Hôm Nay Tiêu Vũ Đã Bị Biếm Chức Chưa? - Chương 152
Cập nhật lúc: 08/05/2026 10:05
Kể từ sau khi nàng giảng một bức gia thư của Tiêu Vũ tại yến tiệc hoa Mẫu Đơn, Cao Hoàng hậu liền hứng thú với những bức thư này. Tháng Tư triệu nàng vào cung là để nghe "đọc thư", lần này chắc chắn cũng không ngoại lệ. Khang Bình công chúa, Thuận Vương phi thì khỏi phải nói, lúc đ.á.n.h bài hỏi còn kỹ hơn, Phúc Vương phi tuy chưa bao giờ chủ động hỏi nhưng lần nào cũng nghe rất say sưa.
Với Khang Bình công chúa và hai vị Vương phi, La Phù đã đặc biệt thỉnh cầu, hy vọng họ đừng đem nội dung gia thư truyền ra ngoài. Bởi vì nội dung lá thư đầu tiên đã theo chân các quý phụ tham gia yến tiệc mà truyền tai nhau, dẫn tới việc dân chúng trong kinh thành đều biết những chuyện thú vị như Trạng nguyên lang Tiêu Vũ rất kiểu cách, không thích ăn bánh trôi Tứ Hỷ, ngồi thuyền thì chê bí bách, leo núi thì chê mệt, vân vân.
Thực ra La Phù không sợ bị truyền ra ngoài, những điều nàng chọn kể cho các vị quý nhân nghe đều là chuyện có thể nói được. Chỉ vì trong đó liên quan tới quá nhiều chính vụ của Tiêu Vũ tại huyện Lậu Giang, La Phù sợ truyền đi quá nhiều, sẽ có kẻ chỉ trích vợ chồng nàng cố tình tuyên truyền thanh danh làm quan của Tiêu Vũ, thậm chí có ý định lợi dụng lòng dân để gây áp lực cho Hoàng đế, ép Hoàng đế phải mau ch.óng điều một vị quan tốt như vậy trở về.
Thú thật, La Phù trước mặt quý nhân quả thực đã dùng vài thủ thuật ngôn từ, ví dụ như dù nàng dùng giọng điệu chê bai Tiêu Vũ tiêu xài hoang phí bạc cho hơn hai mươi người dân vùng núi, kỳ thực là muốn cho quý nhân biết Tiêu Vũ quan tâm đến dân chúng đến mức nào. Nhưng nàng một mình vòng vo khen ngợi Tiêu Vũ thì được, nếu làm loạn lên khiến toàn thành dân chúng đều khen Tiêu Vũ, đó chính là giục mạng cho chàng. Ngộ nhỡ Tiêu Vũ xảy ra chuyện hay phải ở lại huyện Lậu Giang mãi mãi, thì cái thân phận phu nhân của nàng làm sao có ngày sống yên ổn?
Vốn không quan tâm tới chính vụ của Tiêu Vũ, chỉ thích nghe chuyện thú vị, Khang Bình công chúa và hai vị Vương phi liền đáp ứng ngay. Với sự tôn quý của họ, không cần phải dựa vào việc bán rẻ tin tức để làm vui lòng người khác.
Phúc Vương phi người cái gì cũng thích nghe, đã tâm sự riêng với La Phù rằng Phúc Vương không hỏi thì nàng ta sẽ giữ kín, còn Phúc Vương hỏi thì nàng ta không tiện giấu. May mà Phúc Vương không phải hạng người phù phiếm đi rêu rao bên ngoài.
La Phù tin họ.
Hoàng thành đã đến, La Phù lấy ra cung thiếp do Cao Hoàng hậu phái người gửi tới, binh lính Ngự lâm quân canh cổng liền thả nàng vào trong.
Dưới ánh mặt trời gay gắt, La Phù khi đặt chân vào Trung cung thì trán đã lấm tấm mồ hôi, nhưng đều đã được nàng lau sạch trước khi gặp Cao Hoàng hậu.
"Thần phụ bái kiến nương nương."
"Phù nhi miễn lễ, ta đã nói khi không có người ngoài thì ngươi và ta không cần đa lễ như vậy."
Cao Hoàng hậu cười bảo La Phù ngồi xuống, cung nữ dâng lên trái cây và dưa bổ mát lạnh.
La Phù ăn liền hai miếng dưa, sờ sờ khuôn mặt, nói với Cao Hoàng hậu: "Mỗi lần công chúa gọi thần phụ qua đ.á.n.h bài nghe nhạc, đều bày một bàn ngon cho thần phụ thưởng thức. Nương nương nay đãi thần phụ cũng như thế, cứ theo đà này mà ăn, sợ rằng chẳng bao lâu nữa sẽ tăng cân mất."
Cao Hoàng hậu ngắm nhìn khuôn mặt như hoa mẫu đơn của nàng, ngưỡng mộ nói: "Các ngươi tầm tuổi này, ăn bao nhiêu cũng khó tăng cân, qua ba mươi rồi hãy kiềm chế miệng ăn cũng chưa muộn."
Trò chuyện vài câu, Cao Hoàng hậu quả nhiên hỏi đến gia thư mới của Tiêu Vũ.
La Phù không giả ngốc, đôi mắt tinh nghịch lấy ra từ trong túi tay áo một phong thư khá dày: "Thần phụ đã biết nương nương muốn thần phụ làm người kể chuyện lần nữa rồi. Nhưng thần phụ đầu óc chậm chạp, cố tình học thuộc lòng những chi tiết trong thư để kể cho nương nương nghe thật là đau đầu, chi bằng mang trực tiếp tới để nương nương tự mình xem qua đi ạ."
Cao Hoàng hậu rất muốn xem, nhưng lại có chút do dự: "Cái này, thư từ của vợ chồng các ngươi, ta nghe ngươi kể vài chuyện thú vị thì được, sao có thể..."
La Phù đỏ mặt: "Nương nương yên tâm, nếu thực sự có những lời không thể cho người ngoài xem thì thần phụ còn sợ làm bẩn mắt nương nương đấy. Tiêu Vũ người đó dài dòng lắm, nhiều nhất là ở cuối mỗi lá thư viết thêm hai chữ 'Nhớ phu nhân', ngoài ra chẳng có lời tình tự nào khác."
Dọc đường đi gần như ngày nào cũng viết một lá thư, sau đó một tháng cũng viết tới hơn chục trang, cho dù Tiêu Vũ là Trạng nguyên, chàng còn có thể viết chữ "nhớ nhung" ra hoa ra trái được hay sao? Hơn nữa so với những lời đường mật đó, La Phù thích xem Tiêu Vũ viết về những việc xảy ra hàng ngày bên cạnh chàng hơn, điều này khiến nàng cảm thấy chàng vẫn là một phu quân chân thực đang tồn tại, chứ không phải một văn nhân Trạng nguyên chỉ biết làm thơ.
Nếu đã như vậy, Cao Hoàng hậu liền đồng ý xem thư. La Phù ngồi xuống cạnh bà, Cao Hoàng hậu đọc xong một trang nàng lập tức đưa trang mới.
Thấy Tiêu Vũ xây học đường giáo hóa dân làng địa phương, Cao Hoàng hậu dành cho sự tán thưởng khẳng định; thấy Tiêu Vũ khoe khoang chàng một mình chế phục đám học trò, Cao Hoàng hậu cười hồi lâu...
