Hồi Ức Áo Blouse: Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Làm Giàu Giữa Thời Bao Cấp - Chương 268
Cập nhật lúc: 03/04/2026 13:38
“Cô đang nói thì ngoài cửa vang lên tiếng bước chân “tạch tạch tạch" của Vương Thúy Cúc.”
Vương Thúy Cúc vào cửa liền mang theo vẻ mặt đầy hóng hớt nói:
“Mấy chị em chúng tôi đứng sau nhà họ Hoàng nghe được đại khái rồi, Hoàng Quốc Phú đúng là trúng tà thật, lúc sáng hắn đi rừng nhỏ rình rập Châu Châu thì nhìn thấy bà nội đã mất lâu rồi của hắn, nghe nói vết thương trên người hắn chính là do bà nội hắn đ-ánh, vì hắn bị ác quỷ ám nên bà nội hắn muốn cứu hắn, kết quả là bà nội hắn dẫn đường cho hắn đi nhưng hắn không theo kịp, có một nữ quỷ cực kỳ đáng sợ xuất hiện nói muốn g-iết hắn, thế mới dọa hắn sợ đến mức tè ra quần chạy về khu tập thể đấy."
Giang Đồ quay đầu nhìn Minh Châu, trong lòng đầy thắc mắc, cô rốt cuộc đã làm thế nào vậy?
Ban ngày ban mặt mà sao có thể khiến hạng người như Hoàng Quốc Phú từ nhỏ đã chẳng sợ trời chẳng sợ đất lại tin rằng mình thực sự gặp ma?
Minh Châu không đáp lại ánh mắt dò xét của Giang Đồ, dù sao cô đã nói là có phương pháp đặc biệt nên không cần giải thích quá nhiều.
Cô phối hợp với Vương Thúy Cúc hỏi:
“Người nhà họ Hoàng không nói gì sao?"
“Lý Anh Lan vẫn luôn khuyên hắn, nói ban ngày ban mặt không thể có ma được, có lẽ hắn nhầm lẫn rồi.
Hoàng Ngọc thì lúc thì bảo hay là trong khu rừng đó thực sự có thứ gì không sạch sẽ, lúc lại bảo chắc chắn là do em bày trò, vì em là đứa nhiều tâm cơ nhất."
Minh Châu phì cười, cái cô Hoàng Ngọc này hôm nay lại thông minh đột xuất một lần cơ đấy.
“Xem xong náo nhiệt này rồi thì không cần quản mấy chuyện tào lao nhà họ nữa, hôm nay em còn phải đan nốt cái áo len đây."
Vương Thúy Cúc lúc này trong lòng sảng khoái vô cùng, cũng ngồi xuống ghế:
“Được, chị ngồi đây buôn chuyện với em."
Minh Châu nhìn Giang Đồ:
“Chồng ơi, anh đừng lo lắng nữa, chị dâu ở đây rồi, anh mau quay lại đơn vị làm việc đi, buổi trưa về sớm nhé."
Giang Đồ thấy sự việc coi như đã lắng xuống liền thở phào nhẹ nhõm, dặn dò Vương Thúy Cúc sáng nay đừng rời đi, nhất định phải ở đây trông chừng Minh Châu không rời mắt.
Vương Thúy Cúc đồng ý.
Minh Châu:
...
Đây là không tin tưởng cô đến mức nào chứ?
Nghĩ đến bản thân mình trước đây “chiến tích đầy mình"... hình như cũng đáng bị không tin tưởng thật.
Sau khi Giang Đồ rời đi, Vương Thúy Cúc cười trêu chọc:
“Giang Đồ nhà em đúng là người đàn ông tốt, xem dáng vẻ lo lắng lúc cậu ấy vừa về kìa, đúng là thực sự đặt em vào tim mà quý như báu vật đấy, em phải đối xử tốt với người ta vào."
“Vâng, em biết mà," Minh Châu nhớ lại cuộc đối thoại lúc nãy của hai người, khẽ nhíu mày:
“Chị dâu, em hỏi chị một câu nhé, có một chuyện nếu chị không nói ra thì đối phương sẽ luôn cảm thấy rất hạnh phúc, nhưng một khi chuyện này xảy ra, trong trường hợp anh ấy không biết chuyện thì sẽ cực kỳ cực kỳ đau khổ.
Nhưng nếu nói ra thì anh ấy có thể sẽ luôn sống trong nơm nớp lo sợ mỗi ngày, nhưng khi chuyện đó thực sự xảy ra, vì anh ấy đã biết trước sự thật nên cũng có thể thản nhiên đối mặt.
Nếu là chị, chị có nói không?"
Vương Thúy Cúc suy nghĩ hồi lâu mới thận trọng trả lời:
“Nếu người này đối với chị rất quan trọng thì chị sẽ không nói, niềm vui kéo dài vẫn tốt hơn là nỗi đau mỗi ngày chứ."
Minh Châu nhíu mày gật đầu, tuy tay vẫn tiếp tục đan áo len nhưng trong lòng lại đang cân nhắc lời nói đó.
Lời của Vương Thúy Cúc thực ra cũng giống với suy nghĩ trước đây của cô.
Lúc ban đầu không nói với anh là vì cô mới đến, chưa có sự dựa dẫm và ái mộ đối với Giang Đồ, cũng chưa hoàn toàn hòa nhập vào thế giới này, càng chưa từng nghĩ mình sẽ ở đây bao lâu.
Đến tận bây giờ khi đã tâm đầu ý hợp với Giang Đồ, cô lại càng sợ Giang Đồ biết được sự thật sẽ không thể chấp nhận được tất cả những chuyện này.
Nhưng ngẫm lại, Giang Đồ không phải là cô, tâm tư anh tỉ mỉ, khả năng chịu đựng cũng tốt hơn người thường, có lẽ... anh sẵn lòng biết sự thật và cũng có thể chịu đựng được tất cả chuyện này thì sao?
Vương Thúy Cúc thấy cô thẩn thờ, đang định hỏi là chuyện gì thì ngoài cửa vang lên tiếng kêu la của Hoàng Ngọc.
“Minh Châu, cô bước ra đây cho tôi."
Minh Châu và Vương Thúy Cúc nhìn nhau, cô đặt que đan xuống, cùng Vương Thúy Cúc đi ra sân.
Ngoài cửa ngoài Hoàng Ngọc ra còn có Hoàng Quốc Phú cũng đến, bên cạnh còn có Trần Phượng Kiều đang bế con và mấy người đứng từ xa lén lút xem náo nhiệt.
Minh Châu nhướng mày, nhìn mấy người họ:
“Ồ, đội hình hùng hậu thế này cơ à?
Tìm tôi có việc gì thế?"
Hoàng Ngọc hung hăng nói:
“Lúc nãy cô có phải đã đi đến khu rừng nhỏ phía trước không?"
Hoàng Quốc Phú đứng một bên, soi mói nhìn Minh Châu từ trên xuống dưới.
Minh Châu nhìn mấy người họ khẽ cười:
“Mùa này lại không có rau dại, tôi ra rừng nhỏ làm gì?
Ăn no rảnh mỡ à?"
Vương Thúy Cúc nhớ tới chuyện lúc nãy nghe lén được Hoàng Ngọc nghi ngờ Minh Châu, lập tức nói:
“Hoàng Ngọc, cô đừng có mà nói bừa, Châu Châu hôm nay chưa hề ra khỏi cửa, tôi vẫn luôn ở đây với cô ấy mà.
Cô không thể vì anh trai cô gặp phải thứ bẩn thỉu trong rừng nhỏ mà lại đến vu oan cho Minh Châu được."
Minh Châu liếc nhìn Hoàng Quốc Phú, khẽ cười một tiếng:
“Lúc nãy tôi ở trong sân còn nghe thấy tiếng anh gào có ma rồi đấy, bây giờ không cho phép mê tín dị đoan anh không biết sao?
Sao anh có thể tùy tiện dẫn dắt sai lệch người khác như thế?
Anh thế này là phạm sai lầm đấy, hiểu không?"
Chương 234 Ánh mắt thù địch đó
Ánh mắt Hoàng Quốc Phú lạnh lẽo, âm hiểm nhìn chằm chằm Minh Châu:
“Cô nói hôm nay cô chưa ra khỏi cửa, ngoài Vương Thúy Cúc ra còn có ai làm chứng không?"
Minh Châu khinh thường cười:
“Tại sao tôi phải cần người khác làm chứng?
Anh là cái thá gì mà đòi quản chuyện tôi có ra ngoài hay không?
Ngược lại là anh đấy, trời lạnh thế này chạy ra rừng nhỏ làm gì?
Không phải vì hôm qua tôi nói hôm nay định ra ngoài nên anh cố ý trốn ở đó để hại tôi đấy chứ?"
Cô vừa nói vừa che miệng “phì" một tiếng cười ra thành tiếng:
“Thế thì cái tà này anh trúng cũng chẳng oan đâu.
Hồi nhỏ tôi ở quê nghe các cụ bảo, thứ bẩn thỉu mà ban ngày ban mặt cũng gặp được thì đều là oán khí rất nặng, vướng vào rồi là không dứt ra được đâu."
Hoàng Quốc Phú nghĩ đến khuôn mặt trắng bệch dính m-áu khi nữ quỷ đó đột ngột áp sát, bất giác rùng mình một cái, đột nhiên gầm lên một tiếng với Minh Châu:
“Cô câm miệng cho tôi!"
Minh Châu đâu có dễ dọa như thế, cô khoanh tay trước ng-ực, kiêu ngạo nhìn những người ngoài tường viện:
“Miệng mọc trên mặt tôi, anh không quản được.
Ngược lại là anh đấy, buổi tối đi ngủ nhớ phải cẩn thận nhé, dù sao đó mới là thời gian hoạt động của bọn họ mà..."
Hoàng Quốc Phú bị kích động, lao đến trước cổng định tông cửa vào dạy dỗ Minh Châu.
Vương Thúy Cúc lo lắng một hồi, lập tức nghiêng người chắn trước Minh Châu:
“Hoàng... anh Hoàng, anh đừng có làm bừa."
