 03/04/2026 12:04
“Điều duy nhất khiến cô thấy áy náy là... cô thì lười biếng, còn Giang Đồ thì thực sự đang làm việc rất cật lực.”
Kiều Bân ở đằng xa nhìn Minh Châu lười như vậy, đại ca bảo cô ngồi không cần động đậy là cô thật sự ngồi im một chỗ?
Kiểu này làm sao phù hợp cưới về làm vợ mà sống qua ngày chứ?
Nói lùi một vạn bước, đây có phải là dáng vẻ mà một người phụ nữ nên có không?
Đúng là uổng cho đại ca là một người đàn ông tốt như vậy, một bông hoa nhài cắm bãi phân trâu!
Thấy còn khoảng mười lăm phút nữa là hết giờ làm việc, Minh Châu đứng dậy, bỗng nghe thấy trên đỉnh đầu truyền tới một tiếng gọi “dịu dàng" nhưng lại khiến người ta nổi da gà——
“Châu Châu..."
Minh Châu ngẩng đầu lên, liếc mắt một cái đã thấy Từ Khải g-ầy gò như con gà đang đứng ở phía trên mương nước, vẫy vẫy tay với cô.
Tiếng gọi này không chỉ thu hút những người xung quanh đang làm việc dừng tay lại nhìn Minh Châu, mà ngay cả Giang Đồ và Kiều Bân ở đằng xa cũng đồng thời dừng động tác, quay đầu lại.
Kiều Bân vô thức đụng vào khuỷu tay Giang Đồ, thắc mắc:
“Đại ca, tên thanh niên tri thức này sao lại chạy tới đây?"
Giang Đồ không biết từ lúc nào chân mày đã hơi nhíu lại.
Chỉ cần nghĩ tới lần Minh Châu thú nhận với anh, Từ Khải mới là người cô vốn định gả... bỗng dưng trong lòng có chút bực bội, lúc này càng lạnh lùng liếc Kiều Bân một cái.
Kiều Bân không hiểu tại sao, còn tưởng mình lỡ lời, bèn rụt cổ không dám nói thêm gì nữa, nhưng tầm mắt vẫn luôn dừng lại trên người Minh Châu ở đằng xa.
Chỉ thấy Minh Châu vẻ mặt phiền phức đi tới cạnh mương nước, mất kiên nhẫn hỏi:
“Anh tìm tôi có việc gì?"
Từ Khải mỉm cười:
“Em lên đây đi, anh có vài câu muốn nói riêng với em."
Minh Châu làm sao mà không biết tính toán trong lòng Từ Khải, cô lười giả vờ với anh ta, trực tiếp quát mắng:
“Anh là thanh niên tri thức từ thành phố tới, ngay cả lễ nghĩa cơ bản của làng quê cũng không biết sao?
Nam nữ thụ thụ bất thân nói chuyện riêng với nhau, ảnh hưởng không tốt!
Có gì anh cứ nói ngay tại đây đi!
Nói to lên chút tôi không nghe thấy đâu!"
Nghe Minh Châu nói “ảnh hưởng không tốt", chân mày hơi nhíu của Giang Đồ vô thức giãn ra vài phần...
Cô đúng là rất biết dùng hai chữ “ảnh hưởng" đấy.
Lúc này, Từ Khải ở trên đê thấy người khác đang quan sát mình, mặt đầy vẻ ngượng ngùng.
Nhưng anh ta nghĩ tới những lời Minh Tiểu Khiết vừa mới nói với mình, trong lòng tức khắc lại có thêm động lực!
Minh Tiểu Khiết nói với anh ta——
“Tôi biết anh có ý đồ với tôi, không, anh chỉ có ý đồ với con gái trưởng làng thôi, nhưng so ra, chắc chắn anh vẫn thích Minh Châu hơn nhỉ?"
Lúc đó anh ta đang định phủ nhận thì Minh Tiểu Khiết lại nói:
“Đúng lúc tôi cũng không thích anh, tôi thích Giang Đồ, tôi muốn gả cho anh ấy, hai chúng ta hợp tác phá hoại bọn họ.
Anh cưới Minh Châu, tôi gả cho Giang Đồ, sau khi thành công tôi sẽ bảo cha tôi sắp xếp cho anh một công việc nhẹ nhàng nhất, đợi sau này có cơ hội về thành phố, nhất định sẽ dành suất đầu tiên cho anh, lúc đó anh ly hôn với Minh Châu về thành phố, vẫn có thể đi tìm các cô gái thành phố như thường, thấy thế nào?"
Phải nói rằng điều kiện này đối với Từ Khải mà nói là quá sức cám dỗ!
Nếu không luận về xuất thân, dĩ nhiên anh ta càng muốn Minh Châu hơn, lúc đó anh ta vừa có thể làm việc nhẹ nhàng, vừa có thể được ngủ mi-ễn ph-í với mỹ nhân mấy năm rồi mới ly hôn để đi tìm gái thành phố!
Anh ta lập tức đồng ý ngay, cho nên lúc này mới không ngừng nghỉ mà chạy tới tìm Minh Châu.
Minh Châu trước đây rất dễ dỗ dành, mấy ngày nay tuy có chút kỳ lạ, nhưng nghĩ lại... rốt cuộc là do hôm đó anh ta đã phản tính kế cô và Giang Đồ, cô tức giận cũng là lẽ đương nhiên.
Từ Khải nhìn mọi người xung quanh một lượt rồi vụng về trượt xuống mương nước.
Sau khi đứng vững, anh ta phủi lớp bụi đất trên quần, sau đó đi tới trước mặt Minh Châu, vẻ mặt đầy nịnh nọt lấy từ trong túi ra một quả trứng gà đưa cho cô——
“Đây là anh đặc biệt để dành cho em đấy, sáng sớm lúc ra sân phơi tìm em thì mọi người đã đi hết rồi.
Anh đành tranh thủ trước khi hết giờ làm việc, nhanh ch.óng mang qua cho em."
Ở đằng xa, Kiều Bân lén nhìn đại ca nhà mình một cái, sau khi không nhìn ra được biểu cảm của Giang Đồ, anh ta bực bội lẩm bẩm:
“Nhiều người đang nhìn thế này, nếu Minh Châu mà dám nhận..."
Chẳng phải là làm mất mặt đại ca sao!
Minh Châu không nhúc nhích, dùng ánh mắt khinh miệt nhìn chằm chằm Từ Khải trước mặt.
Đột nhiên, cô cười giễu một tiếng:
“Tôi nói này anh Từ thanh niên tri thức, bản thân anh còn nghèo đến mức sống không nổi, lấy tư cách gì mà đưa trứng gà cho tôi?
Tôi thấy anh đúng là cáo chúc tết gà, chẳng có ý tốt gì cả!"
Từ Khải bị làm cho mất mặt, sắc mặt cứng đờ một chút, nhưng nghĩ tới điều kiện của Minh Tiểu Khiết, anh ta lại kiên trì nói tiếp:
“Châu Châu, em thật sự hiểu lầm anh rồi!
Trước đây chẳng phải anh đã ăn không ít đồ em cho sao, anh vẫn luôn nghĩ đợi khi nào anh có, nhất định cũng phải để em được ăn... cái này gọi là đồng cam cộng khổ!"
Đồng cam cộng khổ?
Cái từ này đúng là bị sỉ nhục một cách triệt để!
Minh Châu cười khẩy, đôi mắt hơi chuyển động, tùy tay đón lấy quả trứng gà.
Kiều Bân ở đằng xa tức khắc muốn nổ tung!
Anh ta lại liếc Giang Đồ một cái, thấy Giang Đồ vẫn giữ bộ dạng âm trầm khó đoán đó, nhưng Kiều Bân lại cảm nhận rõ ràng nhiệt độ xung quanh...
đang giảm xuống một cách điên cuồng!
Là cục cưng của gia đình
Từ Khải thấy Minh Châu nhận trứng gà, trong lòng lập tức thở phào nhẹ nhõm, quả nhiên người phụ nữ này dễ dỗ nhất.
Lát nữa cô ấy chắc chắn sẽ không nỡ ăn quả trứng này, rồi cuối cùng trứng vẫn sẽ quay về tay anh ta thôi.
Tiếp theo đây, anh ta chỉ cần dẻo miệng dỗ dành cô ấy một chút, Minh Châu chắc chắn sẽ không muốn gả cho hạng đàn ông thô lỗ cục mịch như Giang Đồ nữa!
Từ Khải nghĩ như vậy, cười cười tiến lên một bước định lại gần Minh Châu, nhưng chưa kịp nói gì thì Minh Châu đã dứt khoát quay người, đi tới bên cạnh Giang Đồ.
Cô nhét quả trứng gà vào tay Giang Đồ, cười híp mắt nói:
“Đội trưởng Giang, làm việc buổi sáng vất vả rồi, cho anh ăn đấy."
Đám quần chúng ăn dưa xung quanh:
“..."
Từ Khải suýt chút nữa thì nghiến nát cả hàm răng bạc!
Giang Đồ thì quan sát Minh Châu thấp hơn mình một cái đầu trước mặt, cô... chẳng phải thích Từ Khải sao?
Tại sao lại đem đồ Từ Khải đưa chuyển tặng cho anh?
Lại còn ở trước mặt bao nhiêu người như vậy, không sợ người trong lòng mất mặt sao?
Chẳng lẽ là vì chuyện trước đó nên cô giận Từ Khải phản tính kế, cho nên đặc biệt báo thù?
Lúc này, Từ Khải cảm thấy mất mặt, lập tức đi theo cạnh Minh Châu, không vui nói:
“Châu Châu, quả trứng này anh đưa cho em ăn để bồi bổ c-ơ th-ể, không phải cho người khác."
Minh Châu đứng cạnh Giang Đồ, quay đầu lại nhìn anh ta, vẻ mặt thản nhiên:
“Trước đây tôi thấy anh đáng thương nên không ít lần giúp đỡ anh, nhưng anh quay đầu lại liền dắt người tới hại tôi, anh tưởng tôi dễ bắt nạt lắm sao?
Tôi nói cho anh biết, quả trứng này không phải anh tặng tôi, mà là anh trả cho tôi!
