Hồi Ức Áo Blouse: Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Làm Giàu Giữa Thời Bao Cấp - Chương 591

Cập nhật lúc: 03/04/2026 14:29

“Ông ta cũng không hẳn là mắng, chỉ là lặp đi lặp lại sự thật trước mặt anh hết lần này đến lần khác thôi."

“Sự thật gì chứ?

Em gặp chuyện là do anh hại sao?

Nếu không quen biết anh thì em sẽ không trở thành cái bộ dạng này?

Thế anh muốn thế nào, hối hận vì đã quen em rồi sao?

Nếu thời gian quay ngược trở lại thôn Tiểu Tỉnh, em đã ngủ với anh rồi thì anh sẽ không kết hôn với em nữa chắc?"

“Không phải, chỉ là anh... quá dằn vặt thôi."

“Dằn vặt cái con khỉ ấy, nhớ kỹ cho em, mỗi người đều có số phận riêng.

Em gặp anh là số phận của em, sinh ba đứa con là số phận của em, gặp chuyện cũng là số phận của em.

Anh đã dốc hết sức để yêu em rồi, không có gì phải hổ thẹn với em cả, như vậy là đủ rồi.

Dẫu anh có thấy dằn vặt thì cũng không phải là nợ nần gì lão Khang Cảnh Chi đó, tại sao lại để lão mắng?"

Minh Châu vừa nói vừa dùng hai tay bóp khuôn mặt anh nhào nặn vài cái:

“Cô vợ nhỏ nhà anh xưa nay chưa bao giờ chịu thiệt thòi trong mấy chuyện này đâu, anh thật sự đã làm mất hết mặt mũi của em rồi.

Sau này nếu còn như vậy nữa... em sẽ cắt lương của anh, phạt anh buổi tối có thịt để nhìn mà không được ăn, nghe rõ chưa?"

Chương 511 Quá trình không quan trọng, thắng là được

Giang Đồ bị Minh Châu nhào nặn đến mức khuôn mặt biến hình, nhưng lại chẳng hề có chút nóng nảy nào, anh đưa tay xoa xoa đỉnh đầu cô:

“Được, để sau này không bị cắt lương, ông ta mà còn dám nói bậy bạ trước mặt anh nữa, anh sẽ cho ông ta ăn nắm đ-ấm."

Minh Châu ha ha cười một tiếng rồi buông tay ra:

“Cái đó thì cũng không cần thiết, chúng ta không cổ xúy bạo lực, chẳng phải có miệng sao, mắng lại là được.

Nếu anh mắng không lại lão thì cứ gọi cứu viện, vợ anh có thể xin ra trận."

Giang Đồ nghe thấy lời này cũng bật cười theo:

“Sao nghe ra thì lại càng giống như không có tiền đồ hơn thế nhỉ?"

“Nội bộ chúng ta còn tranh giành tiền đồ làm cái gì?

Em đi cãi nhau với người ta chỉ truy cầu kết quả, thắng là được."

Bàn tay Giang Đồ dịu dàng lướt qua những lọn tóc của Minh Châu:

“Được, đều nghe theo em hết."

Minh Châu nghe thấy tiếng Tưởng Tưởng và Đẳng Đẳng đang rượt đuổi nhau chơi đùa ngoài sân, cô hỏi:

“Có phải đến lúc nên thả Phán Phán ra rồi không?"

Giang Đồ nhấc cổ tay lên nhìn thời gian:

“Được rồi."

Anh đi đến bên cửa sổ, mở cửa ra rồi gọi Tưởng Tưởng lại, bảo cậu bé đi đến phòng sám hối đón Phán Phán ra, dạy bảo quy tắc cho em xong rồi mới được chơi cùng.

Tưởng Tưởng nghe lời lon ton chạy đi ngay.

Không lâu sau, vợ chồng Tô Quế Mai và Tần Lĩnh mỗi người bế một đứa trẻ quay trở lại.

Hai người họ vừa vào trong sân đã bị ba cái đuôi nhỏ nhà họ Giang bao vây, lũ trẻ muốn được chơi với em gái.

Tô Quế Mai dỗ dành ba đứa nhỏ, bảo để chị đưa em trai em gái vào chào mẹ một tiếng đã, rồi sẽ để em gái ra chơi cùng chúng, ba đứa mới chịu thôi.

Tô Quế Mai và Tần Lĩnh bước vào phòng.

Tần Lĩnh vốn là người không giỏi ăn nói, thấy Minh Châu đã tỉnh táo thì hiếm khi nói ra không ít lời chúc phúc.

Minh Châu thấy anh có vẻ như đang bối rối lắm, liền cười đùa với anh:

“Anh rể, đều là người một nhà cả, mấy lời khách sáo đó không cần nói đâu ạ.

Em biết anh thấy em tỉnh lại là vui lắm rồi."

Tần Lĩnh ngượng ngùng mỉm cười gật đầu.

Minh Châu dang rộng vòng tay đón lấy cô bé trong lòng Tần Lĩnh:

“Ây da, đây chính là bé cưng Thanh Thu nhà mình sao?

Lại đây, mau đến chỗ dì nhỏ nào, để dì nhìn một chút nào."

Thanh Thu mới hơn hai tuổi nhưng không hề nhát người lạ, thấy dì nhỏ mở mắt ra cười xinh đẹp như vậy liền giơ tay để Minh Châu bế.

Giang Đồ lo lắng đứa trẻ quá nặng sẽ làm Minh Châu mệt, nên đưa tay ra đỡ một cái, để Thanh Thu ngồi trên đùi Minh Châu.

Minh Châu nhẹ nhàng xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của Thanh Thu:

“Ây da, con gái nhà mình cũng quá xinh xắn rồi, toàn nhặt những ưu điểm của ba mẹ mà lớn lên thôi.

Chờ con lớn lên thì chắc chắn sẽ làm mê mẩn hàng vạn chàng trai cho mà xem."

Tần Lĩnh bị những lời phát biểu táo bạo của Minh Châu làm cho giật mình mà hắng giọng một cái.

Trái lại, Tô Quế Mai bật cười:

“Châu Châu, chỉ có em là hay nói quá, nhan sắc con bé lúc lớn lên cũng chẳng thể bì được với người dì nhỏ như em đâu."

Minh Châu cạn lời:

“Chị à, mình có thể đừng có làm nhụt chí khí nhà mình, đề cao uy phong nhà người ta được không?

Em đã nói đứa trẻ này là một mỹ nhân tương lai thì chắc chắn không sai đâu."

Thanh Thu toét miệng cười:

“Dì nhỏ là mỹ nhân."

Minh Châu vui mừng khôn xiết, hôn một cái lên đỉnh đầu cô bé:

“Ây da, con bé này cái miệng cũng ngọt quá, cái này là giống dì nhỏ sao?"

Thanh Thu gật đầu, đứa trẻ bắt chước lời nói:

“Giống dì nhỏ."

Minh Châu mỉm cười, rút hai phong bao lì xì lớn mà vừa rồi cô bảo Giang Đồ chuẩn bị sẵn trong túi ra, đưa một cái cho Thanh Thu.

Tô Quế Mai thấy vậy, một tay bế con trai định ngăn cản nhưng bị Minh Châu né được:

“Chị, cái này không phải cho chị đâu nhé, đừng có mà ngăn cản bừa bãi nha."

Cô nhét bao lì xì vào lòng Thanh Thu, bảo cô bé ra ngoài chơi với các anh.

Thanh Thu vui vẻ chạy đi ngay.

Minh Châu lại bế lấy bé Tần Thanh Bình mới hơn mười tháng tuổi trong lòng Tô Quế Mai, âu yếm xoa nắn một hồi lâu.

Da dẻ của trẻ nhỏ thật là mịn màng quá đi, mũm mĩm trông thật đáng yêu.

Bản thân cô đã không thể nhìn thấy dáng vẻ của con mình lúc bé như thế này, vậy thì cứ nhìn con nhà người ta để an ủi một chút vậy.

Cô đùa giỡn với Thanh Bình còn chưa biết nói một lúc, rồi nhét phong bao lì xì còn lại vào trong áo của đứa bé.

Lần này Tô Quế Mai không ngăn cản nữa, chị biết là có ngăn cũng không được.

“Châu Châu, chẳng phải lúc nãy em nói có việc nhờ anh rể em đi làm sao?"

Minh Châu gật đầu, nhìn sang Tần Lĩnh:

“Anh rể, tụi em thật sự có một việc cần nhờ anh giúp đỡ ạ."

Vẻ mặt Tần Lĩnh nghiêm nghị hơn vài phần:

“Em Minh Châu đừng có khách khí, có việc gì cứ nói thẳng là được."

Minh Châu nhìn Giang Đồ một cái, lúc này mới hạ thấp giọng mở lời.

“Xung quanh Giang Đồ có người muốn gây bất lợi cho anh ấy, tụi em muốn tóm gọn kẻ đó.

Nhưng nếu bình thường Giang Đồ quá cẩn trọng quan sát tình hình xung quanh thì cực kỳ dễ rút dây động rừng.

Vì vậy, em đã nghĩ đến anh.

Anh dẫu xưa nay ít nói nhưng lại rất tỉ mỉ, khả năng quan sát cũng cực kỳ tốt.

Em muốn nhờ anh giúp đỡ, trong lúc làm việc hãy để ý đến chuyện này từ bên ngoài một chút."

Đôi mày Tô Quế Mai lo lắng cau lại thành một đường thẳng:

“Sao lại có chuyện như vậy được?"

Minh Châu vỗ vỗ tay chị:

“Chị, đừng lo lắng, tụi em phát hiện kịp thời nên vẫn còn kịp để cứu vãn, chỉ là chuyện này tuyệt đối không được để người thứ năm ngoài chúng ta biết được."

Tô Quế Mai lập tức gật đầu:

“Chị hiểu mà."

Bên cạnh, Tần Lĩnh cũng đã dồn ánh nhìn lên khuôn mặt Giang Đồ, chuyện này anh đương nhiên không thể từ chối.

Theo lý mà nói, chức vụ của Giang Đồ cao hơn anh rất nhiều, anh nên có sự kính trọng.

Nhưng vì mối quan hệ giữa Tô Quế Mai và Minh Châu mà anh trở thành anh rể của Giang Đồ, vì thế khi hai người ở riêng với nhau, họ vẫn luôn thoải mái như những người bạn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hồi Ức Áo Blouse: Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Làm Giàu Giữa Thời Bao Cấp - Chương 591: Chương 591 | MonkeyD