Hồi Ức Áo Blouse: Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Làm Giàu Giữa Thời Bao Cấp - Chương 559
Cập nhật lúc: 03/04/2026 14:25
“Biết tin cô thế mà đã tỉnh lại, mấy đồng nghiệp ở khoa cấp cứu đều chạy đến thăm cô, còn có hai cô y tá nhỏ ôm cô khóc thút thít nói nhớ cô, ngay cả chủ nhiệm cũng đến, hy vọng cô sau khi sớm bình phục sức khỏe sẽ quay lại cùng sát cánh chiến đấu với mọi người.”
Nhưng Minh Giác lại bình thản nhìn mấy người:
“Chủ nhiệm, thật xin lỗi, gia đình chúng tôi đã không đồng ý để Minh Châu tiếp tục làm công việc này nữa rồi, thời gian tới đợi em ấy hồi phục tốt hơn một chút, tôi sẽ đưa em ấy đến làm thủ tục nghỉ việc."
Mọi người đều kinh ngạc, đặc biệt là vị chủ nhiệm, phải biết rằng Minh Châu chính là hạt nhân của khoa, là một mầm non làm bác sĩ thiên bẩm đấy.
Minh Giác vốn tưởng rằng Minh Châu có thể sẽ phản bác mình, nào ngờ Minh Châu thế mà cũng gật đầu với mấy người:
“Chủ nhiệm, con vừa trải qua một trận bệnh nặng, chức năng c-ơ th-ể rất khó có thể hồi phục lại trạng thái như trước đây, một số công việc quả thực không thể đảm đương được nữa, cho nên vị trí của con mọi người không cần giữ lại đâu, hãy sớm tuyển bác sĩ mới thay thế con để giảm bớt áp lực trực ban cho mọi người."
Chủ nhiệm nhìn Minh Châu thực sự thấy tiếc nuối, nhưng... người ta vừa mới từ tay thần ch-ết trở về, ông còn có thể nói gì đây?
Sau khi kiểm tra ở bệnh viện về, Minh Châu ngoại trừ c-ơ th-ể do nằm lâu thiếu vận động ra thì các chỉ số khác đều khá bình thường.
Buổi tối, Minh Châu ăn cơm xong không ngủ được, muốn ra sân ngồi một lát.
Vương Nam Ý đang gọi điện thoại cho Minh Hải Châu để kể chuyện về Minh Châu, Minh Giác liền đẩy Minh Châu ra sân.
Anh kéo một chiếc ghế ở đình hóng mát qua, ngồi bên cạnh xe lăn của Minh Châu, nhìn em gái mình rồi cười:
“Lúc trước khi em hôn mê, anh cũng thường ngồi ngoài này phơi nắng cùng em như thế này, lúc đó anh còn nghĩ không biết bao giờ em gái anh mới tỉnh lại được đây, nếu em thấy anh để em dưới nắng chắc chắn sẽ mắng anh làm em sạm da mất."
Minh Châu mỉm cười:
“Em biết mà."
“Em biết?"
Minh Châu gật đầu:
“Em nằm mơ, luôn mơ thấy mọi người, em mơ thấy lúc em gặp chuyện đang phẫu thuật, bố mẹ khóc ở cửa phòng phẫu thuật, anh sợ họ buồn thêm nên một mình trốn trong góc mà khóc.
Em còn mơ thấy trạng thái thực vật của mình, mẹ đẩy em ra sân phơi nắng, em thậm chí còn nghe thấy lời lẩm bẩm của mẹ, cũng có một lần nghe thấy giọng nói của anh, anh nói nếu em còn không tỉnh lại anh sẽ đem em phơi thành hòn than đen, nói để em tỉnh lại cũng chẳng lấy được chồng."
Cô nói rồi liếc nhìn Minh Giác một cái:
“Lúc đó em đang ở ngay đối diện anh, còn khoe với anh là em lấy được chồng rồi, chỉ tiếc là anh không nghe thấy thôi."
Minh Giác kinh ngạc nhìn Minh Châu trước mắt, trong lòng nhất thời cảm xúc ngổn ngang.
Minh Châu cười cười, ngẩng đầu nhìn vầng trăng tròn vành vạnh, nhớ lại lúc trước còn ở thôn Tiểu Tỉnh, Giang Đồ đi xe đạp chở cô, cô tựa vào lòng anh nhìn trăng nhớ người thân.
Giờ đây, thời không luân chuyển, cô lại đang nhìn cùng một vầng trăng sáng đó để nhớ về Giang Đồ.
“Anh cả, em thực sự rất nhớ anh ấy."
Chương 484 Tứ hợp viện em nói đã tìm thấy rồi
Minh Giác thu hồi tầm mắt, cũng nương theo ánh mắt của Minh Châu nhìn về phía vầng trăng sáng giữa màn đêm.
Hai anh em im lặng hồi lâu, khi Minh Giác quay đầu lại lần nữa thì thấy dưới ánh trăng, nơi đáy mắt Minh Châu ẩn hiện sự phản chiếu của ánh sáng.
Em gái anh, ngoại trừ lúc đùa nghịch với anh sẽ khóc lóc mách lẻo với người nhà để anh bị ăn đòn ra thì trong chính sự chưa bao giờ khóc cả.
Vậy mà bây giờ lại...
Anh trầm mặc một lát rồi hỏi:
“Anh ta là người thế nào?"
Nhắc đến chuyện này, Minh Châu mím môi:
“Ừm... là một người chính trực và luôn giữ vững nguyên tắc trong bối cảnh thời đại đó, anh ấy làm việc gì cũng đâu ra đấy, em chắc là ngoại lệ duy nhất trong đời anh ấy nhỉ."
Chỉ vì cái lần ngủ dưới hầm r-ượu đó mà anh ấy vì muốn chịu trách nhiệm với cô nên hai người đã vội vàng định hôn ước, sau đó bắt đầu một tình yêu như định mệnh...
Minh Châu im lặng một lát rồi lại mỉm cười:
“Anh ấy không phải là soái ca theo đúng nghĩa khắt khe của thời đại chúng ta, anh ấy cao một mét tám bảy cơ, là một anh chàng thép điển hình, à đúng rồi, anh ấy là quân nhân, quân công trên người rất nhiều, tuổi trẻ đã là tấm gương cho toàn quân học tập, vóc dáng anh ấy tập luyện săn chắc lắm, trên người thực sự có tám múi bụng, đó là điều mà gã yếu ớt như anh không so bì được đâu."
Minh Giác lườm cô một cái:
“Anh trai em cũng tập gym hàng ngày đấy nhé?
Đừng có ở đây mà tâng bốc người này hạ thấp người kia."
“Ai hạ thấp anh đâu, em đang nói sự thật thôi, Giang Đồ nhà em có thể dễ dàng một tay nhấc bổng em đặt lên vai để nhìn những phong cảnh mà người khác không thấy được, điều quan trọng nhất là anh ấy không bao giờ mập mờ với phái nữ, toàn bộ thời gian rảnh rỗi đều dành cho em, cảm xúc của anh ấy cực kỳ ổn định, chưa bao giờ nổi nóng, anh ấy rất yêu em, nhưng tình yêu của anh ấy chưa bao giờ dùng lời nói, đều là thầm lặng hành động, em thực sự, thực sự rất yêu anh ấy."
Minh Giác chưa bao giờ nghĩ tới việc em gái nhà mình yêu đương lại ở trạng thái như vậy, anh cũng không tưởng tượng nổi người đàn ông đó rốt cuộc là thế nào, chỉ cảm thấy đứa em gái này ngủ một giấc dậy đã biến thành một đứa lụy tình chính hiệu.
“Em ấy à, hợp đi đào rau dại đấy."
Minh Châu biết anh không tin mình, lườm anh một cái:
“Em nói thật mà, anh ấy thực sự rất tốt, anh không thể tin tưởng phán đoán của em sao."
“Thời buổi này tìm đâu ra người đàn ông như thế?
Ngay cả anh trai em đây thỉnh thoảng cũng phải ngắm mỹ nữ để thư giãn tâm hồn chứ."
“Nhưng Giang Đồ nhà em đâu phải người thời buổi này, anh ấy là người đàn ông tốt nhất được tạo nên trong bối cảnh thời đại đó, hơn nữa, anh phải ngắm mỹ nữ đó là vì tố chất của anh không tốt, đừng có so sánh với Giang Đồ nhà em, lùi lại lùi lại ngay, đừng có mà lại gần người đàn ông tốt nhà em."
Minh Giác đối với người đàn ông hoàn hảo do Minh Châu tưởng tượng ra này có chút tò mò, nhưng miệng vẫn theo thói quen đấu khẩu với cô:
“Hừ, ngày mai anh đi mua sọt cho em, mua cái thật to vào, nếu không được nữa thì rau dại đó anh trồng giúp em luôn, anh sợ không đủ cho em đào đâu."
Minh Châu bĩu môi:
“Thần kinh, không tin người ta còn hỏi, anh mau đi đi, em không muốn nói chuyện với anh nữa."
Cô không vui hừ một tiếng, một lần nữa ngẩng đầu nhìn ánh trăng.
Một khi tĩnh lại, trái tim lại bắt đầu thắt c.h.ặ.t, không biết Giang Đồ ở thời không đó giờ này đang làm gì, có giống như cô đang ngồi dưới trăng âm thầm nhớ nhung mình không?
Thực sự thực sự rất nhớ anh, hễ nghĩ tới việc bên cạnh mình không còn sự hiện diện của người này nữa là cảm thấy hô hấp cũng khiến tim đau nhói theo.
