Hôm Nay Tiêu Vũ Đã Bị Biếm Chức Chưa? - Chương 236
Cập nhật lúc: 08/05/2026 10:13
Tranh thủ lúc cấm vệ quân chưa kịp ập vào, Tiêu Vũ nhanh ch.óng nói: "Bốn vị trọng thần không dám can gián hoàng thượng, là vì có vết xe đổ của Tả tướng tiền triều. Ngay cả họ còn sợ hãi hoàng thượng mà không dám nói thẳng, thì những thần t.ử cấp dưới chỉ biết học theo họ mà sự sự thuận theo hoàng thượng. Thượng bất chính tắc hạ tất loạn, thần xin chúc mừng hoàng thượng, sau này ngài chính là xây một tòa t.ửu..."
Dựa vào bốn cấm vệ quân đã giữ c.h.ặ.t lấy cánh tay Tiêu Vũ, Tiết công công nhảy tới nhét một cuộn khăn vào miệng y.
Bốn vệ binh cũng như bay khiêng Tiêu Vũ ra khỏi Ngự thư phòng, để tránh y làm hoàng thượng tức giận đến ngất đi, hoặc tự hại c.h.ế.t chính mình.
Tiêu Vũ không thể nói thành lời, Hàm Bình Đế đã giận tới mức mất kiểm soát, đuổi theo ra ngoài Ngự thư phòng, gọi cấm vệ quân thẳng tay ném Tiêu Vũ ra khỏi hoàng thành.
Lời hoàng thượng chính là thánh chỉ, bốn vệ binh không dám cãi lại nửa phần, kẻ khiêng tay người khiêng chân Tiêu Vũ, rảo bước đi thẳng tới ngoài Chu Tước môn phía Nam, rồi dưới ánh nhìn của đám quan viên đang túa ra xem náo nhiệt, bọn họ mạnh tay quăng Tiêu Vũ cao lớn ra phía ngoài.
Khoảnh khắc ấy, Ngự sử đại phu Phạm Yểm nhắm nghiền mắt lại, Lại bộ lang trung Bùi Hành Thư rũ mắt xuống.
Tiêu Vũ bị ném nặng tới mức nào, chỉ biết là cho đến khi cửa thành đóng lại, y vẫn nằm rạp dưới đất không thể gượng dậy.
Hai hàng cấm vệ quân đang đứng gác ngoài kia: "..."
Từng thấy cảnh bị lôi ra ngoài c.h.é.m đầu hay tống ngục, nhưng loại thần t.ử bị vứt ra như thế này thì là lần đầu tiên trong đời họ chứng kiến!
Ngay lúc họ lo lắng liệu vị Tiêu đại nhân này có bị thương gì nghiêm trọng không, thì Tiêu Vũ từ từ đứng dậy, phủi tay phủi y phục rồi chỉnh lại quan mũ, đứng sang một bên như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
Đến giờ Dậu tan tầm, cấm vệ quân canh cửa đúng giờ mở cổng thành, chờ các quan viên bên trong đi ra.
Lúc này, Tiêu Vũ đã đứng hơn một canh giờ cuối cùng cũng cử động, y bảo vị tiểu thái giám chuyên phụ trách dắt ngựa cho đại thần: "Phiền tiểu công công giúp ta dắt ngựa."
Nói đoạn, y còn đưa ra thẻ ngựa để lĩnh ngựa.
Tiểu công công cùng hai hàng cấm vệ quân: "..."
Một lát sau, Tiêu Vũ cưỡi ngựa bình thản trở về Hầu phủ, trước mặt phụ thân mẫu thân chẳng hề hé răng, khi về tới Thận Tư đường cũng là ưu tiên dỗ dành Hoằng ca nhi trước.
Y vốn muốn giấu kín, nhưng Tiêu Lân đang làm việc ở Chu Tước vệ cấm quân biết được tam đệ tốt của mình lại gây chuyện. Hắn về sau Tiêu Vũ gần một khắc, thấy cha mẹ không hề hay biết, Tiêu Lân cũng không nhiều lời mà đi thẳng tới Thận Tư đường.
La Phù nhận ra điểm khác thường, bảo nhũ mẫu dắt Hoằng ca nhi ra sau chơi, nàng cùng Tiêu Vũ tiếp đón Tiêu Lân.
Tiêu Lân thuật lại chuyện Tiêu Vũ bị ném ra khỏi hoàng thành khiến bao người xôn xao một lượt cho tam đệ muội nghe.
Tiêu Vũ lập tức trấn an: "Phu nhân yên tâm, ta không bị thương, chỉ là lòng bàn tay với đầu gối hơi trầy da một chút."
La Phù: "... Chẳng ai lo việc đó cả, mau nói xem chàng lại đã gây ra chuyện gì!"
Tiêu Vũ lúc này mới đơn giản kể lại đầu đuôi.
Tiêu Lân giận đến mức muốn đ.á.n.h người: "Đã không cho đệ làm Ngự sử nữa mà đệ vẫn chưa chịu yên thân sao, cách một thời gian không chọc hoàng thượng tức giận là đệ sợ hoàng thượng quên mất đệ là ai hả?"
Trong lúc huynh đệ hai người cãi vã, trong đầu La Phù chỉ có một ý nghĩ: Hành cung kiểu gì mà phải tốn mười triệu lượng bạc cơ chứ?
Chương 95
Sau khi rửa mặt, La Phù bảo Tiêu Vũ nằm lên giường, lộ lòng bàn tay và đầu gối ra để nàng bôi t.h.u.ố.c trị thương.
Trầy da nghe thì là vết thương nhỏ, nhưng trầy cỡ hạt gạo với cỡ trái vải thì khác nhau xa lắm. Lòng bàn tay Tiêu Vũ còn đỡ, hai chỗ đầu gối kia La Phù nhìn thôi cũng thấy đau.
"Hai lần trước chàng can gián hoàng thượng đều ăn nói rất khéo, thiếp còn tưởng chàng đã thông minh hơn rồi, sao hôm nay lại dùng lời khó nghe như vậy?"
La Phù tò mò hỏi.
Trong sử sách hôn quân nhiều vô kể, nhưng nổi tiếng nhất vẫn là vài vị đó. Ở dân gian nơi bá tánh ít được đọc sách, Thương Trụ Vương chắc chắn xếp hạng đầu, cho nên Tiêu Vũ vừa mở miệng đã đem Thương Trụ Vương ra châm chọc Hàm Bình Đế, bảo sao Hàm Bình Đế không tức điên người lên cho được. Phải biết năm ngoái Dương Thịnh chỉ vì nói một câu có thể hiểu là mắng hoàng thượng hôn quân mà suýt chút nữa mất đầu, vậy mà Hàm Bình Đế chỉ sai cấm vệ quân ném Tiêu Vũ ra ngoài, Dương Thịnh ở Lương Châu Vũ Uy nghe chuyện này chắc cũng phải ghen tị đỏ mắt.
Dẫu phu nhân động tác đã rất nhẹ nhàng, Tiêu Vũ vẫn đau đến mức hít hà, đau thì đau nhưng y vẫn ngắt quãng giải thích: "Hiền giả nhi hậu năng kiệm, xuy... bất hiền giả nhi hậu năng xa, quân vương thực sự hiền đức sẽ không nảy ý định tốn mười triệu lượng tu sửa hành cung để hưởng lạc, quân vương nảy ý định này thì chứng tỏ ngài ấy... Ai, phu nhân nhẹ tay thôi!"
La Phù cố ý, trừng y nói: "Dù hoàng thượng không nghe thấy, cũng không cho phép chàng nói ra lời đó."
Tiêu Vũ: "... Vâng, tóm lại việc tiêu tốn ngân lượng khổng lồ để đại tu hành cung, cái tiền lệ này tuyệt đối không được để hoàng thượng mở ra. Nếu không, hoàng thượng được đà một lần, sau này muốn ngăn cũng khó."
La Phù: "Chàng đúng là đã ngăn rồi, nhưng có ngăn được đâu? Nhìn Tiết Thừa tướng, Liễu Thừa tướng mấy con cáo già kia xem, ai nấy đều tinh ranh, chỉ có chàng là chuyện gì cũng lao lên đầu tiên."
