Hồi Ức Áo Blouse: Mang Theo Không Gian Linh Tuyền Làm Giàu Giữa Thời Bao Cấp - Chương 866

Cập nhật lúc: 03/04/2026 18:29

“Nhưng chị dâu ơi, chị nói xem sao Lưu Hiểu Nhiễm lại phải ngồi xe lăn, trông còn bệnh tật ốm yếu như thế.

Em trai cô ta cũng nói cô ta sắp không xong rồi, cô ta bị làm sao vậy?

Phát bệnh đột ngột à?"

“Là tâm cơ nhiều quá nên tràn ra ngoài để đối phó với chúng ta đấy," Minh Châu kể sơ qua chuyện của Lưu Hiểu Nhiễm.

Giang Tuế nghe xong thì đầy phẫn nộ, bỏng ngô cũng nuốt không trôi nữa:

“Cô ta sao mà kinh tởm vậy chứ, từ trước tới giờ chỉ nghe thấy có ép cưới, chưa thấy ai như cô ta lại cứ muốn ép gả như thế.

Đúng là vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn, thật là vô liêm sỉ."

Minh Châu vỗ vỗ tay cô:

“Chị lại thấy đây là chuyện tốt, chúng ta có thể nhân cơ hội này làm chuyện lớn."

Hai người đang thì thầm bàn bạc, mà Giang Kỳ và Quan Hạ đang làm việc ở cơ quan thì hoàn toàn không biết rằng mình đã bị đưa vào tầm ngắm.

Buổi trưa sau khi xong việc, Giang Kỳ đang chuẩn bị đi ăn cơm ở nhà ăn thì nhận được điện thoại từ gia đình.

Phương Thư Ngọc ở đầu dây bên kia vô cùng sốt sắng:

“Tiểu Kỳ à, hỏng rồi, mẹ cháu lại bị chọc tức đến mức nhập viện rồi."

Giang Kỳ sững người:

“Bác hai, bác bình tĩnh nói xem, chuyện là thế nào?"

“Đêm qua Lưu Hiểu Nhiễm t-ự t-ử, bắt người nhà về tung tin đồn rằng cô ta vì yêu cháu mà không được đáp lại, cháu đã phụ bạc cô ta.

Còn nói cô ta cầu xin Tiểu Đồ và Châu Châu giúp vun vén duyên nợ nhưng bọn nó không chịu, cô ta đau lòng tuyệt vọng nên mới t-ự t-ử.

Chuyện này đã truyền khắp khu tập thể rồi, mẹ cháu đi mua thức ăn về tình cờ nghe được, thế là phát bệnh ngay.

Cháu mau đến bệnh viện đi, Châu Châu và Tuế Tuế đang trông ở đó đấy."

“Cháu biết rồi."

Giang Kỳ vừa định cúp máy thì nghe Phương Thư Ngọc nói tiếp:

“À đúng rồi Tiểu Kỳ, Châu Châu nói tốt nhất cháu nên đưa cả Quan Hạ đi cùng.

Nếu mẹ cháu tỉnh lại mà thấy cháu và Quan Hạ vẫn ổn định thì trong lòng cũng sẽ được an ủi đôi chút."

Giang Kỳ nhận lời, cúp máy rồi chạy thẳng ra ga tàu.

Quan Hạ đang trực ở quầy, thấy Giang Kỳ hớt hải chạy đến, cô bước ra khỏi quầy đón anh:

“Anh Kỳ, có chuyện gì vậy?"

“Hạ Hạ, mẹ anh bị Lưu Hiểu Nhiễm chọc tức đến mức phát bệnh nhập viện rồi, em đi cùng anh đến bệnh viện một chuyến đi."

Tim Quan Hạ thắt lại, nhớ đến lời Minh Châu từng nói, sức khỏe của bác gái không được để tức giận, nếu phát bệnh lần nữa thì rất có thể sẽ...

Từ “ch-ết" đó cô không dám nghĩ sâu, chỉ có thể lập tức gật đầu:

“Em đi tìm trạm trưởng xin nghỉ."

“Anh đi cùng em."

Có Giang Kỳ giúp xin nghỉ, trạm trưởng đương nhiên phải nể mặt nhà họ Giang.

Lúc hai người đến bệnh viện, Minh Châu và Giang Tuế đang túc trực trong phòng bệnh của Điền Hồng Tụ.

Giang Tuế khóc đến đỏ cả mắt, Minh Châu ở bên cạnh nhẹ nhàng an ủi.

Giang Kỳ bước tới cạnh giường bệnh, nhìn Điền Hồng Tụ vẫn đang hôn mê, vô cùng lo lắng:

“Tình hình mẹ thế nào rồi?"

Giang Tuế nghẹn ngào nói:

“Bác sĩ nói may mà đưa đến kịp thời, mạch m-áu não của mẹ bị tắc nghẽn chưa quá nặng, chậm vài phút nữa thì thần tiên cũng khó cứu."

Giang Kỳ trong lòng thở phào nhẹ nhõm, nghĩa là tạm thời không sao rồi.

Anh nhìn bình dịch đang truyền cho Điền Hồng Tụ, có chút lo lắng:

“Không cần phẫu thuật sao?

Chỉ điều trị bằng truyền dịch thôi à?"

Minh Châu có chút bất lực:

“Bác ba mới trải qua cuộc đại phẫu chưa được bao lâu, không chịu nổi việc mổ não lần nữa.

Vì vậy hiện tại chỉ có thể truyền dịch, xem liệu có thể..."

Cô ngập ngừng, nhưng Giang Kỳ đã hiểu ý, tâm trạng càng thêm nặng nề.

Quan Hạ cũng lo lắng bước tới giường, nhìn Điền Hồng Tụ nằm trên giường bệnh, cô nhíu mày:

“Vậy khi nào bác gái mới tỉnh lại ạ?"

Cô vừa dứt lời, liền thấy Điền Hồng Tụ trên giường từ từ mở mắt.

Quan Hạ vui mừng gọi một tiếng:

“Bác gái?"

Mấy người đều quay đầu nhìn Điền Hồng Tụ, Giang Tuế reo lên:

“Chị dâu, vẫn là chị lợi hại, chị vừa mở miệng là mẹ em tỉnh ngay.

Xem ra mẹ em quý chị biết nhường nào."

Quan Hạ:

...

Chỉ là cô vô tình nói một câu đúng lúc bác gái sắp tỉnh mà thôi, trùng hợp thôi.

Giang Kỳ cúi người, giọng nói dịu dàng:

“Mẹ, mẹ cảm thấy thế nào rồi?"

“Tiểu Kỳ," Điền Hồng Tụ yếu ớt đưa tay ra.

Giang Kỳ nắm lấy tay bà:

“Mẹ, con đây, mẹ nói đi."

“Con tuyệt đối, tuyệt đối không được ở bên loại phụ nữ nhiều mưu mô như Lưu Hiểu Nhiễm.

Nếu con mà ở bên cô ta, cô ta sẽ khiến cuộc đời con không một ngày bình yên đâu, con biết không?"

Giang Kỳ gật đầu mạnh:

“Con biết rồi."

“Con phải ở bên Hạ Hạ cho thật tốt, hai đứa..."

Điền Hồng Tụ nhớ ra điều gì đó, ánh mắt lộ vẻ thất vọng:

“Haiz, tiếc là hai đứa không phải thật, nếu hai đứa là thật thì tốt biết mấy, thế thì mẹ có ch-ết cũng chẳng sợ nữa."

Quan Hạ cũng đỏ hoe mắt:

“Bác gái, bác nhất định sẽ không sao đâu ạ."

Điền Hồng Tụ nhìn Quan Hạ:

“Hạ Hạ, cháu có thể đứng bên cạnh Tiểu Kỳ giúp nó, đã là cháu có tình có nghĩa lắm rồi.

Bác vốn không nên cưỡng cầu thêm, nhưng bác... thật sự không cam tâm.

Bác ước gì cháu chính là con dâu của bác, như vậy thì dù có nhắm mắt bác cũng mãn nguyện rồi."

Giang Kỳ nhíu mày:

“Mẹ, đừng nói những lời gở như vậy."

“Haiz, c-ơ th-ể này của mẹ, mẹ tự hiểu rõ, không còn sống được bao lâu nữa đâu.

Mẹ chỉ mong sao các con đều có được một nơi nương tựa tốt."

Giang Kỳ liếc nhìn Quan Hạ, anh cũng muốn cưới Quan Hạ, nhưng... cũng phải được Quan Hạ đồng ý mới được.

Quan Hạ lúc này cũng khó xử, cô và Giang Kỳ dù sao cũng là giả.

Ngay cả khi vì chuyện đêm hôm trước mà Giang Kỳ có ý định chịu trách nhiệm với cô, muốn kết hôn với cô, nhưng giữa họ vốn không có tình yêu.

Một cuộc hôn nhân không tình yêu thì làm sao duy trì cả đời đây?

Quá khó khăn.

Cuộc hôn nhân cô mong muốn là hai người có thể yêu thương nhau, cùng nhau đi đến cuối cuộc đời.

Nếu không gặp được, cô thà không kết hôn.

Nhưng nhìn Điền Hồng Tụ lúc này như bệnh nhập cao hoang, trong lòng cô lại thấy xót xa——

Chương 747 Hạ Hạ, em có thể gả cho anh không?

Quan Hạ không đáp lại ánh mắt của Giang Kỳ, ngược lại Minh Châu đang đứng sau lưng Quan Hạ liền nháy mắt với Giang Kỳ.

Giang Kỳ hơi nghi hoặc, cái ánh mắt này của em dâu họ là ý gì vậy?

Anh sao không hiểu được?

Minh Châu không làm quá nhiều động tác nhỏ, mà mỉm cười an ủi Điền Hồng Tụ:

“Bác ba, nhiệm vụ hiện tại của bác là yên tâm dưỡng bệnh, chúng cháu bao nhiêu người ở đây, sẽ không để loại người như Lưu Hiểu Nhiễm hủy hoại anh họ đâu."

“Nhưng bây giờ cô ta không chỉ làm hại Giang Kỳ, mà còn liên lụy đến cháu và Tiểu Đồ nữa.

Bác thật sự cảm thấy... có lỗi với hai đứa quá."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.