Hồi Ức Áo Blouse: Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Làm Giàu Giữa Thời Bao Cấp - Chương 862
Cập nhật lúc: 03/04/2026 17:02
“Minh Châu cười lạnh, đây là thủ đoạn cũ rích của Lưu Hiểu Nhiễm rồi, lúc trước ở nhà họ Khang cô ta chẳng phải cũng thường xuyên chạy đến bệnh viện để giả vờ bị thương, giả vờ bị đ-ánh để tranh thủ sự đồng cảm của người khác, khiến mọi người đều lầm tưởng Khang Thành Chi bạo hành gia đình cô ta, làm bại hoại danh tiếng của Khang Thành Chi sao.”
“Cô ta đây là muốn dùng bình cũ r-ượu mới, cố ý để chị dâu cô ta mua quần áo liệm mang về nhà, làm to chuyện lên rồi mới tung tin đồn nhảm, khiến mọi người đều tưởng rằng cô ta vì nhà họ Giang chúng ta mới không sống nổi nữa, để mượn cơ hội này dùng dư luận tấn công nhà họ Giang chúng ta, làm đẹp cho bản thân thành phía yếu thế.
Nhưng cô ta cũng không xem thử xem những người này có phải loại ngu ngốc như Khang Thành Chi không.
Có một số thủ đoạn dùng trên người chúng ta là không có bất kỳ tác dụng nào đâu, bởi vì Khang Thành Chi sẽ không chấp nhặt với cô ta, nhưng chúng ta thì có đấy!"
Phương Thư Ngọc nghe Minh Châu nói như vậy thì trong lòng yên tâm hơn nhiều, đây rõ ràng là con dâu bà đã có tính toán trong lòng rồi.
“Châu Châu, con nghĩ ra cách gì rồi, mau nói cho mẹ nghe đi."
Minh Châu đôi mắt cong cong mỉm cười nhìn Phương Thư Ngọc, nhớ lại hôm qua lúc ở bên Trường Thành, cô còn nói với Giang Kỳ là muốn để anh vì đạt được tình yêu mà chịu đựng chút vết nhơ danh tiếng.
Lúc đó cô nghĩ là sẽ đem chuyện Giang Kỳ và Quan Hạ ở bên ngoài cùng nhau một đêm nhưng lại không chịu trách nhiệm với Quan Hạ, không kết hôn với người ta tung đến đơn vị của Giang Kỳ, để Giang Kỳ chịu chút phê bình, từ đó tạo chút áp lực cho Quan Hạ, thúc đẩy chuyện tốt.
Kết quả mình đây còn chưa kịp ra tay thì Lưu Hiểu Nhiễm đã chủ động tới dâng đầu rồi.
Có nên nói một câu cô ta đúng là người tốt đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi không nhỉ?
Chương 743 Tôi còn cứu được không?
Minh Châu đơn giản nói qua kế hoạch của mình với Phương Thư Ngọc, bảo Phương Thư Ngọc và Điền Hồng Tụ phối hợp cho tốt.
Phương Thư Ngọc thấy kế hoạch này của Minh Châu thế mà lại tính cả chuyện của Quan Hạ và Giang Kỳ vào trong đó, không khỏi tập trung mười hai phần tinh thần.
Bà là bác cả thì không thể kéo chân sau được.
Cô rửa mặt xong ăn bữa sáng, chào hỏi Phương Thư Ngọc một tiếng rồi đi đến bệnh viện thăm Giang Tuế.
Kết quả lại ở đại sảnh bệnh viện gặp Khang Thành Chi vừa chụp phim xong và lấy được kết quả.
Nhìn thấy Minh Châu, trên mặt Khang Thành Chi mang theo vài phần ngạc nhiên:
“Minh Châu?
Cô là đặc biệt tới tìm tôi để xem kết quả chụp phim sao?"
Minh Châu nhìn ánh mắt của Khang Thành Chi, nhớ lại một câu nói trên mạng từ rất lâu trước đây rằng ánh mắt của sinh viên luôn lấp lánh vẻ ngu ngốc thanh khiết.
Lúc đó cô vẫn chưa hiểu cái gọi là ngu ngốc thanh khiết rốt cuộc là khái niệm như thế nào, đây rốt cuộc là đang mắng người ta ngu hay là đơn thuần đây.
Mãi đến lúc này nhìn thấy Khang Thành Chi, cô cuối cùng đã phát hiện ra năm chữ “ngu ngốc thanh khiết" này đã được cụ thể hóa rồi.
Cô không nhịn được mà bật cười một tiếng.
Khang Thành Chi có chút cạn lời:
“Cô cười cái gì?"
Minh Châu đưa tay ra với Khang Thành Chi:
“Không có gì, đưa kết quả cho tôi đi."
Khang Thành Chi nhìn biểu cảm nén cười kia của Minh Châu, vẻ mặt đầy nghi hoặc đưa kết quả qua.
Cô ta chắc chắn là đang cười nhạo mình, nhưng vừa rồi mình cũng có nói gì đâu, cô ta cười cái quái gì chứ?
Đúng là thần kinh.
Minh Châu lấy tấm phim X-quang ra, máy móc thời đại này vẫn chưa được đổi mới hoàn toàn nên tấm phim chụp ra cũng chỉ có thể nhìn thấy đại khái.
Tuy nhiên có thể xác định chắc chắn rằng xương trên chân Khang Thành Chi không có vấn đề gì lớn, trọng điểm nằm ở dây thần kinh.
Cô nhìn chằm chằm tấm phim hồi lâu, biểu cảm vừa rồi còn ôn hòa vì đang suy nghĩ vấn đề mà trở nên nghiêm trọng hẳn lên.
Nhìn thấy ánh mắt này của cô, Khang Thành Chi có chút lo lắng:
“Sao vậy?
Tình hình của tôi nghiêm trọng lắm sao?
Không chữa được à?"
Minh Châu cất tấm phim lại vào trong túi, nhìn về phía anh ta:
“Không có, xương của anh không sao, nếu muốn điều trị thì vẫn phải bắt đầu từ dây thần kinh."
“Vậy tôi còn cứu được không?"
Minh Châu lắc đầu:
“Tôi phải về tính toán kỹ lại đã, ngoài ra anh về bảo anh trai anh một tiếng, tôi cần tìm một bác sĩ Đông y châm cứu rất giỏi, tốt nhất là cấp bậc thái đấu."
“Đông y tôi đã từng xem qua rồi, cấp bậc nào cũng đã tìm rồi..."
“Bảo anh tìm thì anh cứ tìm đi, đã muốn chữa thì phải làm theo phương pháp của tôi, tôi phụ trách điều trị, anh phụ trách nghe lời, hiểu không?"
Minh Châu lườm anh ta một cái.
Khang Thành Chi thấy bộ dạng mạnh mẽ này của Minh Châu, lại nghĩ đến bộ dạng nũng nịu gọi “chồng ơi" trước mặt Giang Đồ của cô, bất giác cau mày, người phụ nữ này sao lại có nhiều bộ mặt như vậy chứ?
Bậc thầy đổi mặt cũng không biết đổi bằng cô ta đâu.
Minh Châu nhìn đồng hồ:
“Tấm phim tôi cầm đi, anh về trước đi, tôi phải đi xem Tuế Tuế một chút."
Khang Thành Chi đang định nói gì đó thì nhìn thấy ở hành lang đối diện, em trai nhà họ Lưu đang đẩy Lưu Hiểu Nhiễm sắc mặt trắng bệch đi tới.
Minh Châu nhướng mày, hừm, trông bộ dạng này đúng là một vẻ sắp ch-ết đến nơi rồi đấy, giả vờ giỏi thật.
Nhìn thấy Khang Thành Chi, Lưu tiểu đệ vẻ mặt nịnh bợ chạy tới:
“Anh rể, anh..."
Khang Thành Chi cau mày c.h.ặ.t chẽ, vẻ mặt không vui:
“Gào thét cái gì?
Tôi đã không còn là anh rể của cậu nữa rồi."
Lưu Hiểu Thành vẻ mặt nịnh bợ:
“Anh rể anh nhất định đừng nói như vậy, trong lòng em anh chính là người anh rể duy nhất của em, em tôn trọng anh, kính yêu anh, chị em không biết tốt xấu nhưng em thì không phải như vậy..."
“Lưu Hiểu Thành, cậu coi tôi là đứa trẻ ba tuổi à, không nghe ra lúc trước cậu cố ý nịnh hót tôi sao?
Trước đây không vạch trần cậu là vì nể mặt tôi đúng là anh rể của cậu, nhưng sau này cậu bớt ghê tởm tôi đi, cút xéo cho tôi!"
Lưu Hiểu Thành thấy bộ dạng Khang Thành Chi đầy vẻ chán ghét đối với mình, cảm thấy rất mất mặt, trước đây cậu ta nói lời hay ý đẹp với Khang Thành Chi, xin tiền Khang Thành Chi tiêu xài, Khang Thành Chi đều rất hưởng ứng cơ mà, giờ thì hay rồi...
Cậu ta quay đầu hằn học lườm Lưu Hiểu Nhiễm một cái, đều tại người phụ nữ không biết thỏa mãn này, ngày lành không muốn sống lại cứ muốn kéo mình xuống nước cùng.
Lưu Hiểu Nhiễm sắc mặt trắng bệch ngồi trên xe lăn, vốn dĩ đang thắc mắc tại sao Khang Thành Chi lại ở cùng với Minh Châu.
Thấy ánh mắt của em trai mình ném tới, cô ta sợ em trai nói bậy nên lập tức dời ánh mắt đầy vẻ yếu ớt lên mặt Khang Thành Chi, giọng nói yếu ớt như sắp đứt hơi:
“Thành Chi, cho dù chúng ta đã ly hôn rồi, anh cũng không cần thiết phải nói lời ác độc với người nhà em như vậy chứ, em trai em bị nhà họ Khang sa thải rồi, nó chưa bao giờ oán trách anh nửa lời, anh hà tất gì phải..."
