Hồi Ức Áo Blouse: Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Làm Giàu Giữa Thời Bao Cấp - Chương 312
Cập nhật lúc: 03/04/2026 13:44
Sau khi bác sĩ thực tập rời đi, Hầu Hiểu Tình tiến lên vén áo Minh Châu lên nhìn, trên bụng chẳng có vết thương nào:
“Là giả vờ thật à?”
Nghe thấy lời của Hầu Hiểu Tình, Minh Châu đang nằm trên giường bệnh mở mắt ra, mím môi cười:
“Mợ ạ, thật ngại quá, đêm hôm khuya khoắt lại làm phiền mợ rồi.”
Hầu Hiểu Tình:
...
“Thực sự dọa ch-ết mợ rồi, hai đứa đang làm cái trò gì thế này.”
Minh Châu biết Giang Đồ ít nói bèn ngồi dậy từ trên giường bệnh, chủ động kể lại chuyện xảy ra trong thời gian qua, từ việc Hoàng Quốc Phú tìm chuyện gây hấn đến việc tối nay Giang Đồ thiết kế để thu xếp đối phương, sau đó mình “vô tình” đi theo qua đó, vì để thu xếp Hoàng Quốc Phú nên mới giả vờ bị thương.
Hầu Hiểu Tình nghe xong có chút căm phẫn, chợt nhớ ra lúc trước Phương Thư Ngọc cũng từng nói qua chuyện này bèn hỏi:
“Người này mẹ chồng cháu cũng từng gặp rồi phải không?”
Minh Châu gật đầu:
“Lúc đó cũng khiến mẹ ấy tức điên lên ạ.”
“Mợ biết rồi, mẹ chồng cháu về kể khổ rồi, nói lãnh đạo của Tiểu Đồ giáo d.ụ.c con cái không đến nơi đến chốn, chẳng nuôi dạy được đứa nào ra hồn cả, được rồi chuyện này mợ biết rồi, thời gian này cháu cứ yên tâm ở đây đi, cái tên họ Hoàng kia đã nảy sinh ý định muốn g-iết Tiểu Đồ thì chuyện này đừng hòng giải quyết êm đẹp.”
Phía cấp cứu mỗi ngày đều đông người, chuyện đột xuất cũng nhiều, Minh Châu còn đang mang thai, để cô ở bên này sẽ ảnh hưởng rất lớn đến việc nghỉ ngơi của cô.
Thế là Hầu Hiểu Tình trực tiếp làm thủ tục mượn giường, đưa Minh Châu sang khoa tim mạch, bác sĩ phụ trách là bà và Phương Minh Lãng.
Lúc bà không bận thì tự mình quản, lúc bà bận thì giao cho Phương Minh Lãng.
Không để người lạ nhúng tay vào thì sẽ không đến mức lộ bí mật.
Mà sự sắp xếp này từ tận đáy lòng Giang Đồ là bài xích, dù sao cái tên Phương Minh Lãng kia——
Nhưng hiện tại để giữ bí mật cũng chỉ có thể như vậy thôi.
Nhẫn nhịn thôi.
Tối nay Phương Minh Lãng không trực, Hầu Hiểu Tình đích thân đưa người sang khoa tim mạch một chuyến, bảo người sắp xếp cho Minh Châu một phòng bệnh chỉ mình cô ở để Giang Đồ tiện “chăm sóc”.
Sắp xếp xong xuôi Hầu Hiểu Tình liền quay về phòng cấp cứu trước.
Đã gần năm giờ rồi, sau một đêm lăn lộn Minh Châu đều thấy buồn ngủ.
Cô nằm xuống giường bệnh, vỗ vỗ vị trí bên cạnh mình cười híp mắt nói:
“Chồng ơi mau lại đây, tranh thủ còn thời gian chúng ta ngủ thêm hai tiếng nữa, giường tuy nhỏ một chút nhưng ép vào nhau càng ấm áp mà.”
Giang Đồ nhìn nụ cười của cô, khóe môi hiện lên mấy phần độ cong, nhẹ nhàng vuốt ve trán cô:
“Em ngủ trước đi, anh đến đồn công an một chuyến để thu xếp Hoàng Quốc Phú.”
Minh Châu nắm lấy tay anh:
“Không được, hiện tại em đang ‘cấp cứu’ mà, anh đi càng muộn bố con nhà họ Hoàng càng sợ em ch-ết thì họ phải chịu trách nhiệm, trong lòng sẽ càng khó chịu, loại người này phải để họ lo lắng sốt ruột không thoải mái mới hả giận chứ.”
Giang Đồ gật đầu, lời nói lúc này của Minh Châu không thể có lý hơn được nữa, là anh có chút nôn nóng rồi.
“Vậy sáng mai anh mới qua đó.”
Minh Châu cười híp mắt dang hai tay với anh:
“Ân, cùng ôm nhau ngủ thôi.”
Giang Đồ ngồi bên giường bệnh của cô, theo đà nằm xuống nghiêng người ôm lấy cô, nhẹ nhàng vuốt ve gáy cô:
“Ngủ đi.”
Minh Châu rõ ràng có thể cảm thấy Giang Đồ sợ ép vào mình nên cho dù nghiêng người thì cũng có nửa thân mình treo lơ lửng bên ngoài.
Ngủ như vậy chắc chắn là rất không thoải mái.
Cô nghĩ ngợi một chút cuối cùng vẫn buông bàn tay vừa mới ôm lấy hông anh ra:
“Em sợ anh ngã xuống mất, hay là... anh cứ ngủ cái giường bệnh bên cạnh đi.”
Giang Đồ biết Minh Châu khi ngủ thích ôm anh bèn lắc đầu:
“Không sao đâu, em cứ yên tâm ngủ đi anh trông em.”
Thế sao mà được.
Hôm nay anh cũng dậy từ hơn hai giờ sáng, ngày mai ban ngày còn rất nhiều chuyện phải đi xử lý, không dưỡng tốt tinh thần thì mệt lắm.
Cô xoay chuyển ánh mắt lầm bầm một câu:
“Làm luôn cho xong.”
Giang Đồ nghe thấy lời này ngơ ngác một chút, đang định cúi đầu hỏi cô có ý gì thì phát hiện bản thân lúc này vậy mà lại một lần nữa đặt chân vào không gian sương trắng mù mịt.
Hai người lúc này đang ôm nhau nằm trên mặt đất, mà mặt đất này... mềm mại, thoải mái, giống như chiếc giường lớn không có điểm dừng, còn thoải mái hơn cả chiếc giường ở nhà họ.
Minh Châu ôm lấy anh, khóe môi mang theo độ cong:
“Ở đây thì không cần sợ chật nữa, chỗ lớn thế này chúng ta có thể tùy ý ngủ.”
Giang Đồ:
...
“Em chẳng phải nói ở trong này thì thời gian bên ngoài là tĩnh lặng sao?”
“Đúng vậy, cho nên ở trong này không lãng phí thời gian của anh đâu, anh có thể yên tâm mạnh dạn nghỉ ngơi, dưỡng đủ tinh thần rồi mới đi ra ngoài, thậm chí là...”
Minh Châu nghĩ đến chuyện gì đó ánh mắt xoay chuyển, lật người trực tiếp đè lên người Giang Đồ, môi lướt qua gò má anh trượt đến bên vành tai anh, hơi thở ẩm ướt nóng bỏng vương vấn bên tai anh.
“Chồng ơi, ở đây dù có gây ra những tiếng động xấu hổ đến mức nào thì bên ngoài cũng không nghe thấy đâu đấy...”
Chương 272 Khả năng vô hạn của không gian
Giang Đồ toàn thân căng cứng, Minh Châu khẽ cười, sống mũi thanh tú nhẹ nhàng cọ xát vào cánh mũi Giang Đồ, hơi thở ngọt ngào từ khóe môi phả ra lan tỏa bên môi anh, mang theo sự mập mờ chí mạng...
Trong nháy mắt, một bàn tay lớn giữ c.h.ặ.t lấy gáy cô, nụ hôn nóng bỏng từ dưới lên trên phủ xuống, quấn quýt lấy sự mềm mại trong miệng cô, Giang Đồ lật người biến bị động thành chủ động.
Hôm nay Minh Châu cũng hoàn toàn thả lỏng bản thân, không cần phải nhẫn nhịn che miệng trong lúc khoái lạc cực độ, càng không cần phải bị khóa môi vào lúc không thể tự khống chế.
Tiếng nước róc rách nhỏ bé hòa cùng tiếng hoan lạc của Minh Châu lan tỏa trong không gian, dịu dàng quấn quýt, muốn ngừng mà không được.
Sau đó hai người ôm nhau ngủ một giấc thật ngon không có bất kỳ sự xâm phạm nào trong không gian.
Tỉnh dậy đã không biết qua bao lâu rồi, tinh thần cả hai đều sung mãn.
Minh Châu kéo Giang Đồ đi tắm rửa bên suối linh tuyền.
Thấy khăn lau và đồ dùng sinh hoạt bên trong đầy đủ hết, Giang Đồ nói:
“Đồ đạc bên trong này của em rất đầy đủ.”
Minh Châu mím môi:
“Ban đầu em cũng nghĩ vậy, nhưng bây giờ... em lại thấy còn thiếu vài thứ.”
Giang Đồ nhìn quanh một lượt:
“Thiếu gì?
Anh sắm cho em.”
Minh Châu tiến lên ôm lấy c-ơ th-ể anh còn chưa kịp mặc quần áo, cười híp mắt ngẩng đầu nhìn anh:
“Thiếu gối đầu, chăn đệm, sau này để thêm một ít quần áo thay đổi của anh vào đây nữa.
À đúng rồi, hay là chúng ta sắm thêm một chiếc giường lớn thật chắc chắn đi, loại năm mét nhân năm mét ấy, hai đứa mình có lăn lộn thế nào cũng không bị văng ra ngoài.”
