Hôm Nay Tiêu Vũ Đã Bị Biếm Chức Chưa? - Chương 208

Cập nhật lúc: 08/05/2026 10:11

La Đại Nguyên, Vương Thu Nguyệt đã ngồi bên ngoài chờ đợi con gái con rể rồi. La Tùng vẫn đang làm việc ở Tuần Thành Vệ, vì trung thu trước sau ba ngày sẽ giải trừ lệnh giới nghiêm. Khi bách tính náo nhiệt đón lễ, cũng là lúc Tuần Thành Vệ bận rộn nhất. Ngay cả khi La Tùng đã thăng lên chức Bách hộ, huynh ấy cũng phải trực trong thành, không được tự ý rời bỏ vị trí.

Vương Thu Nguyệt chẳng thèm nghĩ tới đứa con trai như trúng tà kia, vui vẻ đỡ Đại ngoại tôn, ngoại tôn nữ xuống xe, rồi ôm Hoằng nhi vào lòng, trìu mến áp mặt vào đỉnh đầu tiểu gia hỏa, nhưng không dám đặt môi hôn. Lúc lần đầu tiên bà hôn, dù tiểu con rể bên cạnh không nói gì, nhưng cái nhíu mày thoáng hiện rồi nhanh ch.óng dãn ra của y cũng làm lộ sự ghét bỏ.

Khi đó tâm Vương Thu Nguyệt lạnh toát, vẫn là tiểu nữ nhi nói cho bà biết Tiêu Vũ cũng từng ghét bỏ cha mẹ ruột có hành động tương tự, Vương Thu Nguyệt mới nhẹ lòng.

Hoằng ca nhi mải mê bắt cào cào, dắt theo đại biểu ca và đại biểu tỷ đi xem mấy con gà ở nhà ngoại rồi mới xuất phát, Thanh Xuyên đóng vai người đ.á.n.h xe đi theo bảo vệ sau lưng lũ trẻ.

La Đại Nguyên lúng túng tiếp đãi hai vị con rể, vốn đã làm quan ngày càng lớn, Vương Thu Nguyệt thì kéo hai cô con gái vào trong phòng nói chuyện.

La Phù và tỷ tỷ vô cùng ăn ý, chưa bao giờ kể chuyện quan trường với phụ mẫu, tránh để hai lão nhân gia suy nghĩ vẩn vơ.

Vương Thu Nguyệt cũng chẳng buồn quan tâm những chuyện đó, điều bà lo lắng chính là đứa con trai ruột: "Đệ đệ con đã hai mươi bảy rồi, mẫu thân thúc giục lấy vợ mà nó ngay cả việc xem mắt cũng không chịu đi. Hai năm trước còn lấy lý do tiên đế và thái hậu băng hà, chuyện hỷ sự không nên tổ chức quá sớm để khước từ. Nay qua vài ngày nữa đến cả phi tần vương gia công chúa cũng đều đã mãn tang, ta muốn sắp xếp cho nó một mối, ai ngờ nó lại nói, nói chỗ đó của nó không được. Cũng chẳng biết là thật hay nó bịa chuyện để gạt ta nữa."

La Phù: "..."

La Lan: "... Thật hay giả vậy?"

Vương Thu Nguyệt: "Ta nào biết được chứ, bảo nó đi xem lang trung, nó bảo đã sớm đi rồi, không có cách chữa. Ta, dù cho không tin thì cũng đâu thể ép nó đi kiểm tra được? Phụ thân con thì có lẽ làm được, nhưng chân cẳng ông ấy không tiện, căn bản không bắt được nó."

La Phù không thể tiết lộ bí mật của Trưởng công chúa, nhưng cũng không thể khoanh tay đứng nhìn chuyện của ca ca, chỉ đành giả vờ suy đoán: "Có phải ca ca gặp được cô nương mình yêu mến ở kinh thành, nhưng người ta lại không thích ca ca, nên ca ca tự mình chui vào ngõ cụt, học theo kẻ si tình trong thoại bản, thề rằng không phải nàng thì không cưới?"

La Lan lắc đầu: "Ta đã nghi ngờ từ lâu rồi, hai năm nay công khai hỏi cũng có, lén lút phái người theo dõi cũng có, không hề thấy ca ca tiếp xúc với bất kỳ nữ t.ử khả nghi nào."

La Phù âm thầm đổ mồ hôi hột cho ca ca. Hai năm nay tỷ tỷ đương nhiên không điều tra ra được gì, bởi vì Trưởng công chúa thâm cư phủ đệ để chịu tang tiên đế, thái hậu. Ngay từ khi bắt đầu chịu tang, nàng đã đưa cho ca ca một nghìn lượng ngân phiếu, nói rằng sau này sẽ không triệu kiến ca ca nữa, bảo ca ca mau ch.óng cưới vợ để sống đời bình lặng, đừng nên tơ tưởng hão huyền.

Quay về ca ca liền chạy đến chỗ nàng khóc một trận, còn đưa ngân phiếu cho nàng, bảo nàng tìm cơ hội trả lại cho Trưởng công chúa.

La Phù không muốn làm phiền Trưởng công chúa chịu tang, chỉ chờ đợi đến khi Trưởng công chúa mãn tang rồi mới giúp ca ca chuyển giao lại.

Đợi La Phù hoàn hồn lại, liền nghe giọng tỷ tỷ đầy lo lắng: "Chẳng lẽ thật sự không được?"

La Phù: "..."

Sau khi ăn cơm trưa tại nhà ngoại, trò chuyện thêm vài câu, La Phù và tỷ tỷ liền phải trở về thành.

Nắng thu buổi chiều hơi gắt, lần này hai tỷ muội không còn ngồi chung xe nữa, mà ngồi riêng cùng phu quân và con cái của mình.

Tiêu Vũ bế Hoằng ca nhi, trong tay tiểu t.ử ấy nắm c.h.ặ.t một cọng cỏ đuôi ch.ó, trên thân cỏ xâu hai con cào cào lớn mà nó tự tay bắt được. Nó không nỡ cho gà ăn, bảo là muốn mang về nhà cho tổ phụ và tổ mẫu xem, thực chất là không nỡ vứt bỏ "chiến lợi phẩm" của mình, dù Tiêu Vũ bảo nó đặt sang một bên, tiểu t.ử ấy cũng không chịu buông tay.

Xe ngựa lắc lư theo nhịp, Hoằng ca nhi dựa vào lòng phụ thân, mí mắt ngày càng nặng trĩu. Cuối cùng, phải đợi phụ thân hứa sẽ không vứt cào cào đi, tiểu t.ử mới chịu giao cọng cỏ đuôi ch.ó cho phụ thân bảo quản, rồi chớp mắt liền tựa vào lòng phụ thân mà ngủ thiếp đi.

La Phù dựa vào ván giường, nhìn đứa con trai càng nhìn càng thấy đáng yêu sau khi ngủ, rồi lại nhìn Tiêu Vũ cứ hễ con trai vừa ngủ là nhíu mày nhìn chằm chằm xâu cào cào, nàng cười đến hả hê: "Ai bảo trước kia chàng luôn chê bai ba đứa cháu, giờ hay rồi, chính mình đã hứa, tự mình cầm lấy đi thôi."

Tiêu Vũ: "... Ta đây là yêu ai yêu cả đường đi lối bước."

Bất kể phụ mẫu hay nhạc phụ nhạc mẫu đều bảo Hoằng ca nhi rất giống chàng, nhưng mỗi khi tiểu t.ử cười rộ lên hoặc cầu xin chàng làm việc gì, dáng vẻ lanh lợi ấy lại giống nương t.ử như đúc, khiến Tiêu Vũ vừa không nỡ chê, cũng không nỡ từ chối. Tuy nhiên, Hoằng ca nhi thực chất rất sạch sẽ, chỉ thỉnh thoảng mới nghịch ngợm một chút thôi.

Tiêu Vũ: "Là huynh ấy tỏ vẻ xa cách với ta trước."

La Phù: "Tỷ phu cũng là vì ý tốt, lo chàng không thích nghe, chàng lại hay, lại dám nói với huynh ấy như vậy ngay trước mặt lũ trẻ."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hôm Nay Tiêu Vũ Đã Bị Biếm Chức Chưa? - Chương 208: Chương 208 | MonkeyD