Hồi Ức Áo Blouse: Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Làm Giàu Giữa Thời Bao Cấp - Chương 480
Cập nhật lúc: 03/04/2026 14:15
“Đến nỗi nhiều ngày sau đó ông ta không dám về nhà trong khu tập thể nghỉ ngơi, còn vợ ông ta là Lưu Uyển thì lại càng không ra khỏi cửa vì chê mất mặt.”
Sớm biết hai vợ chồng nhà họ Ninh vô dụng như vậy thì họ đã không nên hợp tác với nhà họ Ninh, nhặt được hạt vừng lại mất quả dưa hấu, còn làm mất sạch tất cả các khoản trợ cấp đáng lẽ con trai sau khi ch-ết có thể nhận được, thật sự là cái mất nhiều hơn cái được, hối hận cũng đã muộn.
Ai mà ngờ được người được hưởng lợi lớn nhất trong chuyện này lại trở thành gia đình họ Giang vốn dĩ luôn bị chỉ trỏ bấy lâu nay.
Vốn dĩ mấy ngày nay có vài người quen nhìn thấy Phương Thư Ngọc đều né tránh thì lúc này lại phải vắt óc suy nghĩ để nối lại quan hệ tốt đẹp với Phương Thư Ngọc.
Nhưng giờ đây Phương Thư Ngọc đã nghĩ thông suốt rồi, ở cái nơi tường đổ mọi người cùng đẩy này thì không trách người khác quá thực dụng mà chỉ trách mình tâm không đủ tàn nhẫn.
Sau này cái vai người tốt đó bà không muốn làm nữa!
Đã lúc xảy ra chuyện có thể vạch rõ ranh giới với mình thì cứ vạch rõ cả đời đi!
Những người đến tìm bà bà thảy đều không rảnh, bà phải đi cùng con dâu.
Mọi chuyện đã tạm ổn định, Minh Châu cuối cùng cũng có tâm trí đi theo Giang Đồ đi xem căn nhà anh được phân ở khu tập thể.
Giang Đồ tuổi tác không lớn nhưng căn nhà được phân không hề nhỏ hơn căn nhà cha mẹ anh đang ở hiện tại.
Theo lời của Phương Thư Ngọc thì “Căn nhà này người khác có thèm muốn cũng vô dụng, toàn bộ là dùng quân công thực sự dám bán mạng trên chiến trường để đổi lấy thăng chức đấy, thằng bé này trước đây chưa từng coi mình là con người mà đối đãi đâu.”
Minh Châu cười cười:
“Con lừa của đội sản xuất cũng không siêng năng bằng anh ấy phải không.”
Phương Thư Ngọc nghĩ nghĩ:
“Thực sự là không siêng năng bằng nó thật, tìm được thằng bé này cũng coi như con có mắt nhìn đấy.”
“Thật cạn lời, mẹ hát khen hay quá cơ.”
Phương Thư Ngọc hừ một tiếng:
“Con nói thế là sao, lẽ nào con thấy con trai mẹ không ưu tú?”
Minh Châu thản nhiên:
“Ưu tú chứ, vật họp theo loài mà nên là vì con ưu tú nên mới thu hút con trai mẹ đến tụ họp cùng con đó.”
Phương Thư Ngọc cười:
“Hai ta ai là mẹ hát khen hay nào?”
Hai người nhìn nhau, đều không nhịn được mà cười rộ lên.
Cùng một đức tính!
Giang Đồ đứng một bên thấy mẹ chồng con dâu sóng vai đi dạo từng phòng, người tung kẻ hứng trò chuyện lại còn có nói có cười, nhất thời có chút không thích ứng được.
Mới vài tháng trước thôi hai người rõ ràng còn làm mình làm mẩy với nhau một phen sống ch-ết, vẻ mặt tương lai chắc chắn sẽ già ch-ết không qua lại với nhau mà giờ quan hệ lại tốt thế này rồi.
Cho nên nói phụ nữ nha… anh thật sự là mãi mãi không hiểu nổi.
Minh Châu đại khái nhìn một vòng rồi nhìn về phía Giang Đồ:
“Đợi đến lúc con đi học mẫu giáo chúng ta chuyển đến đây ở đi, để con học mẫu giáo quân đội, bên này cổng có chiến sĩ gác nên tương đối an toàn hơn một chút.”
Mọi tưởng tượng của cô về tương lai Giang Đồ đều yêu thích:
“Được.”
“Vậy chỗ này đến lúc đó sửa sang lại một chút đi, bên tứ hợp viện là phong cách Trung Hoa thì bên này trang trí hiện đại hơn một chút nhé.”
Phương Thư Ngọc lập tức hưởng ứng:
“Đúng lúc thời gian này mẹ rảnh, mẹ đi giúp hai đứa chọn đồ nội thất.”
“Vậy thì vất vả cho mẹ rồi, mẹ mua gì con sẽ thanh toán lại cho mẹ.”
“Thanh toán cái gì, mẹ nghe con gọi một tiếng mẹ mi-ễn ph-í sao?
Nếu con thực sự cảm kích mẹ thì nhìn mặt mẹ xem thiếu cái gì?”
Minh Châu vẻ mặt cố ý:
“Chẳng thiếu cái gì cả ạ.”
Phương Thư Ngọc giả vờ tức giận, lườm cô một cái:
“Được, con cứ giả vờ đi.”
Minh Châu phì cười:
“Hôm nay con về sẽ chuẩn bị cho mẹ một hũ kem dưỡng lớn và mấy chục miếng dán thu-ốc, mẹ cứ thong thả mà dùng, còn làm phiền bà dành thời gian giúp chúng con dọn dẹp nhà cửa lại một chút nhé, có được không?”
“Được, không vấn đề gì.”
Ba người dạo quanh bên này xong thì quay về chỗ ông nội.
Ngày mai vợ chồng Minh Châu dự định về hẻm ở rồi nên ông nội gọi cả nhà chú ba qua cùng ăn cơm tụ tập.
Cá nướng là món Minh Châu chỉ đích danh, dì giúp việc không biết làm nên Minh Châu tự mình xuống bếp.
Giống như trước đây Giang Đồ ở bên cạnh phụ giúp, đợi cá ra lò xong Giang Đồ bưng món ăn ra.
Đĩa cá nướng tỏi này vừa đặt xuống là hương thơm ngào ngạt khắp phòng không dứt.
Giang Tuế không đợi được nữa mà cầm đũa lên:
“Ông nội, ông mau động đũa đi, con thèm lắm rồi.”
Ông cụ cười:
“Con đó, chẳng có dáng vẻ con gái gì cả, đừng quản quy củ gì nữa, hôm nay cả nhà ở bên nhau không gò bó, ăn đi.”
“Dạ vâng,” Giang Tuế cầm đôi đũa dùng chung gắp cho ông nội một miếng trước rồi mới ăn, miệng không ngớt lời khen ngon.
Bên này hai gia đình đang vui vẻ ăn cơm thì ngoài sân truyền đến tiếng cười ha hả của bác gái ——
“Ái chà, hôm nay trong nhà sao mà náo nhiệt thế này, chúng tôi về đúng là gặp dịp tốt quá nhỉ!”
Chương 416 Bàn về chuyện kháy đểu thì vẫn phải là Minh Châu
Mấy người trên bàn ăn nghe thấy tiếng này thì nhất thời ai nấy đều xị mặt xuống.
Cửa hiên đẩy ra, bác gái cùng bác trai cùng nhau trở về, trên tay bác gái còn xách một cái túi, trên mặt treo nụ cười nịnh nọt:
“Ôi chao, mùi gì mà thơm thế này, đây là tay nghề của dì giúp việc hay là tay nghề của Châu Châu thế nhỉ.”
Bác gái đi tới bên bàn ăn giống như chuyện Giang Đồ bị bắt giữ ba ngày trước bà ta nghe phong thanh rồi chạy về đòi phân gia chưa từng xảy ra vậy.
Bà ta đưa cái túi trong tay cho dì giúp việc, “Đây là cái khăn quàng cổ tôi đan cho cha tôi, dì giúp việc cất hộ tôi một chút, sẵn tiện thêm hai bộ bát đũa luôn, đúng lúc chúng tôi cũng chưa ăn cơm tối nữa.”
Bà ta tự nói tự cười nửa ngày rồi kéo bác trai đang đen mặt ngồi xuống bên cạnh chiếc bàn ăn dài.
Mọi người đầy bàn ai nấy sắc mặt đều khó coi vô cùng nhưng bác gái lại giống như bị mù không nhìn thấy, nhìn về phía Giang Đồ.
“Tiểu Đồ à, chuyện của cháu bác gái với bác trai cháu tuy ở xa nhưng cũng đều nghe nói cả rồi, cháu nói xem nhà họ Ninh này đúng là đồ tồi thật đấy, hai nhà chúng ta dù sao cũng bao nhiêu năm quan hệ rồi sao có thể vì cháu không cưới Ninh Sương mà lại muốn hại ch-ết cháu chứ?
Bởi vậy mới nói biết người biết mặt không biết lòng, cháu cứ yên tâm, lần này cháu vượt qua được kiếp nạn này thì sau này toàn là những ngày tháng tốt đẹp thôi.”
Giang Đồ sắc mặt lạnh nhạt nhìn bác gái một cái, không lên tiếng.
Bác gái cười cười lại nhìn về phía ông cụ, bà ta đang định mở lời thì Minh Châu lại ngắt lời bà ta.
“Bác gái, chúng con đều biết bác đến để phân gia nhưng bác bây giờ nêu ra sẽ ảnh hưởng đến cảm giác thèm ăn của ông nội đấy, hay là đợi ăn cơm xong đã rồi hãy để ông nội phân nhé.”
