Hồi Ức Áo Blouse: Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Làm Giàu Giữa Thời Bao Cấp - Chương 754
Cập nhật lúc: 03/04/2026 16:10
“Chiều mai sau khi tan làm, anh đi tìm cô ấy rồi nói luôn."
Minh Châu cười ranh mãnh, ồ ồ ồ, giờ đã biết tự tìm lý do để đi gặp con gái nhà người ta rồi, biết khai khiếu rồi đấy.
Chương 850 Cá đã c.ắ.n câu
Cả nhóm tách ra ở ngã ba đường.
Minh Châu dắt tay Tưởng Tưởng và Phán Phán, Giang Đồ đi tụt lại phía sau ba người hai bước, mắt cứ nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay bị chiếm mất của Minh Châu.
Anh nhíu mày, sực nhớ ra điều gì đó, sờ vào túi áo, lấy ra một viên kẹo mạch nha cao lương.
“Bố có một viên kẹo, ai muốn ăn nào?"
Nghe thấy có kẹo, Phán Phán lập tức buông tay mẹ ra, quay người chạy đến trước mặt Giang Đồ, giơ cao tay lên:
“Bố ơi, con ăn, con ăn."
Giang Đồ đưa kẹo cho cậu bé:
“Phần của Tưởng Tưởng và Đẳng Đẳng bố nợ nhé, ngày mai bố sẽ bù cho các con."
Vừa nói, anh vừa bước đến bên cạnh Minh Châu, tự nhiên nắm lấy bàn tay đang trống của cô, trong lòng thấy thoải mái hẳn.
Còn Phán Phán thì đi sóng đôi với Đẳng Đẳng phía sau bố mẹ, vừa lon ton bước đi vừa hớn hở bóc vỏ kẹo.
Cả nhà không ai nhận ra tâm tư nhỏ mọn của Giang Đồ, Minh Châu còn hơi thắc mắc nhìn anh hỏi một câu:
“Anh lấy kẹo ở đâu ra thế?"
“Trưa lúc ra cửa, tình cờ gặp Tần Lĩnh bế Thanh Thu từ hợp tác xã về.
Thanh Thu thấy anh, cứ nhất quyết đòi tặng anh đấy."
Nghe nói kẹo này là Thanh Thu cho, Phán Phán liền huơ huơ trước mặt Đẳng Đẳng:
“Anh hai, đây là kẹo em Thanh Thu cho đấy, ngọt thật."
Đẳng Đẳng lườm cậu bé một cái, không muốn nói chuyện với kẻ ngốc.
Thấy ánh mắt của anh trai, Phán Phán bĩu môi:
“Anh hai sao lại lườm em?
Anh ghen tị vì em có kẹo Thanh Thu cho đúng không?"
“Ăn kẹo cũng không lấp được miệng chú mày sao?
Thế thì nhổ ra đi."
Phán Phán lập tức bịt miệng, còn lâu mới nhổ.
Kẹo em Thanh Thu cho là kẹo ngọt nhất thế giới, anh hai đúng là đang thèm thuồng mình đây mà!
Minh Châu quay đầu nhìn hai đứa nhỏ đấu khẩu, đang xem đến vui vẻ thì thấy mắt Phán Phán sáng lên nhìn về phía ngã rẽ bên phải, reo lên vui sướng:
“Là dì Nam Nam."
Minh Châu:
...
Thật mất hứng.
Vẻ mặt Giang Đồ vẫn bình thản, thậm chí không thèm quay đầu lại.
Ngược lại là Minh Châu và mấy đứa trẻ đều theo hướng nhìn của Phán Phán mà nhìn về phía lối rẽ.
Mới tuần trước, mỗi khi Kiều Nam Nam nhìn thấy ba đứa nhỏ, cô ta vẫn còn tỏ ra bộ dạng như người mẹ ruột nhìn thấy những đứa con bị chia cắt bấy lâu, sẽ chạy tới với đôi mắt đỏ hoe nhìn ba đứa đầy ủy khuất, thậm chí còn ôm Phán Phán nói những lời tình cảm, bày tỏ nỗi nhớ nhung.
Nhưng hôm nay, Kiều Nam Nam nghe thấy tiếng gọi của Phán Phán, lại chỉ từ xa liếc nhìn qua đây một cái lạnh lùng, rồi thu hồi tầm mắt, quay người bỏ đi.
Phán Phán nhíu mày, cứ ngỡ là trời tối nên dì Nam Nam không chú ý tới phía này, liền hét lớn thêm một tiếng, định chạy qua đó chào hỏi Kiều Nam Nam:
“Dì Nam Nam ơi."
Tiếng hét lớn như vậy, Kiều Nam Nam không thể không nghe thấy, nhưng cô ta vẫn không thèm ngoảnh đầu lại mà đi thẳng.
Minh Châu nhíu mày, định lên tiếng gọi Phán Phán lại, nhưng Đẳng Đẳng đã nhanh tay chộp lấy cổ tay cậu bé, lạnh lùng nói:
“Phải về nhà ăn cơm rồi, em chạy đi đâu thế."
Phán Phán bĩu môi:
“Nhưng mà, dì Nam Nam..."
“Làm gì có dì nào?
Anh chẳng thấy ai cả."
“Ngay đằng kia mà," Phán Phán chỉ về hướng Kiều Nam Nam:
“Chẳng phải là kia sao?"
Đẳng Đẳng không thèm để ý, kiên quyết:
“Anh không thấy."
Phán Phán nhíu mày, sao có thể chứ, cậu bé quay sang nhìn bố mẹ và anh cả.
Nhưng bố chẳng thèm mảy may để ý đến cậu bé, mẹ cũng thu hồi tầm mắt, tiếp tục đi về phía trước.
Cậu bé chạm mắt với Tưởng Tưởng, Tưởng Tưởng thản nhiên:
“Em cũng không thấy, chắc mắt em hỏng rồi."
Phán Phán dùng tay dụi dụi mắt, lúc nhìn lại phía đó thì Kiều Nam Nam đã rẽ sang hướng khác và biến mất.
Cậu bé hơi tức giận:
“Em không nhìn nhầm đâu mà."
Đẳng Đẳng nhìn cậu bé:
“Đã biết mình không nhìn nhầm, vậy em không thấy người dì kia không muốn tiếp chuyện em sao?"
“Dì ấy là không nghe thấy thôi..."
Tưởng Tưởng cạn lời:
“Giọng em to như thế, sao có thể không nghe thấy.
Người ta đã không muốn đoái hoài gì đến em, em còn muốn đuổi theo, sao em vô dụng thế."
Phán Phán hơi không hiểu nổi, trước đây dì Nam Nam rõ ràng là tốt với cậu bé nhất mà:
“Nhưng mà... sao dì ấy lại không thèm để ý đến em?"
Minh Châu và Giang Đồ nhìn nhau, khóe môi khẽ nhếch lên.
Còn vì sao nữa chứ?
Cô ta đã có mục tiêu khác rồi, đồ con trai ngốc nghếch này.
Tuy nhiên, để con trai không buồn, cô vẫn dỗ dành vài câu:
“Phán Phán, cô Kiều đã nhận tiền công từ nhà mình rồi, hai bên đã thanh toán xong xuôi.
Người ta có cuộc sống của người ta, người ta không muốn để ý đến con thì có thể không để ý, không cần lý do gì cả.
Con người có lòng tự trọng, người ta không đoái hoài đến mình mà mình còn sấn đến chào hỏi, lấy lòng, người ta sẽ thấy con rất rẻ rúng đấy.
Hành động này là không nên, hãy học tập hai anh của con, người ta không tiếp chuyện mình thì mình cũng đừng tiếp chuyện người ta nữa, biết chưa?"
Phán Phán nghĩ đến việc mình gọi dì Nam Nam như vậy mà dì ấy không thèm trả lời, trong cái miệng vừa mới ngọt lịm vì viên kẹo mạch nha giờ đây chẳng còn chút vị ngọt nào, ngược lại còn hơi bực bội:
“Mẹ ơi con biết rồi ạ."
Minh Châu liếc nhìn về hướng Kiều Nam Nam biến mất ở phía xa, khóe môi hiện lên một nụ cười tinh quái.
Về đến nhà, ba đứa nhỏ đi rửa tay, Minh Châu và Giang Đồ cùng về phòng thay quần áo mặc ở nhà.
Hai người vừa vào cửa, Minh Châu đã đóng cửa lại, hạ thấp giọng:
“Dựa vào thái độ coi trời bằng vung hôm nay của Kiều Nam Nam, có vẻ cá đã bắt đầu c.ắ.n câu rồi.
Cứ theo đà này, mối thù chúng ta định báo có lẽ sẽ được thực hiện sớm hơn dự kiến."
“Ừm, phía đó anh sẽ tiếp tục theo dõi, em không cần lo lắng."
Minh Châu gật đầu.
Rất tốt.
Đợi đến lúc thu lưới, vừa có thể trừ khử một mối họa đe dọa đến Giang Đồ của năm tới, vừa có thể xem một vở kịch hay, nghĩ đến thôi cô đã thấy mong chờ rồi.
Ngày hôm sau, buổi trưa Minh Châu đi đến ga tàu, cô còn mang theo sủi cảo cho Quan Hạ.
Quan Hạ đang ở quầy phục vụ, lúc nhận được sủi cảo cô thực sự thấy bất ngờ.
Dù sao kể từ khi mẹ qua đời, cô chưa từng được ăn bữa cơm nào nấu tại nhà.
