Hôm Nay Thích Hợp Lên Ngôi - 2

Cập nhật lúc: 27/08/2026 10:04

Cứ như thể người không biết xấu hổ, cố tình dán sát vào anh là tôi, còn anh chỉ lạnh lùng từ chối vậy!

Tôi tức đến cạn lời.

“Người bạn thân này của anh…”

Tôi nghiến răng.

Vừa quay đầu đã thấy chiếc bánh Lục Cẩm Niên cầm trên tay bị thiếu mất một miếng.

“Trẻ con ăn một miếng bánh thôi, em đừng tranh với cô ấy.”

Lục Cẩm Niên thản nhiên ngồi xuống cạnh tôi.

“Bạn thân anh làm sao?”

Lời đến miệng lại bị tôi nuốt ngược xuống.

Tôi nghiến răng đổi giọng.

“Đẹp trai c.h.ế.t đi được.”

“Nếu tôi chưa có người yêu thì nhất định sẽ theo đuổi anh ấy!”

Tôi cố ý nói để chọc tức Lục Cẩm Niên.

Không ngờ vừa quay đầu đã chạm phải một đôi mắt như cười như không, rõ ràng mang theo ý khiêu khích.

Lục Cẩm Niên châm một điếu t.h.u.ố.c.

“Ông bạn này của anh kén lắm. Bao nhiêu năm chỉ rung động đúng một lần, tiếc là người ta chẳng thèm để ý cậu ấy.”

“Là ai thế?”

Có người tò mò ghé tới.

“Đại mỹ nhân kiểu gì mới lọt được vào mắt anh Tẫn, còn khiến anh Tẫn làm kẻ si tình thế? Không phải Cố Lâm chứ?”

“Không phải, nhưng tôi cũng không biết. Cậu ấy giấu kỹ như báu vật vậy. Cố Lâm theo đuổi cậu ấy lâu thế mà cậu ấy vẫn không hé lộ nửa lời.”

Lục Cẩm Niên vừa nói vừa quay đầu nhìn Trần Tẫn.

Không khí giữa hai người bỗng phảng phất mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g.

Anh ta đưa tay ôm vai tôi, thong thả hỏi Trần Tẫn.

“Nói nghe xem, người phụ nữ thế nào mới khiến cậu chán nản đến mức chạy ra nước ngoài hai năm, anh em cũng chẳng thèm để ý?”

Trần Tẫn không trả lời ngay.

Ngón tay thon dài hờ hững gõ lên viên đá trong cốc thủy tinh.

Ánh mắt anh như có như không lướt về phía tôi và Lục Cẩm Niên rồi lại thản nhiên dời đi.

“Không ai cả.”

“Thấy chưa.”

Lục Cẩm Niên đột nhiên quay sang tôi.

“Đến Cố Lâm còn không trị nổi kiểu đàn ông này, em đừng mơ nữa.”

Tôi đang hóng chuyện bỗng bị kéo vào, lập tức bất mãn.

“Có ai nói bạn gái mình như anh không?”

“Bé cưng, ý anh là Cố Lâm độc thân mà cậu ấy còn không cần, huống hồ em đã có người yêu, còn sắp kết hôn.”

“Không đến lượt em đâu.”

Hai tiếng sau, tôi ngồi trên ghế phụ xe Trần Tẫn.

Không gian chật hẹp chỉ có hai chúng tôi.

Tôi hơi khó xử.

“Hay là tôi ngồi phía sau nhé?”

Trần Tẫn cười khẩy, ngồi thoải mái trong chiếc xe địa hình màu đen hầm hố của mình, ánh mắt bất cần liếc sang tôi.

“Tôi trông giống tài xế lắm à?”

Tôi lắc đầu như trống bỏi.

“Không, không, tôi không có ý đó!”

Chỉ là tôi không quen ở riêng với đàn ông.

Nhưng so với đứng ngốc tại chỗ chờ Lục Cẩm Niên quay lại lấy bánh, tôi thà mặt dày ngồi xe Trần Tẫn còn hơn.

Tôi nhỏ giọng.

“Cảm ơn anh.”

“Cô chu đáo thật đấy.”

Khóe môi người đàn ông cong lên đầy trêu chọc, giọng lười biếng còn pha chút trả đũa.

“Có cần tôi phát cho cô một tấm thẻ người tốt không?”

Tôi mím môi, không nói nữa.

Lùi, lùi, lùi.

Khi cả người tôi gần như dán sát vào cửa xe, Trần Tẫn đột nhiên ghé lại, kéo dây an toàn của tôi lên, cười rất xấu xa.

“Hay cô leo luôn lên nóc xe ngồi đi?”

Anh quá đẹp trai, lúc cười lại mang vẻ ngang tàng cuốn hút.

Tôi lặng lẽ dời mắt, trong lòng niệm đi niệm lại rằng sắc tức thị không.

Nhưng mùi hương gỗ lạnh dễ chịu trên người anh hoàn toàn không thể xem nhẹ.

Tim tôi đập nhanh dần, gần như muốn nhảy ra khỏi cổ họng thì tiếng chuông điện thoại cắt ngang bầu không khí mập mờ không đúng lúc.

Là Lục Cẩm Niên.

Trần Tẫn lập tức trở lại dáng vẻ lạnh lùng thờ ơ, mở cửa xuống xe.

Tôi trượt nút nghe máy.

Cứ tưởng Lục Cẩm Niên lại chất vấn vì sao tôi bỏ mặc anh ta.

Không ngờ người lên tiếng lại là Cố Lâm.

Giọng cô ta đầy khoe khoang và thị uy.

“Chị già đúng là chẳng giữ nổi bình tĩnh nhỉ.”

Có vẻ cô ta đang tránh đám đông, tiếng ồn bên kia nhỏ đi không ít.

“Chỉ một miếng bánh nhỏ đã khiến chị phát điên rồi à?”

“Sao thế, muốn ép anh Cẩm Niên cắt đứt với em à? Chị nghĩ có thể sao, chị già?”

Mở miệng câu nào cũng “chị già”.

Tôi cũng chỉ hơn cô ta hai tuổi.

Nếu là trước đây, lúc này tôi chắc chắn đã tức đến c.h.ử.i ầm lên.

Nhưng hôm nay tôi không nói gì.

Chỉ lặng lẽ bật ghi âm.

“Nói tiếp đi.”

“Chị sợ em cướp anh Cẩm Niên như vậy, sao không hủy hôn đi? Cứ mặt dày bám lấy anh ấy có ý nghĩa gì?”

Tôi gần như có thể tưởng tượng được vẻ ngây thơ giả tạo nhưng độc địa và kiêu ngạo trên mặt cô ta.

“Chị biết không? Đừng nói miếng đầu tiên của một cái bánh, chỉ cần là thứ em muốn, anh ấy đều sẽ cho em. Chị tin không?”

Cố Lâm vẫn đang nói.

Nhưng tôi đã chẳng còn tâm trí nghe nữa.

Trần Tẫn đứng cách đó không xa.

Dáng người cao lớn thấp thoáng trong màn đêm.

Ánh trăng bạc rơi trên người anh, soi sáng gương mặt đẹp đến mức có phần yêu nghiệt.

Anh ngẩng đầu nhìn tôi.

Ánh mắt đầy tính xâm lấn, hệt như con sói đầu đàn tuần tra lãnh địa trong đêm.

Tim tôi hụt mất một nhịp.

C.h.ế.t tiệt.

Trải qua một Lục Cẩm Niên còn chưa khôn ra sao?

Tôi vội cầm điện thoại, chuyển tầm mắt đi chỗ khác.

Một lúc sau mới chậm chạp “à” lên một tiếng, lơ đãng hỏi lại Cố Lâm.

“Cô vừa nói gì?”

Cố Lâm như tung một cú đ.ấ.m thật mạnh vào bông gòn, tức tối gào lên trong điện thoại.

“Giả vờ cái gì! Chị muốn gả cho anh Cẩm Niên, không có sự đồng ý của em thì chị nghĩ có thể à?”

Cuộc gọi bị cúp đầy tức tối.

Vài giây sau, tôi lập tức cúi đầu kiểm tra cánh tay xem có nổi mẩn đỏ không.

Không có!

Thật sự không có!

Tôi gần như mừng đến phát khóc.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.