Hồi Ức Áo Blouse: Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Làm Giàu Giữa Thời Bao Cấp - Chương 365
Cập nhật lúc: 03/04/2026 14:01
“Ở thời đại này, máy ảnh sau khi chụp xong đều phải rửa phim, không thể lấy ảnh ngay trong ngày được.”
Giang Đồ hẹn với người ta ba ngày sau quay lại lấy.
Hai người mua vé vào Cố Cung, khi nhìn thấy giá vé, Minh Châu thực sự tặc lưỡi kinh ngạc, mức giá sáu mươi tệ ở hậu thế, vào lúc này lại chỉ có một hào.
Vật giá này đúng là...
Đi dạo một vòng lớn bên trong, Minh Châu càng cạn lời hơn, nhiều nơi mà khách du lịch hậu thế phải dừng chân thì hiện giờ vẫn mở cửa hoàn toàn.
Nhân cơ hội này, cô kéo Giang Đồ đi tham quan bằng hết.
Đợi đến khi Minh Châu đi bộ mỏi nhừ chân, hai người mới lập tức quay về.
Ra khỏi Cố Cung, Giang Đồ dẫn Minh Châu đi ăn một bát mì xào tương, ăn no nê mới về nhà.
Giang Đồ buổi chiều còn có việc, sau khi đưa Minh Châu về nhà, lại nhóm lò cho cô để cô ngủ trưa, còn mình thì đi ra ngoài trước.
Minh Châu ngồi trên giường, đang buồn chán chuẩn bị ngủ một lát thì ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ cửa.
Cô không chắc có phải có người gõ cửa nhà mình hay không nên không động đậy.
Một lát sau, ngoài cửa truyền đến một giọng nói non nớt:
“Thím nhà họ Giang mở cửa đi ạ..."
Nhà họ Giang?
Là đang gọi cô sao?
Minh Châu xuống giường khoác thêm áo khoác đi ra cửa, cô cứ ngỡ là Tráng Tráng, dù sao đến đây cô cũng chỉ quen mỗi một nhóc tỳ có thể gọi mình là thím.
Nhưng nào ngờ, người đến lại là một bé gái khoảng chín mười tuổi, bên cạnh còn đi cùng một người phụ nữ khoảng 30 tuổi.
Minh Châu thoáng thắc mắc:
“Hai người là..."
Người phụ nữ trung niên chỉ vào gian nhà tây:
“Em gái, chị là người ở gian nhà tây bên cạnh."
“Ồ..."
Minh Châu vỡ lẽ, “Chị dâu nhà họ Lý đúng không ạ, không biết chị là... chị dâu cả hay chị dâu thứ?"
“Chị là nhà anh cả, hôm qua nghe nói hai vợ chồng em về đây ở, tụi chị vẫn chưa kịp qua chào hỏi, đúng lúc quá, trưa nay có xào ít thức ăn mang qua cho hai đứa một ít."
Minh Châu nhìn đĩa khoai tây thái sợi xào không chút mỡ màng, đầu óc có chút ngẩn ngơ.
Người ở đây đều dùng cách đưa thức ăn để giao thiệp với hàng xóm sao?
Nhưng mà...
“Tấm lòng của chị em xin nhận, hai vợ chồng em hôm nay ăn cơm ở bên ngoài rồi mới về, bây giờ vẫn còn no lắm, món này trông xào ngon quá, mọi người mang về nhà mà ăn, đừng lãng phí."
Chị dâu nhà họ Lý cười ngượng ngùng:
“Thế...
được thôi, khi nào em chưa ăn cơm chị lại mang qua cho."
“Chị dâu ơi, không cần phiền phức thế đâu ạ, tụi em ở đây mấy ngày rồi lại đi thôi."
“Ồ," chị dâu nhà họ Lý vừa nói vừa liếc nhìn vào sân nhà cô:
“Hai đứa về đâu ở thế?"
Nhìn ánh mắt của chị ta, Minh Châu nhướng mày:
“Thành phố Nam."
“Ồi chà, em và Tiểu Giang ở thành phố Nam à, thế thì xa thật đấy."
“Tạm thời là vậy thôi, chẳng bao lâu nữa sẽ quay lại ạ."
“Ra vậy," chị dâu nhà họ Lý đảo mắt, dường như không để tâm đến vế sau của Minh Châu, chỉ gật đầu mỉm cười với Minh Châu:
“Thế...
được rồi, chị không làm phiền nữa, chị về đây."
“Chị đi thong thả ạ, bé con, cháu cũng đi thong thả nhé."
Bé gái nhìn Minh Châu bĩu môi, dường như tâm trạng không được tốt lắm.
Chị dâu nhà họ Lý dắt con bé đi về nhà mình, bé gái vừa vào cổng nhà đã ấm ức:
“Mẹ ơi, con muốn ăn món thịt, chẳng phải mẹ nói có thể mang khoai tây xào sang đổi món thịt nhà thím này sao, tại sao..."
“Suỵt."
Cách một bức tường, không gian khôi phục lại sự yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng bước chân vội vã.
Minh Châu:
“..."
Phá án rồi, tìm được người tối qua đứng bên tường nghe lén rồi.
Thì ra chị dâu này cũng không phải đến để làm quen hàng xóm, mà là đến để tính kế với mình.
Vì tối qua nhà họ Ngưu đổi được món thịt nên người này cũng học theo, định sang đổi món thịt của cô đây mà.
Đúng là, chuyện lạ trên đời, mở mang tầm mắt.
Minh Châu cười cạn lời, quay người vào nhà ngủ trưa.
Vốn định ngủ cho đến khi tự tỉnh, kết quả là đang ngủ say thì ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ cửa.
Minh Châu trở mình, bực bội mở mắt ra.
Ồn ào quá!
Không được!
Căn nhà này cô nhất định phải mua lại, cô nhất định phải độc chiếm cái sân lớn này, trồng hoa nuôi cá làm xích đu trong sân, không cho ai đến làm phiền cô nữa!
Cô ngồi dậy, bực bội vò đầu, ngoài cửa truyền đến giọng nói mang theo ý cười:
“Em gái ơi, chị là chị dâu nhà họ Lý đây, chị qua chơi với em đây."
Nghĩ đến việc mình còn phải mua nhà, Minh Châu xuống giường, thôi được rồi, tiếp khách.
Cô vuốt lại quần áo, đi ra mở cửa.
Kết quả ngoài cửa không chỉ có chị dâu cả nhà họ Lý đến lúc trưa, mà còn có cả người vợ trẻ hôm qua bế con đứng ở cửa hóng hớt nữa.
Chị dâu cả nhà họ Lý nhiệt tình giới thiệu:
“Em gái, để chị giới thiệu với em, đây là em dâu chị."
Minh Châu gật đầu với đối phương:
“Chị dâu thứ nhà họ Lý đúng không ạ."
Người phụ nữ đó đ-ánh giá Minh Châu từ trên xuống dưới, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt trắng trẻo, mịn màng và xinh đẹp như trứng gà bóc của Minh Châu.
Buổi trưa hôm qua chị ta vẫn luôn ở trong sân bế con, nên nghe thấy bà bác gái kia của nhà này lúc ra khỏi cửa đã nói với con gái bà ta rằng:
“Cả nhà không có lấy một người nào chấp nhận được cái con nhỏ nhà quê đó đâu, xem nó trụ lại ở nhà họ Giang được bao lâu!"
Thấy ánh mắt dò xét của người phụ nữ, trong lòng Minh Châu có chút khó chịu, chưa kịp nói gì thì chị dâu cả nhà họ Lý đã nói:
“Em gái, tụi chị có tiện vào nhà chuyện trò với em một lát không?"
Không ai đ-ánh người đang mỉm cười, hơn nữa Minh Châu cũng cần tìm cơ hội tìm hiểu kỹ về hai vị này, như vậy mới biết người biết ta được.
“Được chứ ạ, mời hai chị vào nhà."
Minh Châu mời hai người vào nhà, vừa vào cửa, chị dâu cả nhà họ Lý đã kinh ngạc:
“Ồi chà, em gái ơi, nhà em ấm áp thế này cơ à."
“Vâng, lò vẫn luôn cháy nên cũng không lạnh lắm ạ," cô nói đoạn, đặt khay đựng hạt hướng dương và bánh kẹo lên giữa hai người.
Chị dâu thứ nhà họ Lý cùng chị dâu cả ngồi xuống chiếc ghế khách ở phía đông bức tường, giọng điệu nhàn nhạt:
“Chị dâu này, chị đừng có tóc dài kiến thức ngắn như thế, em nghe nói nhà họ Giang người ta làm quan lớn đấy, gia cảnh tốt, than tất nhiên là đốt thoải mái rồi.
Vợ nhà họ Giang này, cô đúng là được hưởng phúc nhờ nhà họ Giang rồi, tôi còn nghe nói cô từ nông thôn lên, cô làm thế nào mà cưa đổ được người đàn ông lợi hại như Giang Đồ vậy?"
