Hồi Ức Áo Blouse: Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Làm Giàu Giữa Thời Bao Cấp - Chương 24

Cập nhật lúc: 03/04/2026 12:05

“Hai nữ thanh niên tri thức kia thấy có kịch hay để xem, lập tức gọi mấy người bạn cùng về ra xem náo nhiệt.”

Chỉ thấy nhóm bốn người của bà lão tiến lại gần, Giang Đồ vô thức chắn trước mặt Minh Châu, vẻ mặt u ám.

Với thân phận đặc biệt của mình, anh có thể dễ dàng nhận thấy mấy người này đến là có ý đồ xấu.

Giang Đồ quá cao, chắn Minh Châu kín mít, nhưng ai mà chẳng có tính hiếu kỳ?

Cô nghiêng đầu, thò đầu ra từ sau lưng Giang Đồ nhìn mấy người kia.

Bà lão thấy Minh Châu có vẻ không rõ ràng với người đàn ông khác, lập tức nổi giận, quát hỏi:

“Cô là Minh Châu phải không?

Cô là cháu dâu nhà họ Khúc chúng tôi, sao có thể lôi lôi kéo kéo với người đàn ông khác ở đây!

Đi ra đây cho tôi!"

Minh Châu nhướng mày, quả nhiên——

Cô nghiêng người đứng cạnh Giang Đồ, mỉm cười châm chọc, nhìn bốn người họ cười nhạt hỏi ngược lại:

“Nhìn đứa cháu trai quý hóa ngốc nghếch bên cạnh bà, chắc bà từ làng Đại Khúc tới nhỉ?"

Nghe thấy Minh Châu mắng cháu mình ngốc, bà lão tức giận mắng nhiếc:

“Con ranh khốn kiếp!

Ngốc cái gì mà ngốc, cháu tôi chẳng qua là suy nghĩ trong sáng hơn người khác một chút thôi, đàn ông có cái gì thì nó có cái đó, hơn nữa nó là chồng tương lai của cô, cô dám chê chồng mình ngốc, đúng là đồ không có quy củ!"

Vẻ mặt Giang Đồ sa sầm lại, đang định nói gì đó thì Minh Châu đã nhanh miệng hơn một bước:

“Quy củ?

Thật là nực cười ch-ết đi được, tôi nói này bà lão, nhà Thanh mất lâu rồi, bây giờ là thời đại mới, bà còn nhắc chuyện quy củ với ai hả?"

“Cô không cần nói mấy thứ đó với tôi, tôi nói cho cô biết, ông nội cô đã nhận của nhà tôi năm mươi đồng tiền sính lễ, hôn sự hai nhà chúng ta đã định rồi, cô chính là cháu dâu nhà họ Khúc tôi!

Hôm qua ông ấy đã cử người trong nhà tới thông báo cho chúng tôi rồi, nói chúng tôi có thể tới đón cô đi bất cứ lúc nào!"

“Ông nội tôi?"

Minh Châu kéo dài giọng vặn lại đối phương:

“Ông ấy ch-ết mười mấy năm rồi, bà bảo ông ấy định hôn sự cho tôi?

Hơ, bà chắc là gặp ma rồi chứ gì?

Cũng đúng thôi, cái tuổi này của bà gặp ma cũng là chuyện bình thường."

“Cô!"

Bà lão lại bị tức đến nổ phổi!

Con nhỏ này cái mồm nói chuyện thật là độc, chờ nó gả qua đây xem mình dạy dỗ nó thế nào!

“Người tới nhà tôi dạm hỏi là tứ ông nội của cô, Minh Trường Hà!"

Minh Châu vờ như sực hiểu, “Ồ, Minh Trường Hà... tôi có người thân này sao?

Ông ta lấy tư cách gì mà định hôn sự cho tôi?

Còn nữa, mấy người nhìn cho kỹ đây."

Cô thuận thế nắm lấy tay Giang Đồ, từng chữ kiên định:

“Đây mới là người đàn ông tôi sẽ kết hôn!"

Bà lão cũng chỉ cao mét rưỡi lại còn gù lưng, ở khoảng cách gần thế này nhìn Giang Đồ thì phải dùng sức ngửa cổ lên.

Bà ta dĩ nhiên biết cháu mình không thể so được với người đàn ông này, nhưng...

Cháu bà ta đã hơn hai mươi tuổi rồi, làm sao cũng phải kiếm một người phụ nữ về nối dõi tông đường chứ!

“Tứ ông nội cô đã nói rồi, hôn sự cô tự định không tính!"

Nói xong, bà ta nghiêng mặt ra lệnh cho vợ chồng con trai con dâu đang đứng đó:

“Hai đứa còn đứng ngây ra đó làm gì, mau kéo người về nhà!"

Con trai con dâu bà lão nghe thấy mệnh lệnh, đi thẳng về phía Minh Châu——

Minh Châu đang định đề phòng thì nghe thấy Giang Đồ bên cạnh quát lớn ngăn cản:

“Tôi xem ai dám động vào cô ấy!

Vi phạm ý nguyện của phụ nữ, cưỡng cướp vợ người khác là phạm pháp đấy!"

Giọng điệu nghiêm nghị của Giang Đồ đủ sức răn đe lòng người, đôi vợ chồng kia lập tức dừng bước.

Nhưng nghĩ tới chuyện hôn sự của con trai mình vẫn chưa đâu vào đâu, người phụ nữ trung niên lập tức nói:

“Vợ người khác cái gì, đây là con dâu tôi!"

“Cô ấy là vợ tôi."

Giang Đồ vừa nói vừa lấy từ trong túi ra giấy chứng nhận kết hôn!

Minh Châu nhìn thấy tờ chứng nhận đó, mắt sáng lên, kinh ngạc mừng rỡ nói:

“Làm xong thật rồi à!"

Giang Đồ gật đầu.

Trên đường lên huyện ngày hôm qua, Minh Châu đã bàn bạc với anh xem có thể làm giấy chứng nhận kết hôn sớm không, cô sợ gia đình Minh Trường Hà lại làm trò, có một tờ chứng nhận thì chắc chắn hơn.

Giang Đồ đã đồng ý, lúc nộp báo cáo kết hôn đã thuận tiện đưa ra yêu cầu này.

Phía đơn vị sau khi xét duyệt đã nhanh ch.óng gọi điện thông báo cho khu vực phụ trách bên này giúp anh làm giấy chứng nhận kết hôn.

Lúc sắp hết giờ làm việc chiều nay, vừa vặn có người gửi giấy chứng nhận tới.

Tờ giấy này đến thật đúng lúc, quả nhiên có đất dụng võ rồi!

Giang Đồ thấy mấy người này đều không biết chữ, anh chỉ vào hai cái tên trên đó, “Chúng tôi bây giờ là vợ chồng được nhà nước công nhận, các người còn dám làm loạn, tôi có thể báo án bắt các người đi tù đấy."

Nghe thấy bị bắt đi tù, bà lão cùng vợ chồng con trai con dâu nhìn nhau.

Vì một người phụ nữ mà phải đi tù thì không đáng chút nào!

Nhưng bà lão không cam tâm nha, bà ta nhìn chằm chằm Minh Châu, nghiến răng kèn kẹt:

“Cho dù cô có bỏ trốn theo thằng đàn ông này thì cũng phải trả lại tiền sính lễ cho chúng tôi, năm mươi đồng đấy!"

Minh Châu lại phì cười:

“Tiền sính lễ của bà đâu có đưa cho tôi, bà bàn bạc với ai thì đi tìm người đó mà đòi chứ, đừng có ở đây mà ăn vạ tôi, mau cút đi!"

Bà lão thấy Minh Châu hống hách như vậy, làm sao nuốt trôi cơn giận trong lòng.

Con dâu nhà họ Khúc bà, cho dù có bỏ trốn theo trai thì bà cũng phải cào nát cái mặt nó ra!

Bà lão nhảy dựng lên c.h.ử.i rủa, đột nhiên lao về phía Minh Châu——

“Con đĩ ti tiện mất lương tâm này, hạng đàn bà lăng loàn một nữ gả hai nhà, xem tao có xé nát cái mặt mày ra không!"

Giang Đồ thấy bà lão giở trò ăn vạ, liền giơ tay định ngăn cản.

Nhưng Minh Châu nghe thấy những lời nguyền rủa cay độc đó, làm sao mà nhịn nổi?

Cô lao lên nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay đang vung vẩy loạn xạ của bà lão, mắng nhiếc:

“Cái bà già thất đức này, bà đã bị báo ứng sinh ra đứa cháu ngốc rồi mà còn dám nguyền rủa người khác à?"

Cô hất tay bà lão ra, lùi lại một bước.

Không thể ra tay với cái thứ già nua này, lỡ xảy ra chuyện gì thì không nói lý được!

Nhưng cô cũng không tha cho đối phương, lấn tới dồn dập:

“Cái loại cháu trai này của bà, giấu trong nhà còn thấy xấu hổ, bà còn dám dắt ra đây khoe khoang?

Còn muốn lấy vợ cho nó?

Tôi phì, về mà múc gáo nước tiểu mà soi lại đi, cái thằng cháu ngốc này của bà cho dù có lấy được vợ thì nó có giữ nổi không?

Bà đúng là hạng cầm cục phân ch.ó coi là mật ngọt, đi đâu cũng bắt người ta ngửi, bà tưởng ai cũng ngu ngốc như thằng cháu bà chắc?"

“Cô... cô..."

Bà lão cũng là cao thủ cãi lộn khắp mười dặm tám làng, từ bao giờ bị mắng như thế này?

Lúc này bị Minh Châu mắng cho một trận lôi đình, nửa câu cũng không chen vào nổi.

Bà ta tức đến nổ phổi, giơ tay chỉ vào Minh Châu, “Con mụ đanh đ-á này, tao phải đ-ánh ch-ết mày!"

Nhưng lời bà ta còn chưa dứt, khuôn mặt bỗng chốc trắng bệch như tờ giấy, đôi tay không tự chủ được mà run rẩy dữ dội, sau đó cả người lảo đảo lùi lại hai bước, ngã thẳng vào người con trai mình——

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hồi Ức Áo Blouse: Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Làm Giàu Giữa Thời Bao Cấp - Chương 24: Chương 24 | MonkeyD