Hôm Nay Giáo Bá Lại Ghen Rồi - Chương 5

Cập nhật lúc: 08/08/2026 17:04

(Vì nam nữ chính ở bên nhau nên mình đổi xưng hô)

Dạo gần đây, Tống Kế Dương thường xuyên đến thảo luận với tôi những bài toán khó.

Xem ra áp lực kỳ thi đại học cũng không chừa một học bá.

"Tớ nghĩ bài này nên làm như thế này trước, rồi sau đó..."

"Tống Dật, đừng đá ghế tớ nữa! Bọn tớ đang thảo luận bài mà!"

Đây là bài đạo hàm khó nhất trong đề, dạng bài khá mới, vừa khó vừa có tính thử thách. Cả tôi và Tống Kế Dương đều thấy rất hứng thú, đúng lúc đang bàn đến mấu chốt...

"Nhưng hai người nói suốt mười phút rồi."

Tống Dật mặt đầy vẻ khó chịu.

"Sắp xong rồi. Lát nữa tớ sẽ giảng lại cho cậu."

Nhưng Tống Dật cứ liên tục gây ra đủ loại động tĩnh phía sau, khiến người ta không thể tập trung.

Tôi áy náy cười với Tống Kế Dương.

"Chắc cũng gần ra hướng giải rồi, để tớ tính nốt phần lời giải."

"Được."

Tống Kế Dương vẫn ôn hòa như thường, cầm đề quay về chỗ.

Đúng lúc ấy, Tống Dật lên tiếng:

"Có vài người thích chạy đến tìm học bá nhà bọn tôi để thảo luận bài."

"Không biết có từng nghĩ mình đang lãng phí thời gian của người ta không?"

Tống Kế Dương khựng lại, rồi bình thản đáp trả:

"Cũng chẳng biết ai mới là người suốt ngày lãng phí thời gian của người ta."

"Tôi với cậu giống nhau sao?"

"Tôi là bạn... à không, là bạn ngồi sau của cô ấy."

"Có gì khác?"

"Cậu là bạn ngồi sau của Thẩm Đường."

"Còn tôi là bạn cùng bàn của cô ấy."

Hai người nhìn chằm chằm vào nhau, bầu không khí lập tức căng như dây đàn.

"Tống Dật."

"Tớ chỉ đang thảo luận bài với bạn Tống Kế Dương thôi. Cậu đừng kiếm chuyện nữa."

"Tớ kiếm chuyện?"

Tống Dật tức đến bật cười.

Cậu ấy đá mạnh chiếc ghế ra, nắm lấy tay tôi rồi kéo thẳng ra ngoài lớp.

"Thẩm Đường."

"Có phải tớ hiền quá rồi không? Để cậu ngang nhiên liếc mắt đưa tình với thằng con trai khác ngay trước mặt tớ."

Tôi cũng cạn lời.

"Liếc mắt đưa tình gì chứ? Bọn tớ chỉ đang thảo luận bài bình thường thôi."

Nghe vậy, Tống Dật càng tức hơn, giọng cũng lớn hơn vài phần.

"Cậu nhìn ánh mắt Tống Kế Dương nhìn cậu xem. Giống ánh mắt nhìn bạn học à?"

"Tống Dật, cậu nhạy cảm quá rồi đấy."

"Tớ nhạy cảm?"

"Thẩm Đường, cậu quên rồi sao? Ai là người bảo không được để người khác biết chuyện bọn mình?"

"Ông đây yêu đương mà còn phải lén lút. Lúc nãy Tống Kế Dương nói vậy, tớ còn chẳng thể phản bác."

"Thẩm Đường."

"Cậu chỉ biết ỷ vào việc tớ thích cậu."

Nói đến đây, giọng Tống Dật càng lúc càng tủi thân, khóe mắt cũng đỏ lên, giọng nói khàn khàn.

"Thẩm Đường."

"Nói thật đi, có phải..."

"Cậu vốn dĩ không hề thích tớ?"

Cậu ấy nhìn tôi đầy dữ dằn nhưng vành mắt ngày càng đỏ.

Cứ như chỉ cần tôi nói một tiếng "không" thì giây tiếp theo cậu ấy sẽ khóc mất.

Thì ra là tôi đã không cho cậu ấy đủ cảm giác an toàn.

Tôi chậm rãi bước tới kiễng chân lên nhẹ nhàng hôn lên má cậu ấy một cái. Rồi vòng tay ôm lấy cánh tay cậu ấy, nghiêm túc nhìn vào mắt cậu.

"Tống Dật."

"Tớ thật sự thích cậu."

Con sư t.ử nhỏ còn đang xù lông ban nãy lập tức ngoan ngoãn hẳn như được vuốt lông vậy.

"Nói tiếp đi."

Giọng cậu ấy còn pha chút kiêu ngạo.

Tôi ngơ ngác.

"Nói gì nữa?"

"Đương nhiên là nói xem cậu thích tớ ở điểm nào."

Tống Dật giả vờ khó chịu. Tôi cố ý làm bộ không nhớ.

Thấy cậu ấy bắt đầu sốt ruột, tôi mới bật cười.

"Tớ thích Tống Dật đẹp trai trên sân bóng."

"Cũng thích Tống Dật suốt ngày trêu chọc tớ."

"Đương nhiên tớ thích nhất là Tống Dật chăm chỉ học hành."

Tôi cũng thôi đùa, nghiêm túc nói:

"Tống Dật."

"Chúng mình đều phải cố gắng."

"Không thể chỉ mình tớ thi đại học."

"Cậu cũng phải có một tương lai thật tươi sáng. Chỉ như vậy..."

"Chúng mình mới có thể đi cùng nhau thật lâu."

Có lẽ những lời hôm đó của tôi, Tống Dật đã thật sự nghe vào lòng.

Cậu ấy bắt đầu học hành nghiêm túc.

Trước đây tuy cũng tiến bộ nhưng tôi luôn cảm thấy cậu ấy vẫn chưa dốc hết sức.

Chớp mắt đã lên lớp 12.

Tôi và Tống Dật cũng đã xác định trường đại học mục tiêu.

Ước mơ của Tống Dật là trở thành phi công, còn tôi muốn theo đuổi công việc nghiên cứu liên quan đến Vật lý.

Chúng tôi đều cố gắng đưa đối phương vào kế hoạch tương lai của mình.

Gần đây Tống Dật đã vượt qua vòng sơ tuyển tuyển chọn phi công, còn tôi cũng chuẩn bị đăng ký ngành kỹ thuật liên quan đến hàng không.

Thế nhưng dạo gần đây Tống Dật càng lúc càng to gan. Tôi cảm thấy cậu ấy chẳng hề nghe lời tôi chút nào.

Cứ thế này cả lớp sớm muộn gì cũng biết.

"Anh Dật."

"Theo tớ thì chức lớp phó môn Văn của Thẩm Đường nên nhường luôn cho cậu đi."

Lưu Dương cười đầy ẩn ý nhìn hai chúng tôi.

"Cậu xem."

"Nào là phát bài giúp."

"Nào là dẫn cả lớp đọc bài."

"Cậu không phải muốn đoạt quyền thì cũng là có mưu đồ bất chính."

Nghe vậy, mặt tôi lập tức nóng bừng.

Tống Dật liếc cậu ta một cái bình thản đáp:

"Đừng nói linh tinh."

"Thật hay giả thế?"

Lưu Dương vẫn bán tín bán nghi, nhưng cũng không nghĩ nhiều.

"À đúng rồi."

"Thầy Văn bảo tối nay sẽ chiếu phim trong lớp."

"Nhớ mua nhiều đồ ăn vặt nhé."

Nếu không có gì bất ngờ đây sẽ là buổi xem phim cuối cùng trước kỳ thi đại học.

Dù chẳng phải b.o.m tấn gì nhưng ai cũng vô cùng háo hức. Đặc biệt là Tống Dật.

Cậu ấy xách theo đủ loại bánh kẹo, nước ngọt, phát cho cả lớp như không mất tiền.

Đến lượt tôi cậu ấy bỗng dừng lại cười như có như không.

"Bạn học."

"Đến lượt cậu thì vừa hết mất rồi."

"Thế à?"

"Vậy chắc tớ chỉ còn cách lấy phần của cậu thôi."

Tôi ngang nhiên ôm luôn đống đồ trên bàn cậu ấy, còn vô tội nhìn cậu.

Tống Dật bật cười rồi đưa cho tôi một chiếc hộp được gói rất đẹp.

"Bạn học Thẩm Đường. Đồ Tống Dật phát thì hết rồi."

"Nhưng..."

"Bạn trai cậu có chuẩn bị riêng cho cậu một phần."

Tôi mở chiếc hộp ra bên trong là mấy chiếc bánh quy hình người méo mó nằm ngổn ngang.

Tôi không nhịn được cười.

"Đây là cậu làm à?"

"Định làm người lùn sao?"

Tống Dật viện cớ "không nhìn thấy màn hình", kéo ghế ngồi xuống lối đi cạnh tôi.

𝑇𝑟𝑢𝑦𝑒̣̂𝑛 𝑑𝑖̣𝑐ℎ 𝑏𝑜̛̉𝑖 𝑄𝑢𝑎̂́𝑡 𝑇𝑢̛̉, 𝑑𝑎̆𝑛𝑔 𝑑𝑢𝑦 𝑛ℎ𝑎̂́𝑡 𝑡𝑎̣𝑖 𝑀𝑜𝑛𝑘𝑒𝑦𝐷. 𝑁ℎ𝑢̛̃𝑛𝑔 𝑛𝑜̛𝑖 𝑘ℎ𝑎́𝑐 𝑑𝑒̂̀𝑢 𝑙𝑎̀ 𝑎̆𝑛 𝑐𝑎̆́𝑝!

Cậu chống tay lên bàn tôi, tức tối đáp:

"Không phải."

"Ông đây làm theo hình của cậu."

Cái gì chứ? Tôi lùn đến vậy sao?

Tôi giả vờ giận, định không để ý đến cậu ấy.

Ai ngờ Tống Dật nhét luôn một miếng bánh vào miệng tôi.

"Nếm thử trước đi."

Chiếc bánh mềm xốp tan dần trong miệng đọng lại vị ngọt dịu.

"Thế nào?"

Tống Dật chăm chú nhìn tôi ánh mắt đầy mong chờ.

Bị cậu ấy nhìn đến ngượng tôi khẽ gật đầu.

"Ngon lắm."

Lúc này, mọi người đều đang chăm chú xem đoạn cao trào của bộ phim.

Cả lớp tối om.

Bên dưới gầm bàn Tống Dật lén nắm lấy tay tôi.

Bàn tay cậu ấy rất lớn, rất ấm. Lòng bàn tay còn có một lớp chai mỏng, cọ vào tay tôi hơi nhột.

Tôi nghịch ngợm dùng móng tay khẽ cào vào lòng bàn tay cậu ấy.

Như lông vũ lướt qua, hơi ngứa.

Tống Dật lập tức giữ c.h.ặ.t bàn tay đang nghịch của tôi.

"Thẩm Đường."

"Cậu còn nghịch nữa..."

"Tớ sẽ trả đũa đấy."

Tôi vẫn chăm chú nhìn màn hình giả vờ như không nghe thấy tiếp tục trêu cậu ấy.

Đột nhiên Tống Dật nghiêng người lại gần.

Trên má tôi truyền đến cảm giác ươn ướt rất khẽ.

Đúng lúc ấy.

Cả lớp đồng loạt reo lên, tim tôi lập tức vọt lên tận cổ họng.

Đến khi thấy chẳng ai quay đầu nhìn tôi mới biết là vì bộ phim vừa chiếu đến cảnh cao trào.

Tôi thở phào nhẹ nhõm quay sang thì thấy Tống Dật đang nhìn tôi cười đầy thích thú.

"Gan bé thật."

Tôi không phục.

"Thế cậu không sợ à?"

"Ở đây đông người như vậy."

Chụt!

Tống Dật cúi xuống.

Nhanh như chớp hôn lên má tôi thêm một cái, còn cố tình phát ra tiếng rõ mồn một.

!!!

Cậu ấy...

Cậu ấy đang làm cái gì vậy!

Lập tức có không ít bạn học quay đầu.

Ai nấy đều ngơ ngác tìm nguồn phát ra âm thanh ban nãy.

Tôi căng thẳng đến mức tim như muốn nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.

Tống Dật bình thản bóc một cây kẹo mút cho vào miệng rồi lại cố ý phát ra đúng tiếng "chụt" giống hệt lúc nãy.

"Sao?"

"Chưa thấy ai ăn kẹo mút bao giờ à?"

Mọi người ngượng ngùng quay trở lại xem phim.

Tống Dật nghiêng đầu khóe môi nhếch lên đầy khiêu khích.

"Giờ thì..."

"Cậu thấy tớ có sợ không?"

Sợ cậu ấy lại làm chuyện động trời, tôi vội nhét luôn một miếng bánh quy vào miệng cậu ấy.

Suốt buổi xem phim hôm đó tôi cứ nơm nớp lo sợ.

Vừa phải đề phòng người khác phát hiện hai đứa đang nắm tay, vừa phải canh chừng Tống Dật lại bày trò.

Nhưng trong lớp học tối mờ, ngay dưới mí mắt của thầy cô và bạn bè, lén lút nắm tay người mình thích.

Ừm...

Cảm giác hình như cũng không tệ chút nào.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hôm Nay Giáo Bá Lại Ghen Rồi - Chương 5: Chương 5 | MonkeyD