Hôm Nay Hòa Ly, Ngày Sau Phượng Quan Gia Thân - Chương 5

Cập nhật lúc: 17/09/2026 02:01

“Lục Thanh Diễm, ngày trước vì muốn cưới ta, ngươi đích thân tới cửa ba lần, trước mặt phụ thân ta bảo đảm đủ điều, nói rằng sau này nhất định sẽ kính ta, yêu ta.”

“Mục Tùng Nhân ta tuy không xuất thân từ thế gia vọng tộc Trường An, nhưng từ nhỏ cũng đọc sách hiểu lễ, tự hỏi mình xứng với lang quân tốt nhất trên đời.”

“Bây giờ người phụ tình là ngươi, còn ta sống ngay thẳng, có gì phải sợ miệng đời?”

Ta xoay người đối diện với tất cả khách khứa trong sảnh.

“Hôm nay xin các vị phu nhân cùng hai vị tộc lão làm chứng.”

“Là Mục Tùng Nhân ta không cần đoạn nhân duyên này nữa.”

“Sau khi hòa ly, ta chỉ lấy lại toàn bộ của hồi môn của Mục gia.”

“Từ nay nam hôn nữ gả không liên quan, sống c.h.ế.t cũng không còn dính dáng.”

Phụ thân đặt văn thư đã chuẩn bị sẵn lên bàn.

“Lục tướng quân, ký đi.”

Sắc mặt Lục Thanh Diễm khó coi đến cực điểm, cuối cùng vẫn chỉ có thể nghiến răng, cầm b.út ký tên.

Hai vị tộc lão lần lượt đóng ấn.

Ta tháo ngọc bài Lục gia bên hông, đặt lên bàn rồi đi theo phụ thân rời khỏi đó, sống lưng từ đầu đến cuối vẫn thẳng tắp.

Sau khi rời Lục phủ, ta không trở về Mục gia cùng phụ thân mà xin tới Vân Cư quán ở một thời gian.

Phụ thân vừa mới đứng vững chân ở Trường An, ta không muốn vì chuyện của mình mà khiến ông tiếp tục bị người khác chỉ trỏ.

Hơn nữa, trường minh đăng của mẫu thân đang được cung phụng ở đó, ta cũng có thể tiện thể thêm hương khói cho bà.

Phụ thân im lặng hồi lâu, cuối cùng vẫn không ngăn cản.

“Con từ nhỏ đã có chủ kiến, vi phụ cũng không muốn trói buộc con.”

“Nhưng Tùng Nhân, con không cần chuyện gì cũng tự mình gánh.”

“Chức quan của vi phụ tuy thấp, không thể che chở người trong thiên hạ, nhưng muốn làm vài chuyện cho con gái mình vẫn đủ sức.”

Sống mũi ta cay xè, chỉ có thể cúi đầu khẽ đáp.

Vân Cư quán nằm ở một nơi thanh tĩnh ngoài thành.

Suốt chín ngày liền, ngoài việc mỗi ngày tới trước linh vị mẫu thân thắp hương tụng kinh, ta chỉ làm chút may vá để g.i.ế.c thời gian.

Đêm ấy gió thổi hơi mạnh, ta đứng dậy khoác áo, khép lại cửa sổ.

Đến khi quay người, trong phòng không biết từ lúc nào đã có thêm một người.

Lận Nguyên Hề ngồi cạnh bàn, giữa mày còn mang theo vài phần mệt mỏi vì vừa vội vã đi đường.

“Bệ hạ?”

Ta vội quỳ xuống, nhưng hắn đã vươn tay trước.

“Ở đây không có người ngoài, còn cần xa cách với trẫm như vậy sao?”

Ta rút tay về, khẽ nói:

“Bệ hạ không nên tới đây.”

“Trẫm không tới thì làm sao biết nàng sống trong đạo quán thanh tĩnh đến thế.”

Hắn vừa nói vừa nhìn về chiếc giỏ kim chỉ trên bàn.

Tim ta giật mạnh, lập tức định thu lại.

Nhưng đã muộn.

Hắn cầm chiếc đế giày vẫn chưa khâu xong lên.

Mây lành quấn lấy long văn, dưới ánh nến vừa soi là chẳng còn gì giấu nổi.

Hắn nhìn chiếc đế giày, khóe môi hiện lên nụ cười nhàn nhạt.

“Đã không nhớ trẫm, vậy chiếc đế giày này làm cho ai?”

Mặt ta lập tức nóng lên.

“Cái… cái này là làm cho phụ thân.”

“Ồ? Phụ thân nàng cũng đi giày thêu mây lành kim long sao?”

Ta càng xấu hổ hơn.

Hắn đặt chiếc đế giày trở lại bàn, trong mắt mang theo ý cười.

“Nàng ấy à, tính tình vẫn cứng đầu như trước.”

“Đã chịu ấm ức, vì sao không cầm miếng ngọc khấu kia tới tìm trẫm?”

Miếng ngọc khấu hắn nhắc tới chính là thứ năm xưa hắn dùng để trả tiền t.h.u.ố.c cho ta trước khi rời Thái Bạch.

Không lâu sau khi hắn đi, phụ thân cũng từ Thái Bạch được điều đến Trường An.

Đến lần sau gặp lại trong cung yến, ta mới biết thiếu niên mình từng cứu giữa trời tuyết năm ấy hóa ra chính là Thái t.ử đương triều.

Ta từng tìm cơ hội trả ngọc khấu cho hắn.

Hắn không nhận, chỉ nói:

“Đồ đã tặng đi, nào có đạo lý lấy lại.”

“Sau này nếu gặp chuyện khó xử, cứ cầm nó tới tìm cô.”

Ta tránh ánh mắt nóng bỏng của hắn, giọng rất khẽ.

“Đó là thứ cố nhân để lại.”

“Tùng Nhân không muốn biến nó thành tín vật để cầu người giúp đỡ.”

“Trong lòng ta, nó nên sạch sẽ mà được giữ lại.”

Ngoài cửa, gió đột nhiên ngừng thổi.

Hắn bật cười vì tức.

“Mục Tùng Nhân, trẫm đang sống sờ sờ đứng trước mặt nàng.”

“Vậy mà nàng lại gọi trẫm là cố nhân.”

“Nếu đã là cố nhân, vậy trẫm hỏi nàng, miếng ngọc khấu ấy bây giờ ở đâu?”

Ta đáp:

“Đang cất.”

“Cất ở đâu?”

Ta không trả lời.

Nhưng hắn dường như đã đoán ra, ánh mắt chậm rãi rơi xuống vị trí trước n.g.ự.c ta.

“Cất sát bên người?”

Mặt ta nóng bừng, lập tức đưa tay che lại.

Hắn giữ lấy cổ tay ta.

“Không chịu dùng nó cầu người, nhưng ngày nào cũng mang bên mình.”

“Mục Tùng Nhân, miệng nàng cứng thật.”

Trước đây hắn vẫn luôn như vậy.

Càng nhìn thấy ta né tránh, hắn càng muốn ép ta phải lộ ra một chút chân tâm.

Ta bị hắn ép tới sát mép bàn, không còn đường lùi, cuối cùng đành ngẩng đầu nhìn hắn.

“Bệ hạ muốn ta thừa nhận điều gì?”

“Thừa nhận mình đã gửi gắm nhầm người, trở thành trò cười của cả Trường An sao?”

“Hay thừa nhận những năm qua ta vẫn giấu một thứ tình cảm không nên có, ngày ngày nhớ tới trận tuyết năm ấy ở Thái Bạch?”

“Bây giờ ta thừa nhận rồi, bệ hạ đã hài lòng…”

Những lời còn lại bị chặn hết.

Hắn cúi người, một tay giữ sau gáy ta, mùi long diên hương quen thuộc lập tức phủ kín cả người.

“Tùng Nhân, làm nữ nhân của trẫm.”

“Đừng đẩy trẫm ra nữa.”

Ngoài cửa sổ đột nhiên đổ mưa, tiếng mưa ào ạt đập xuống mái ngói, cuốn hết những lời còn lại vào trong gió.

Ta nhắm mắt trong lòng hắn, giấu đi nụ cười ươn ướt nơi đáy mắt.

Những thứ từng bỏ lỡ, từng đ.á.n.h mất, giờ đây đang men theo trận mưa này, từng bước từng bước trở về bên ta.

Ta không lập tức đồng ý theo Lận Nguyên Hề hồi cung, chỉ nói:

“Ngày giỗ của mẫu thân sắp đến, Tùng Nhân muốn ở lại hết mấy ngày cuối cùng này.”

Tình cũ vốn còn đó, lại vừa được như nguyện, từ sau hôm ấy, cứ cách hai ba ngày hắn lại tới Vân Cư quán, đợi tới khi trời gần sáng mới khoác áo rời đi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hôm Nay Hòa Ly, Ngày Sau Phượng Quan Gia Thân - Chương 5: Chương 5 | MonkeyD