Hồi Ức Áo Blouse: Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Làm Giàu Giữa Thời Bao Cấp - Chương 309

Cập nhật lúc: 03/04/2026 13:43

Anh đang định nói gì đó thì Minh Châu lại như nhớ ra chuyện gì, thoát khỏi lòng anh:

“Đúng rồi đúng rồi, còn có một chuyện, hôm nay em cuối cùng cũng có thể giải thích rõ ràng với anh một cách đường đường chính chính rồi, trước đây em nhìn anh hiểu lầm em mà sắp phát điên lên vì uất ức.

Thực ra em không hề quen biết Vương Ngọc đến đây thời gian trước đâu, người Vương Ngọc mà em thực sự để tâm là một người khác.”

Sắc mặt Giang Đồ trầm xuống, người cô để tâm?

Vương Ngọc?

Chẳng lẽ Vương Ngọc mà cô mê sảng gọi tên khi phát sốt trong hang động lúc trước là... người cùng thuộc về một thế giới khác với cô?

Minh Châu thấy anh nảy sinh bực tức trong lòng, vội vàng nói:

“Anh đừng vội nghĩ nhiều, nghe em nói hết đã.”

Giang Đồ kiên nhẫn gật đầu.

“Anh cả em tên là Minh Ngọc, anh hai tên là Minh Phác, tuy là sinh đôi nhưng tính cách lại hoàn toàn trái ngược, anh cả tính tình cởi mở hay nói, anh hai thì trầm tĩnh chín chắn.

Có một lần anh cả em rảnh rỗi không có việc gì làm bèn dẫn em đi chọc tổ ong, khiến em bị ong đốt, sau khi về nhà bố em nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của em sưng đỏ lên thì đau lòng ch-ết đi được, mắng anh cả em, nói anh ấy không chín chắn bằng anh hai, nói anh ấy không có tiền đồ.”

Giang Đồ nghe thấy lời này cũng cau mày, theo bản năng xoa xoa gò má Minh Châu, khuôn mặt cô gái nhỏ bị ong đốt chắc chắn là rất đau.

“Anh cả em trong lúc tức giận đã cãi nhau với bố em, nói anh ấy không muốn mang họ của bố nữa mà muốn mang họ mẹ, mẹ em họ Vương, cho nên từ đó anh ấy có một biệt danh gọi là Vương Ngọc.

Em thường ngày vẫn hay đùa giỡn với anh ấy nên cứ luôn gọi anh ấy là Vương Ngọc.”

Minh Châu nói xong, giơ tay nhào nặn mặt Giang Đồ:

“Thực ra người Vương Ngọc mà em để tâm đó chính là anh trai ruột vô cùng yêu thương em, em trước đây chưa từng yêu đương, cũng chưa từng thích ai khác, lớn ngần này rồi sống qua hai kiếp em chỉ thích mỗi mình anh thôi, thế nên cái hũ giấm này anh còn ăn nữa không?”

Giang Đồ trong lòng trút bỏ được gánh nặng lớn lao, ôm cô vào lòng lần nữa, lắc đầu:

“Không ăn nữa, không bao giờ ăn nữa.”

Minh Châu cười khẽ một tiếng, ôm lấy anh vùi đầu vào lòng.

Cảm giác giải thích rõ hiểu lầm thật tốt.

Giang Đồ lưỡng lự một chút, câu hỏi khiến anh bất an quẩn quanh trong đầu một lúc cuối cùng cũng hỏi ra:

“Châu Châu, em đã chiếm giữ c-ơ th-ể này rồi, vậy sau này sẽ không rời đi nữa phải không?”

Chương 236 Anh phải làm sao mới có thể giữ được cô

Sự im lặng của Minh Châu giống như ném một tảng đ-á nặng nề khó dịch chuyển vào lòng Giang Đồ.

Tay anh ôm Minh Châu siết c.h.ặ.t thêm một chút:

“Châu Châu?”

“Em không biết,” vì đã có cơ hội nói ra tất cả sự thật với anh nên cô cũng không muốn giấu giếm gì nữa.

Minh Châu rời khỏi lòng Giang Đồ, ngước mắt nhìn anh chằm chằm:

“Cũng giống như việc đột nhiên đến thế giới này em không thể tự quyết định được, tương lai có rời đi hay không, khi nào có thể rời đi, tất cả cũng đều là điều em không thể tự quyết định được.”

Trái tim Giang Đồ nhanh ch.óng rơi xuống đáy vực, cảm giác bất an có thể mất cô bất cứ lúc nào bỗng chốc bị kéo căng đến vô hạn, giằng xé khiến trái tim anh đau nhói theo.

“Giang Đồ, có một điểm em hy vọng anh có thể nhớ kỹ, nếu một ngày nào đó em đột nhiên biến mất, anh đừng đau lòng, em không ch-ết, chỉ là trở về thế giới vốn thuộc về em mà thôi, em hy vọng anh có thể...”

Giang Đồ trực tiếp ngắt lời cô:

“Không được.”

Anh lại kéo cô vào lòng, ôm c.h.ặ.t lấy như thể sợ buông tay ra cô sẽ biến mất vậy, ngay cả giọng nói cũng nhuốm màu hoảng sợ không thể ngó lơ:

“Châu Châu, anh phải làm gì thì mới có thể mãi mãi giữ em lại nơi này?”

Cảm nhận được cảm giác hoảng loạn liên tục truyền đến từ người Giang Đồ, Minh Châu áp sát vào lòng anh, cũng giơ tay ôm lấy anh, nhẹ nhàng vuốt ve thắt lưng anh, im lặng một hồi lâu.

“Em không biết, em đã mơ hai lần, lần đầu tiên là lần chúng ta ở trong hang động đó, em mơ thấy bố mẹ và hai anh trai đang ở ngoài phòng cấp cứu bệnh viện, còn em đang ở bên trong tiếp nhận cấp cứu.

Lần thứ hai chính là mấy ngày trước, em mơ thấy chúng ta lạc nhau trong bệnh viện, em trong mơ tuy không gặp được người nhà nhưng lại nghe thấy tiếng của họ, mẹ nói thấy mắt em cử động rồi, cho nên em đoán ở thế giới đó có lẽ em... vẫn còn sống.”

Giang Đồ lắc đầu, đầy kiên định:

“Đó chỉ là một giấc mơ thôi, có lẽ chỉ là vì em tưởng nhớ người nhà nên mới mơ thấy cảnh tượng như vậy.”

Minh Châu không biết phải nói với Giang Đồ thế nào rằng giấc mơ đó chân thực đến mức nào.

Bởi vì cô sợ nói tiếp đi nữa Giang Đồ có thể sẽ không chịu đựng nổi, cảm xúc dù không biểu hiện ra ngoài thì cũng sẽ bí mật sụp đổ.

Cô buông anh ra mấy phần, giơ tay nâng niu gò má anh, mỉm cười khẽ:

“Đúng vậy, có lẽ chỉ là do em quá nhớ người nhà nên ngày nghĩ đêm mơ thôi, vả lại kể từ lần nằm mơ trước đã trôi qua lâu như vậy rồi, chẳng phải em vẫn đang ở bên cạnh anh rất tốt đó sao?”

Giang Đồ nhìn nụ cười an ủi mình của Minh Châu, sự bất an trong lòng lại không hề thuyên giảm chút nào.

Minh Châu nhẹ nhàng xoa nắn mặt anh, tiếp tục:

“Hơn nữa, nói một cách tỉ mỉ thì giấc mơ của em về mặt logic cũng không thông suốt, lần trước mơ thấy cấp cứu, lần này mơ thấy đang nằm viện, ở giữa cách nhau gần ba tháng, em vẫn đang nằm viện chưa tỉnh lại, một là giấc mơ của em có vấn đề, hai là em ở thế giới đó có lẽ đã ch-ết não rồi, cho nên linh hồn mới rời khỏi c-ơ th-ể đến bên cạnh anh đấy.”

Giang Đồ thẫn thờ một lúc, ba tháng vẫn nằm viện chưa tỉnh lại quả thực có chút không hợp lý.

“Nếu em ở thế giới đó thực sự ch-ết não thì có nghĩa là gì?”

“Ch-ết não chính là người thực vật, người thực vật rất khó tỉnh lại, có lẽ ông trời cảm thấy Minh Châu ở thế giới đó cứu người vô số, một lòng hướng thiện, ở bên đó không có chân ái nên mới đưa em đến thế giới này, đến bên cạnh anh để thưởng cho em sống hết quãng đời còn lại một cách yên bình đấy.”

Rất khó tỉnh lại không có nghĩa là sẽ không tỉnh lại, huống hồ Châu Châu nói cô trong mơ nghe thấy mẹ cô nói mắt cô đã cử động...

Nhưng nhìn Minh Châu an ủi mình như vậy, Giang Đồ cũng hiểu rằng cảm xúc lúc này của mình sẽ khiến Minh Châu buồn.

Anh nỗ lực đè nén sự bất an đang dâng trào trong lòng, giơ tay nhẹ nhàng xoa đầu cô, gật đầu:

“Đúng vậy, ông trời đã đưa em đến thì sẽ không mang em đi đâu, nhất định là không đâu.”

Minh Châu cười một tiếng, kiễng chân lên đặt một nụ hôn nhẹ lên khóe môi anh:

“Con người phải học cách hưởng lạc kịp thời, đừng vì chuyện không biết liệu có xảy ra hay không mà ngày nào cũng thấp thỏm lo âu, cho dù tương lai em có rời đi hay không, chỉ cần mỗi ngày chúng ta ở bên nhau đều nỗ lực yêu nhau, vậy thì... cho dù có rời đi cũng sẽ không để lại nuối tiếc, phải không?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hồi Ức Áo Blouse: Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Làm Giàu Giữa Thời Bao Cấp - Chương 309: Chương 309 | MonkeyD