Hôm Nay Tiệm Hoa Có Mở Cửa Không? - Chương 4: Đều Là Lỗi Của Bánh Đậu Đỏ
Cập nhật lúc: 20/09/2026 14:02
Nhìn thấy chàng trai hôm qua chủ động hẹn mình hôm nay gặp mặt, ý nghĩ đầu tiên bật ra trong đầu Hòa Xuân lại là: Anh ta thay quần áo rồi?!
À không đúng, thời tiết kiểu này vốn dĩ ngày nào cũng phải thay quần áo mà.
Vì phép lịch sự, Hòa Xuân cho rằng lúc này mình nên đứng dậy, nhưng nghĩ thật trong lòng thì ăn cơm xong mệt lắm, ngồi xổm lâu vậy thoải mái lắm, không muốn đứng.
Trong đầu Hòa Xuân lập tức nổ ra một trận giằng co dữ dội. Cuối cùng, cậu vẫn chần chừ dựa vào tường.
Cứ thế ngẩng đầu nói chuyện đi, chắc cũng không sao đâu.
Thế là hai người mắt to nhìn mắt nhỏ.
Không khí im lặng một hồi.
Tạ Gia Diệu chịu không nổi trước, đỏ tai né tránh ánh mắt, cuối cùng dứt khoát quay đầu, ánh mắt lảng sang một cái gói to bên cạnh cửa tiệm.
Hòa Xuân chớp chớp mắt, thấy anh rõ ràng cũng chẳng bình tĩnh hơn mình là bao, trong lòng căng thẳng vì gặp người lạ lần thứ hai cũng giảm bớt, không hiểu sao có chút đắc ý như đã chiếm thế thượng phong.
“Hôm qua chúng ta gặp nhau rồi,” Tạ Gia Diệu lắp bắp cố gắng nói cho trôi chảy, “ở trên cầu buổi sáng, lúc tôi đi còn mua một bó nguyệt quý, màu hồng.”
“Chúng ta hẹn ngày mai gặp lại, bây giờ tôi đến tìm cậu rồi.”
Từ lúc mở miệng nói chuyện, Tạ Gia Diệu đã quay đầu lại chuyên tâm đối diện với người trong lòng. Bây giờ anh cũng ngồi xổm xuống, đối mặt với Hòa Xuân đang ngẩng gương mặt nhỏ, vừa mong chờ vừa căng thẳng hỏi: “Cậu, còn nhớ tôi không?”
Hôm qua vừa mới gặp, tôi cũng không phải cá ngốc đâu, sao mà không nhớ được.
Hòa Xuân nghĩ thầm, gật đầu nói: “Nhớ, vị khách mua bó nguyệt quý nhất kiến chung tình đó.”
Nhất kiến chung tình?
Tạ Gia Diệu bắt được từ khóa, mặt lập tức đỏ bừng.
Màu hồng từ cổ lan lên má, rồi đến tai, ngay cả mắt cũng ươn ướt.
Giống như chú ch.ó con luôn chờ được xoa đầu bên cạnh bầy mèo nhỏ mà anh thường cho ăn, Hòa Xuân thầm gật đầu trong lòng, giống quá.
Tạ Gia Diệu không biết mình đang xấu hổ vì cái gì nhưng thật sự rất xấu hổ, nhìn Hòa Xuân, mãi mới phản ứng lại, trong mắt mang chút mơ hồ: “Nhất kiến chung tình? Bó hoa đó tên như vậy à?”
“Không phải đâu,” Hòa Xuân vô thức học giọng địa phương của thị trấn, “là giống nguyệt quý tên là nhất kiến chung tình ấy.”
“Ồ, ồ.” Tạ Gia Diệu đầu óc choáng váng gật đầu liên tục, vẫn chưa hoàn hồn, nhưng dù sao cũng hiểu rồi, biết mình không bị nhìn thấu.
Nói chuyện với người trong lòng, cứ như nhẹ nhàng giẫm trên mây.
Tạ Gia Diệu không chống nổi việc Hòa Xuân đối mặt với mình mà nói, những lời đã nghĩ sẵn trên đường đều vô dụng, bây giờ ngơ ngác nửa ngồi xổm sau cửa, cứ thế ngốc nghếch nhìn Hòa Xuân.
Hai người đối mặt ngồi xổm trên đất, ánh nắng lặng lẽ bò vào khoảng trống giữa hai người, xung quanh lại chìm vào im lặng.
Hòa Xuân cũng không chủ động nói chuyện, ăn bánh xong mệt rồi, bây giờ chỉ muốn ngồi xổm tiêu cơm.
Tạ Gia Diệu cuống cuồng tìm chủ đề, hàng mi chớp liên hồi, đầu ngón tay khẽ cọ lên sàn gỗ.
Khóe mắt vô tình liếc thấy động tác nhỏ Hòa Xuân xoa bụng, trong đầu Tạ Gia Diệu lóe lên dáng vẻ mệt mỏi vừa gặm bánh của cậu, bỗng dưng anh thấy ông chủ tiệm bánh đáng trách vô cùng.
Làm khó ăn vậy làm gì.
Người trong lòng không nỡ lãng phí lương thực, chỉ có thể ăn khổ sở như vậy.
Đều là lỗi của bánh đậu đỏ.
Lỗi của bánh đậu đỏ, bánh đậu đỏ, bánh đậu đỏ… Một lúc lâu sau, bỗng nhiên trong đầu lóe lên một tia sáng, Tạ Gia Diệu nhận ra một việc rất quan trọng, việc anh có thể làm này liên quan đến thái độ của người trong lòng với mình — liệu có phải ngay từ đầu đã ghét mình không.
Tạ Gia Diệu cân nhắc một hồi, rồi vận dụng số kinh nghiệm yêu đương bằng không tích góp suốt hai mươi ba năm độc thân, cố gắng hỏi thật uyển chuyển: “Chiều nay tôi có thể ở lại tiệm hoa của cậu một lát không?”
Hòa Xuân vừa nãy còn chiếm thế thượng phong bây giờ đã thua trận, hơn nữa trong khoảng thời gian tiêu cơm ngắn ngủi, đã trở về trạng thái quen thuộc mỗi khi phải đối mặt với người lạ — muốn trốn tránh và có chút sợ hãi.
Hòa Xuân thật lòng hối hận, sao ban đầu lại phải tiếp lời?
Biết thế đã nói không nhớ rồi.
Trong lòng đang hối hận, chợt nghe câu hỏi của Tạ Gia Diệu, Hòa Xuân quá kinh ngạc, không kịp phản ứng đã đột ngột ngẩng đầu nhìn thẳng Tạ Gia Diệu, động tác quá nhanh khiến cậu choáng váng, cơn ch.óng mặt quen thuộc lập tức kéo tới.
Hòa Xuân đầu óc mơ màng đợi cơn đó qua đi, kinh ngạc lại có chút bình tĩnh nghĩ: À, thì ra người ngoài ngay cả lời kiểu này cũng có dũng khí nói ra.
Quả nhiên không hổ là người khỏe mạnh bình thường.
Đầu vừa tỉnh táo, tầm mắt vừa rõ ràng, Hòa Xuân đã đối diện với một đôi mắt tha thiết và mong chờ.
À, nhưng yêu cầu kiểu này cũng có thể nói thẳng… à, cái này từ chối thế nào?
Chưa tiêu hóa xong cảm xúc, lại đối diện với đôi mắt ch.ó con ủ rũ như sắp mưa, Hòa Xuân vốn đã không biết từ chối người, bây giờ càng không biết nói sao.
Ngay cả bản thân cậu cũng không biết mình nên từ chối, hay thật ra có muốn từ chối hay không.
Hòa Xuân mím môi, vô thức nhíu mày, chút phấn trên gương mặt tái nhợt càng nhạt đi, đôi mắt như thủy tinh hạt dẻ ngưng lại, rất nghiêm túc lựa chọn giữa hai đáp án.
Để một người vì tránh xa đám đông mà mở tiệm hoa ở thành phố du lịch, chủ động chọn ở cùng người lạ một buổi chiều, thật sự rất khó xử.
Huống hồ Hòa Xuân vốn chẳng biết từ chối người khác, gặp chuyện khó xử là chỉ muốn chạy trốn.
Tạ Gia Diệu vừa thấy Hòa Xuân nhíu đôi mày thanh tú đã bắt đầu hối hận, sao anh có thể ra đề khó kiểu này cho người trong lòng?
Người trong lòng không muốn thì không muốn, mình có thể tìm cách khác theo đuổi người ta mà.
Theo đuổi vốn dĩ là đối xử tốt với người trong lòng, sao có thể là ép người ta đồng ý?
Tạ Gia Diệu giây tiếp theo định xin lỗi, Hòa Xuân nhìn đôi mắt ch.ó con của anh, lời thử từ chối nói không ra, lời đồng ý lại không muốn nói.
Thế là đành ngậm miệng, cố gắng dùng ánh mắt trả lời anh, gửi hy vọng Tạ Gia Diệu có thể hiểu được thâm ý của mình.
Nhưng rất không may, Tạ Gia Diệu chỉ biết nhất kiến chung tình, chứ không có bản lĩnh liếc mắt một cái là nhìn thấu lòng người.
Tạ Gia Diệu lập tức chìm nghỉm trong đôi mắt trong veo, muốn nói lại thôi của Hòa Xuân. Anh vừa cố tỉnh táo để nhìn sắc mặt người ta, đã lại bị chút thẹn thùng trong ánh mắt ấy cuốn đi sạch sẽ.
Hòa Xuân có chút thất vọng người này còn không hiểu sắc mặt hơn cả mình, đành nhỏ giọng mở miệng, giọng trong mà mềm, “Anh là khách, anh muốn ở đây, tôi cũng không có cách đuổi anh đi.”
Ý ngoài lời: tôi không từ chối anh, nhưng cũng ngại nói đồng ý, anh tự đồng ý mình là được.
May thay, lần này Tạ Gia Diệu nghe hiểu.
Mưa trong mắt ch.ó con tạnh rồi, sau mưa xuất hiện cầu vồng.
Hòa Xuân cảm thấy Tạ Gia Diệu nếu có đuôi, nhất định sẽ vui vẻ vẫy qua vẫy lại.
Thích tiệm hoa vậy à, Hòa Xuân khó hiểu, người này có phải cãi nhau với bạn cùng du lịch không?
Thế là tiệm hoa không ai hỏi thăm này đón vị khách đầu tiên chăm chú quan sát hoa.
Bên trái là một “nhân loại nhỏ” cần cù thay nước cho từng xô hoa; bên phải, cạnh bàn làm việc, là một “nhân loại lớn” đứng ngay ngắn. Ánh mắt anh hết nhìn hoa, nhìn sàn, nhìn bàn, cuối cùng vẫn không nhịn được mà chạy theo bóng dáng nhân loại nhỏ.
Hoa trong tiệm từ trái sang phải, anh đã ngắm kỹ đến từng cành một.
Hòa Xuân tiêu cơm xong, cơ thể nhẹ nhõm hơn lúc vừa ngủ dậy nhiều, thậm chí có thể nói là tinh thần sảng khoái.
Hôm qua tuy ngủ muộn, nhưng ít nhất cũng nằm đủ tám tiếng — chuyện nhỏ như có thật sự ngủ được hay không thì tạm thời đừng tính. Hôm nay chủ tiệm có sức hơn hôm qua nhiều.
Hòa Xuân ôm xô bách hợp rồi ôm xô thược d.ư.ợ.c, ôm xô thược d.ư.ợ.c rồi ôm xô tú cầu, nửa giá hoa thay nước xong, bỗng nhiên cảm thấy có chút kỳ lạ.
Không nói rõ kỳ lạ ở đâu, Hòa Xuân chỉ bỗng nhiên cảm thấy không đúng.
Năm giây sau, trong lòng Hòa Xuân nặng nề “A” một tiếng.
Cậu nghĩ ra rồi, suốt quá trình thay nước vừa nãy, hình như cậu đều không ép mình bỏ qua ánh mắt phía sau.
Không đúng, cậu căn bản không cảm nhận được ánh mắt ghét bỏ nào nhìn chằm chằm.
Cái này không đúng lắm, Hòa Xuân nghĩ nghĩ, đặt kéo tỉa lá uất kim hương xuống, lặng lẽ đi đến bên xô hoa sạch, cẩn thận cúi đầu dựa vào bóng dưới chân xác định phương hướng, hoàn hảo quay lưng về phía Tạ Gia Diệu, che khuất biểu cảm trên mặt.
Tiện thể đặt tay vào xô khuấy nước, giả vờ rất bận rộn.
Hòa Xuân nghiêm túc nhíu mày, hiếm khi động não suy nghĩ lâu.
Bình thường cậu nhạy cảm nhất với ánh mắt người ta, nếu người này không có ý tốt, nhất định sẽ lén nhìn mình sau lưng, dù chỉ là tò mò, cậu cũng sẽ phát hiện.
Nhưng cả quá trình không cảm nhận được. Lẽ nào người này thật sự đang gặp chuyện buồn vì tình cảm? Tình bạn, tình yêu hay tình thân thì đều tính cả. Có khi anh chỉ đang không vui nên mới muốn đến đây ngồi một lát?
Hòa Xuân quay đầu.
Cậu ngồi xếp bằng sau xô, người không nghiêng, đột ngột quay đầu dùng ánh mắt dò xét nhìn thẳng Tạ Gia Diệu.
Hòa Xuân cố tình quay đầu thật bất ngờ, muốn khiến Tạ Gia Diệu không kịp che giấu biểu cảm thật.
Dễ thương, dễ thương quá.
Tạ Gia Diệu ngẩn người nhìn biểu cảm nhỏ trên mặt Hòa Xuân, không hiểu sao nghĩ đến một con mèo mướp từng gặp ngoài cửa sổ quán trà. Khi ấy anh chỉ khẽ gọi “mi mi”, nó cũng bám trên tường, cảnh giác quay đầu nhìn anh y hệt thế này.
Tạ Gia Diệu bước tới, cúi người đối mặt với con mèo mướp trong tiệm hoa.
Khoảng cách kéo gần, anh thậm chí có thể nhìn rõ lông tơ nhỏ trên mặt Hòa Xuân và nếp nhăn mảnh trên đôi môi hồng nhạt, còn có một lọn tóc dựng lên trên trán.
Chắc là ngủ làm tóc rối tung, thức dậy còn chưa kịp vuốt lại.
Tạ Gia Diệu nhỏ giọng thương lượng với cậu: “Tiệm hoa bận xong chưa? Có gì tôi giúp cậu được không?”
Hòa Xuân vẫn đang khó hiểu.
Vừa nãy Tạ Gia Diệu ngẩn người là biểu cảm gì.
Tạ Gia Diệu đợi một chút, nhẹ giọng gọi tên cậu: “Hòa Xuân?”
Hai tiếng rõ ràng, chậm rãi, như được anh giữ nơi đầu lưỡi hồi lâu rồi mới nhẹ nhàng thốt ra, nghe như một cái tên anh đã gọi từ rất lâu.
Hòa Xuân hoàn hồn, mở to mắt nhìn anh, tiếp theo nghĩ đến vấn đề thứ hai.
Cậu muốn nói bận xong rồi, không cần phiền. Nhưng cậu thật sự chưa bận xong, còn nửa xô hoa chưa thay nước, lát nữa làm việc không phải bị phát hiện đang lừa người sao.
Nhưng giúp đỡ thì, Hòa Xuân vô thức nhìn quanh, cuối cùng chỉ xuống sàn, không chắc chắn hỏi: “Quét nhà… nhé?”
“Cái này tôi làm được,” Tạ Gia Diệu nhẹ cười, “Cái gói trên đất kia, cần giúp cậu dời sang một bên không?”
Hòa Xuân nhìn theo hướng anh chỉ, sau cửa đặt ngay ngắn một kiện hàng lớn.
À, là gói đồ Thịnh Thư gửi hôm qua. Chỉ nghĩ đến việc Thịnh Thư đi làm rồi mà vẫn nhớ gửi quà cho mình, Hòa Xuân đã vui đến mức chẳng nỡ mở.
Vui quá nên chưa nỡ mở. Hòa Xuân định vui thêm mấy ngày.
“Để sang một bên đi,” Hòa Xuân nhẹ nhàng nói, “Lát nữa tôi mở.”
Thế là Tạ Gia Diệu hết sức tự nhiên cầm lấy chổi, hết sức tự nhiên đi tới cạnh Hòa Xuân, rồi cũng hết sức tự nhiên bắt đầu quét khoảng sàn ngay bên cạnh cậu.
Tiếng chổi quét sàn gỗ nhẹ nhàng và đều đặn, Hòa Xuân thay nước xong, yên lặng chạy đến bàn gỗ giữa tiệm tỉa cành hoa.
Tiệm hoa không lớn, không khí lại yên tĩnh và ấm áp. Một người đứng quét sàn, một người đi tới đi lui chăm hoa, ai làm việc nấy.
Chẳng bao lâu, tiệm hoa đã được dọn dẹp gọn gàng.
