Hôm Nay Giáo Bá Lại Ghen Rồi - Chương 2
Cập nhật lúc: 08/08/2026 17:03
Tôi vừa nhìn thấy đã quay đầu bỏ chạy.
Linh cảm mách bảo tôi nếu bị bắt được thì tiêu đời. Và đúng như dự cảm tôi vẫn bị Tống Dật đuổi kịp ở cầu thang.
"Sao cậu chạy?"
Tống Dật chống một tay lên tường, chặn tôi lại.
"...Sắp... sắp vào học rồi."
Tôi quay mặt sang chỗ khác, không dám nhìn cậu ấy.
"Quay lại."
"Nhìn tôi rồi nói."
Tôi hơi bướng bỉnh quay đầu lại.
Có lẽ vì vừa chạy tới nên Tống Dật vẫn còn hơi thở gấp. Mái tóc đen hơi rối trước trán, hàng mi dài như cánh quạ, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng khẽ mím lại.
Trông cậu ấy... có vẻ rất giận.
"Lúc nãy..."
"Cậu cổ vũ cho ai?"
"Tôi... tôi cổ vũ cho cậu mà!"
Tôi vội lắc lắc cây gậy phát sáng trong tay, định lấp l.i.ế.m cho qua.
"Nói dối."
"Tôi rõ ràng thấy cậu đứng trong đội cổ động của lớp 3."
Ánh mắt cậu ấy chậm rãi lướt từ trên xuống dưới người tôi.
"Còn mặc cái váy ngắn thế này để cổ vũ cho người ta. Tôi thấy gan cậu cũng lớn thật đấy."
"Đừng giận nữa được không?"
"Cậu vừa đ.á.n.h bóng xong chắc khát rồi nhỉ? Tôi đi mua nước cho cậu."
Nói xong tôi định chuồn.
Ai ngờ Tống Dật lập tức kéo tôi lại.
Ánh mắt cậu ấy tối đi vài phần, tầm mắt chậm rãi hạ xuống, yết hầu khẽ chuyển động, giọng nói khàn đi.
"...Đúng là hơi khát."
Bị cậu ấy nhìn như vậy, mặt tôi nóng bừng.
Đang định đẩy cậu ấy ra thì cậu ấy đột nhiên cúi người lại gần.
A a a a!
A a a a!
Cậu ấy...Cậu ấy hôn tôi!
Cảm giác mềm mại ấy lập tức phủ lên môi tôi. Mọi xúc cảm nơi đôi môi như bị phóng đại vô hạn. Đầu óc tôi trống rỗng, tim đập dữ dội như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Đến khi tôi hoàn hồn, định đẩy cậu ấy ra thì Tống Dật đã lùi lại trước rồi.
"Thẩm Đường."
"Tôi thích cậu. Làm bạn gái tôi nhé?"
Đầu óc tôi quay cuồng hoàn toàn không còn nghe rõ cậu ấy nói gì nữa.
Tôi chỉ nhớ mình đã dùng hết sức đẩy cậu ấy ra rồi quay đầu bỏ chạy.
Suốt cả ngày hôm đó Tống Dật không đến lớp.
Nhìn chiếc bàn phía sau trống không trong lòng tôi bỗng thấy nghèn nghẹn, khó chịu không sao tả được.
𝑇𝑟𝑢𝑦𝑒̣̂𝑛 𝑑𝑖̣𝑐ℎ 𝑏𝑜̛̉𝑖 𝑄𝑢𝑎̂́𝑡 𝑇𝑢̛̉, 𝑑𝑎̆𝑛𝑔 𝑑𝑢𝑦 𝑛ℎ𝑎̂́𝑡 𝑡𝑎̣𝑖 𝑀𝑜𝑛𝑘𝑒𝑦𝐷. 𝑁ℎ𝑢̛̃𝑛𝑔 𝑛𝑜̛𝑖 𝑘ℎ𝑎́𝑐 𝑑𝑒̂̀𝑢 𝑙𝑎̀ 𝑎̆𝑛 𝑐𝑎̆́𝑝!
Tống Dật trở nên rất ít nói.
Trong giờ học cậu ấy cũng không còn xoay b.út nữa, thường xuyên nằm gục ở bàn phía sau suốt cả ngày.
Chỉ cần nhìn thấy Tống Dật, tôi lại nhớ đến chuyện hôm đó, nên cũng vô thức mà tránh mặt cậu ấy. Nhưng ngồi trước sau nhau, có những lúc muốn tránh cũng không tránh được.
Tối thứ Năm là tiết tự học, cũng là buổi kiểm tra nhanh môn Toán cố định của giáo viên.
Nhận đề từ bạn phía trước truyền xuống, tôi lấy một tờ rồi đưa phần còn lại ra sau.
Không có ai nhận.
Tôi nghĩ Tống Dật ngủ rồi nên định đặt đề lên bàn cậu ấy.
Vừa quay đầu lại, tôi đã thấy Tống Dật tựa lưng vào ghế, khoanh tay trước n.g.ự.c, im lặng nhìn tôi.
Đôi mắt đen sâu thẳm ấy chăm chú nhìn tôi không rời, như thể có thể nhìn thấu mọi suy nghĩ trong lòng tôi. Đôi môi mím c.h.ặ.t, mang theo cảm giác người lạ chớ lại gần.
Tôi bỗng luống cuống, vội vàng đưa đề cho cậu ấy. Tống Dật ngước mắt nhận lấy, vẫn không nói gì. Đối diện với ánh mắt ấy, tôi chẳng hiểu sao lại thấy sợ hãi, nên lập tức quay đầu đi.
Cầm đề kiểm tra trên tay, tôi lại mãi không thể đặt b.út xuống. Rõ ràng vừa rồi Tống Dật vẫn thức, vậy tại sao cậu ấy không nhận đề?
Bộ dạng lúc nãy của cậu ấy cứ như...
Cứ như cố tình chờ tôi quay đầu lại vậy.
Lòng tôi bỗng trở nên rối bời. Khoảnh khắc chạm mắt với cậu ấy, tôi cảm giác trái tim mình như ngừng đập một giây.
Thật ra cũng không phải tôi chưa từng rung động.
Chỉ là Tống Dật là một người kiêu ngạo đến thế. Tôi đã khiến cậu ấy mất mặt như vậy, bây giờ cậu ấy chắc chắn rất ghét tôi rồi.
Từ sau chuyện đó, giữa tôi và Tống Dật quả nhiên trở nên gượng gạo.
Tôi luôn không dám nhìn cậu ấy. Đi lấy nước, đi vệ sinh, tôi đều cố chọn lúc cậu ấy đang ngủ.
Sau giấc ngủ trưa, đầu óc tôi vẫn còn mơ màng nên đứng dậy đi lấy chút nước nóng cho tỉnh táo nhưng bình nước trên máy đã hết.
"Song..."
Tôi theo thói quen định gọi Tống Dật, nhưng vừa mở miệng đã hối hận.
"Bạn Tống Kế Dương, cậu có thể giúp mình thay bình nước được không?"
"Tớ... tớ sao?"
Cậu ấy có vẻ hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn đáp một tiếng "được", chuẩn bị bước tới.
Đúng lúc đó, Tống Dật vốn đang nằm gục bỗng đứng dậy, đá ghế sang một bên rồi đi tới cạnh tôi.
Không nói một lời, cậu ấy nhấc bình nước lên thay, bật luôn chế độ nước nóng, sau đó lại quay về chỗ nằm xuống.
Tôi ngẩn người. Đến khi hoàn hồn lại, vừa định lấy nước thì nghe thấy giọng nói trầm thấp của cậu ấy:
"Nước vẫn chưa sôi đâu, lát nữa hẵng uống."
Tôi thật sự cảm thấy giờ ra chơi hôm nay đám bạn ồn ào hơn hẳn mọi ngày. Điều đó cũng khiến ba phút đọc bài trước giờ học trở nên khó khăn hơn.
Giáo viên chưa tới, chuông vào lớp cũng chưa reo, mọi người đều chẳng muốn đọc sách, ai cũng nghĩ kéo dài được chút nào hay chút ấy, dù sao lát nữa giáo viên vào cũng phải học.
Tôi nhìn đồng hồ, bất lực đứng lên, cố gắng hét thật to:
"Sắp vào học rồi, mời các bạn lấy sách Ngữ văn ra."
Nhưng giọng tôi bị nhấn chìm trong tiếng đùa giỡn ồn ào, như đá chìm đáy biển.
Trước đây đều là Tống Dật giúp tôi gọi mọi người. Hôm nay cậu ấy sẽ không giúp tôi nữa.
Tôi nhìn quanh, ngay cả vài bạn ngồi gần rõ ràng đã nghe thấy cũng chẳng ai lấy sách ra.
Tôi vừa tức vừa bất lực, chỉ có thể định lớn tiếng gọi thêm lần nữa.
"Bạn lớp trưởng bộ môn bảo lấy sách ra, các cậu điếc hết rồi à?"
Bốp!
Tống Dật đập mạnh quyển sách xuống bàn.
Giọng cậu ấy không lớn nhưng ai cũng cảm nhận được rằng cậu ấy đang tức giận.
Cả lớp lập tức im bặt. Mọi người lần lượt trở về chỗ ngồi, lấy sách ra đọc.
Đây cũng là lần đầu tiên trong mấy ngày nay tôi nghe cậu ấy nói chuyện.
Gần đây người khác nói gì với cậu ấy, cậu ấy không trả lời, chỉ lạnh nhạt đáp một tiếng "Ừm".
Tôi khẽ đọc bài.
Đọc mãi, tôi dần cảm thấy những con chữ trước mắt trở nên mờ đi.
