Hôm Nay Bạn Học Thanh Mai Đã Cai Cắn Chưa? - Chương 11
Cập nhật lúc: 30/07/2026 04:02
Đầu dây bên kia gượng cười hai tiếng:
"Cậu ta đúng là không đ.á.n.h tớ thật, chỉ là tuần trước tớ quay cóp trong giờ kiểm tra bị cậu ta bắt quả tang thôi..."
Chu Yến Lê dùng chuyện này để đe dọa Giang Minh, bắt cậu ta tránh xa tôi ra?
Tại sao chứ?
Đầu óc tôi bỗng chốc rối bời, nhưng ngay sau đó lại dâng lên một chút vui sướng m.ô.n.g lung, mơ hồ.
Tiếng gõ cửa vang lên, tôi vừa nghe Giang Minh không ngừng tố cáo Chu Yến Lê, vừa kéo cửa ra.
"Tớ nói thật đấy bạn cùng bàn ạ, cậu bạn thanh mai trúc mã kia của cậu chẳng tốt đẹp gì đâu.”
“Đối với cậu thì dịu dàng chu đáo, làm bạn tốt thân thiết, chứ hôm nọ nói chuyện với tớ, ánh mắt cậu ta cứ như muốn phóng d.a.o ấy, tớ bủn rủn cả chân tay. Cậu tốt nhất nên tránh xa cậu ta ra một chút."
Không gian xung quanh bỗng im bặt, chiếc điện thoại trên tay tôi đột ngột bị Chu Yến Lê đang đứng trước mặt nhẹ nhàng rút lấy.
"Ừm, cảm ơn đã nhắc nhở."
Giang Minh ở đầu dây bên kia hoàn toàn câm nín, giây tiếp theo cuộc gọi bị ngắt cái rụp.
Tôi luôn cảm thấy Chu Yến Lê hôm nay rất kỳ lạ, đặc biệt là ánh mắt u ám, tối sầm của cậu ấy lúc này, trông hệt như bão tố sắp sửa ập đến.
"Thanh Tri, tớ thấy Giang Minh không tốt chút nào, cậu thấy sao?"
Cậu ấy trả điện thoại lại cho tôi rồi đột ngột hỏi, tôi ngơ ngác nhìn cậu ấy.
"Tớ ghét cậu ta đến thế mà còn chẳng thèm nói xấu cậu ta câu nào, vậy mà cậu ta lại đi nói xấu tớ?"
Tôi nuốt nước bọt, theo bản năng gật gật đầu.
Giọng nói của Chu Yến Lê mang theo vài phần mê hoặc:
"Vậy cậu đừng thích cậu ta nữa, được không?"
Tôi lơ đãng cuốn theo lời cậu ấy:
"Được... À không đúng."
Tôi đã bao giờ thích Giang Minh đâu, cậu ấy đang nói nhăng cuội gì thế?
"Thanh Tri, tại sao khi cậu biết yêu đương rồi, người cậu thích lại không phải là tớ?"
Tôi trợn tròn mắt, tim hụt mất một nhịp, nhìn gương mặt Chu Yến Lê mà cứng họng không nói nên lời.
Trong mắt cậu ấy đong đầy vẻ thất vọng, dường như còn có cả sự ủy khuất:
"Tớ đã chờ cậu bao nhiêu năm nay, tại sao cậu lại đi thích người khác chứ? Cậu ta có đẹp trai bằng tớ không?"
Tôi lắc đầu.
Chu Yến Lê khẽ híp mắt lại: "Cậu ta có thơm bằng tớ không?"
Tôi lại lắc đầu.
Ngón tay Chu Yến Lê chậm rãi kéo mở cổ áo: "Cắn cậu ta có thích bằng c.ắ.n tớ không?"
Tôi vừa định lắc đầu thì bỗng nhận ra có gì đó sai sai.
"Tớ đã c.ắ.n cậu ta đâu, câu này tớ không trả lời cậu được."
Ánh mắt Chu Yến Lê tối sầm lại áp sát xuống, giọng nói khàn khàn trầm thấp:
"Kẻ l.ừ.a đ.ả.o, tớ tự mắt nhìn thấy rồi, hôm nay cậu đã muốn c.ắ.n cậu ta."
Cậu ấy đưa tay nhẹ kéo tôi vào lòng.
Cho đến khi tai tôi nghe thấy tiếng tim đập vang dội của cậu ấy, l.ồ.ng n.g.ự.c săn chắc, trắng ngần của Chu Yến Lê đã ở ngay trước mắt, tôi ngứa ngáy từ kẽ răng ngứa vào tận trong tim.
"Thanh Tri, đã gần mười ngày cậu không c.ắ.n tớ rồi."
"Xin cậu đấy, c.ắ.n một cái đi."
"Tớ hứa, c.ắ.n tớ sướng hơn Giang Minh nhiều, thử xem nào..."
Trong những lời nỉ non mê hoặc ấy, mùi hương gỗ thông quen thuộc hoàn toàn bao bọc lấy tôi.
Khoảnh khắc cúi đầu c.ắ.n xuống, ngoài sự thỏa mãn của răng môi, một góc nào đó trong tim tôi cũng được lấp đầy hoàn toàn.
Tôi rõ ràng không hề dùng sức, thế mà Chu Yến Lê lại phải bám c.h.ặ.t lấy khung cửa như thể đứng không vững, nhịp thở dồn dập đến đáng sợ.
Cho đến khi tôi hoàn toàn thỏa mãn, mới phát hiện khóe mắt cậu ấy lại rơm rớm nước mắt.
"Xin lỗi..."
Nghĩ đến việc hệ thống bảo cậu ấy bị tôi làm cho tởm đến phát khóc, tâm trạng vừa mới vui vẻ của tôi lại đột ngột chùng xuống.
Lồng n.g.ự.c Chu Yến Lê phập phồng dữ dội, cậu ấy nâng mặt tôi lên, cụng trán mình vào trán tôi.
"Thanh Tri, hai chữ này cậu vĩnh viễn không bao giờ phải nói với tớ."
"Là tớ có lỗi với cậu, biết rõ cậu thích người khác rồi mà vẫn tới quyến rũ cậu. Nhưng cậu có thể nể tình chúng ta lớn lên bên nhau từ nhỏ mà thương xót tớ một chút được không..."
Đầu óc tôi có chút đình trệ: "Tớ... thích ai cơ?"
Chu Yến Lê tủi thân nhíu mày: "Giang Minh chứ ai."
Tôi thấy giữa hai đứa hình như có hiểu lầm gì đó rồi:
"Tớ không thích Giang Minh, hôm nay tớ cũng không c.ắ.n cậu ta, tớ chỉ... c.ắ.n mỗi mình cậu thôi."
Vòng tay ôm ở eo bỗng siết c.h.ặ.t lại, hơi thở nóng rực của Chu Yến Lê khiến tôi có chút hoảng sợ:
"Thế tại sao mấy ngày nay cậu lại không vui? Không phải vì cậu ta lơ cậu à?"
Im lặng vài giây, tôi đột nhiên nhận ra, nguyên nhân khiến mình bực bội mấy ngày qua hóa ra lại là vì cô nàng "nữ chính định mệnh" sắp xuất hiện kia.
Da đầu tôi có chút tê rần.
Tôi để tâm đến nữ chính, chẳng phải điều đó chứng tỏ tôi thực sự... thích nam chính sao?
Tôi nhìn đăm đăm vào Chu Yến Lê, khóe mắt cậu ấy vẫn còn hơi đỏ, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn tôi.
Gương mặt sắc sảo như tạc tượng, vóc dáng hoàn hảo, ngay cả nốt ruồi nhỏ vừa bị tôi c.ắ.n lên cũng đẹp đẽ đến lạ lùng.
Thích một người như thế này, dường như cũng là lẽ đương nhiên.
"Chu Yến Lê, có phải cậu thích tớ không?"
