Hồi Ức Áo Blouse: Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Làm Giàu Giữa Thời Bao Cấp - Chương 448
Cập nhật lúc: 03/04/2026 14:11
“Sao lại không thích hợp chứ?
Cô ta đã hại người mà!"
“Đúng vậy, cháu chắc chắn cô ta muốn hại cháu.
Nhưng thứ nhất, chúng ta không có bằng chứng xác thực để chứng minh lọ thu-ốc đó đúng là do Ninh Sương chuẩn bị, nghi ngờ thì không làm bằng chứng được, đến lúc đó Ninh Sương chỉ cần khăng khăng ở đồn công an là không cố ý, hên xui cuối cùng cháu chỉ nhận được một lời xin lỗi là xong chuyện."
Điền Hồng Tú im lặng.
Minh Châu nhìn mấy người tiếp tục:
“Thứ hai, nếu chúng ta dồn Ninh Sương vào đường cùng, cô ta lại làm một màn 'chó cùng rứt giậu', đổ nước bẩn lên người bà Phương, nói là bà Phương không thích cháu nên cố tình hại cháu thì sao?"
“Thế thì cô ta đúng là thất đức cùng cực rồi, lúc đó bà Phươ..."
Điền Hồng Tú đang nói thì chợt nhận ra mình bị Châu Châu dắt mũi mất rồi, vội đổi lời:
“Chị dâu hai lúc chưa hiểu cháu thì có chút lo lắng cháu và Tiểu Đồ không xứng đôi, nhưng chị ấy tuyệt đối không làm ra chuyện thất đức này đâu, huống hồ đây còn là con của Tiểu Đồ nữa, chị ấy không thể hại cháu được."
“Nhưng bất kể là hại cháu hay không hại cháu, bà Phương đều không có bằng chứng để chứng minh, kết quả cuối cùng vẫn cứ là không đi đến đâu cả, truyền về phía bên này người ta sẽ nói mẹ chồng nhà họ Giang hại con dâu mình, ngược lại còn bất lợi cho danh tiếng của nhà họ Giang.
Cho nên chuyện này lúc đó cháu không truy cứu sâu, chỉ bắt cô ta viết một bản xin lỗi, tác dụng của bản xin lỗi này quan trọng hơn nhiều so với việc truy cứu trách nhiệm của đối phương lúc bấy giờ.
Mọi người không cần phải tức giận theo, cũng không cần vì thế mà trở mặt với nhà họ Ninh, cháu sẽ tìm cơ hội khác để dạy dỗ cô ta."
Mấy người nhìn Minh Châu, trong mắt đều lộ ra vẻ tán thưởng hoặc bùi ngùi.
Tán thưởng sự thông minh linh hoạt, suy nghĩ chu đáo của Minh Châu.
Bùi ngùi vì cô tuổi còn nhỏ mà khi phân tích vấn đề lại có kiến thức và tầm nhìn như vậy.
Giang Đồ lấy cô về đúng là đã nhặt được bảo vật cho nhà họ Giang rồi.
Mấy người càng yêu quý Minh Châu bao nhiêu thì càng không hài lòng với biểu hiện của Phương Thư Ngọc lúc bấy giờ bấy nhiêu.
Đến nỗi buổi chiều khi Phương Thư Ngọc đến thăm ông cụ, bà cười rạng rỡ chào hỏi mọi người trong phòng nhưng ai nấy đều lười chẳng buồn đáp lại bà.
Phương Thư Ngọc:
...
Chuyện gì thế này?
Chương 388 Nhờ anh giúp hủy hoại Minh Châu
Đến giờ cơm tối, ông cụ trực tiếp chỉ đạo Phương Thư Ngọc đi làm cơm tối, ngay cả bữa ăn dinh dưỡng tối nay của Minh Châu cũng không cần làm riêng nữa, bảo là ăn cùng mọi người luôn.
Minh Châu nghĩ bụng dù sao dạo gần đây ông nội ngày nào cũng uống “nước suối núi Thạch Trúc" do cô pha cho, nên một hai bữa ăn dinh dưỡng có ăn hay không cũng chẳng sao, bèn không nói gì.
Sau khi Phương Thư Ngọc vào bếp, Điền Hồng Tú không đành lòng nhìn chị dâu bận rộn một mình nên cũng đi theo vào bếp giúp.
Điền Hồng Tú vốn dĩ vừa làm vừa nói chuyện rất rôm rả, hôm nay bỗng im lặng lạ thường, làm Phương Thư Ngọc ngơ ngác luôn.
Bà vừa nhặt rau vừa tiến lại gần Điền Hồng Tú, trầm giọng hỏi:
“Hồng Tú, hôm nay có chuyện gì xảy ra à?
Sao chị thấy mọi người ai cũng chẳng buồn đoái hoài gì đến chị thế?"
Điền Hồng Tú nhìn Phương Thư Ngọc một cái, nghĩ thầm hai người vốn dĩ quan hệ tốt, chuyện gì cũng có thể nói ra được, đương nhiên cũng không nỡ để bà bị mờ mịt:
“Hôm nay Ninh Sương có đến đây."
Phương Thư Ngọc cau mày:
“Cô ta đến làm gì?"
“Còn làm gì nữa, đến để khích bác đấy.
Nói là hôm qua thấy Châu Châu nhà mình va vào lòng Khương Cảnh Chi, rồi bảo Khương Cảnh Chi nhất định sẽ vì Châu Châu mà nhắm vào nhà mình, lời lẽ từ trong ra ngoài đều là muốn chúng ta từ bỏ Châu Châu."
Phương Thư Ngọc trầm giọng:
“Cái con bé này sao càng lúc càng mất chừng mực thế không biết."
“Chẳng phải là do chị nuông chiều sao."
“Chị?"
Phương Thư Ngọc không hiểu nhìn Điền Hồng Tú.
“Chuyện Ninh Sương lợi dụng chị để hại Châu Châu, cả nhà đều biết rồi."
Phương Thư Ngọc lúng túng một chút, hèn gì cả cái nhà này từ già đến trẻ đều nhìn bà không thuận mắt rồi.
Điền Hồng Tú trầm giọng:
“Chính vì lần trước cô ta phạm phải lỗi lớn như vậy mà chị còn giúp đỡ để vợ chồng Tiểu Đồ tha cho cô ta, nên cô ta mới cảm thấy chị không coi trọng Châu Châu, mới hết lần này đến lần khác nhắm vào Châu Châu như vậy."
Phương Thư Ngọc cũng luôn vì chuyện đó mà cảm thấy có lỗi với Minh Châu, nhưng...
“Hồng Tú, lúc đó lập trường của chị thực sự rất khó xử."
Điền Hồng Tú đương nhiên hiểu được nỗi khổ của Phương Thư Ngọc lúc bấy giờ, nhà họ Ninh và nhà họ Giang không chỉ là lời hứa kết thân, ở giữa còn kẹt một Ninh Hạo đã qua đời, thật sự nếu làm to chuyện sẽ rất khó xử lý.
Nhưng bà cứ cảm thấy Minh Châu thật sự chịu ấm ức, thấy tội nghiệp con bé quá.
“Chị làm việc cứ rập khuôn mãi, lúc nào cũng muốn mọi người đều nói tốt về nhà họ Giang, nhưng trên đời này làm gì có chuyện vẹn cả đôi đường như vậy."
“Chị biết mà."
“Biết thì có ích gì?
Trong lòng chị phải có một cái cân, con trai con dâu và cháu nội mới là người của mình."
Phương Thư Ngọc bây giờ đã hiểu rõ điều này, cộng thêm sau sự việc lần trước, bà đã không dám tin tưởng Ninh Sương nữa.
Trước đây đi đâu cũng dắt Ninh Sương theo, bây giờ thì có thể từ chối là bà tìm đủ mọi lý do để từ chối, muốn dần dần xa lánh đối phương.
Bà chỉ mong Ninh Sương đừng phạm phải sai lầm nữa, cứ giữ khoảng cách như hàng xóm láng giềng thế này còn hơn là lại phải nhìn thấy họ trở mặt với nhau.
Mà lúc này, Ninh Sương - người bà một lòng hy vọng có thể hướng thiện - lại chẳng hề yên phận.
Cô ta đứng ở đầu ngõ, nhìn nhìn căn nhà cũ của họ Giang, lại nhìn sang căn nhà tứ hợp viện ở phố bên cạnh.
Tin tức của cha chắc là không sai chứ?
Cái tên Khương Cảnh Chi mắc bệnh sạch thế kia... sao có thể chuyển đến cái nơi này?
Lại còn tình cờ...
ở ngay sát vách nhà Giang Đồ.
Nghĩ đến chuyện trước đây Giang Đồ nhắm vào nhà họ Khương, chẳng lẽ...
Cô ta không hề do dự, giơ tay gõ cửa lớn.
Chẳng bao lâu sau, người tài xế mặc bộ đồ công tác màu trắng của Khương Cảnh Chi ra mở cửa.
Anh ta thường xuyên theo Khương Cảnh Chi vào khu tập thể quân đội nên đương nhiên nhận ra Ninh Sương.
“Cô Ninh, sao cô lại đến đây?"
“Tôi nghe nói Khương Cảnh Chi đã chuyển đến đây, muốn gặp anh ấy một lát, anh ấy có nhà không?"
“Cô Ninh chờ một lát, tôi cần vào hỏi xem ông Khương bây giờ có thời gian gặp cô không."
Người tài xế đóng cửa lớn lại trước, vài phút sau, anh ta cầm một bình xịt đi ra:
“Cô Ninh, ông Khương nói có thể gặp cô, nhưng cô phải khử trùng trước."
“Được."
Ninh Sương trước đây chưa từng gặp riêng Khương Cảnh Chi nên không biết quy tắc của anh ta.
Cho đến khi người tài xế chĩa vòi xịt vào người cô ta, xịt cho một trận tơi bời, Ninh Sương đờ người luôn.
