Hôm Nay Tiêu Vũ Đã Bị Biếm Chức Chưa? - Chương 266
Cập nhật lúc: 08/05/2026 11:04
Trong lúc chơi, Hàm Bình Đế bảo các văn nhân tài t.ử làm thơ vịnh xuân. Người khác đều đã làm, hoặc là vịnh xuân đơn thuần, hoặc là kèm theo lời nịnh hót Hàm Bình Đế. Chỉ mình Tiêu Vũ làm một bài thơ đối lập, hai câu đầu vẽ nên cảnh con em quý tộc cưỡi ngựa đạp xuân khoái hoạt, hai câu sau chuyển thẳng sang cảnh bách tính vất vả cày cấy khó khăn.
Sau đó Tiêu Vũ kể với La Phù, chàng chỉ là không chịu nổi cái kiểu làm thơ cưỡng ép, có thời gian nhàn rỗi đó thà về quan thự xử lý đống công việc đứng đắn còn hơn. Làm bài thơ đó không có ý châm biếm Hàm Bình Đế, mà là cố tình làm mất hứng để từ đó về sau hoàng thượng không bao giờ gọi chàng tới vịnh thơ nhàn hạ nữa.
Hàm Bình Đế quả nhiên thỏa mãn tâm nguyện của Tiêu Vũ, từ đó về sau bất kể tiệc lớn tiệc nhỏ, Hàm Bình Đế không bao giờ bắt Tiêu Vũ làm thơ nữa.
Nếu lấy lòng mình suy ra lòng người, La Phù tin Hàm Bình Đế sẽ giao việc quan trọng cho Tiêu Vũ, nhưng chuyện để Tiêu Vũ ngày ngày theo hầu, người vốn sẵn sàng gây khó chịu như vậy, có phải hoàng thượng nhất thời hồ đồ rồi không? Đã quên mất mấy chuyện Tiêu Vũ mở miệng khiến người khác tức điên kia rồi ư?
Phu nhân trong gương lộ vẻ khó hiểu, Tiêu Vũ không muốn lừa dối phu nhân, vừa định giải thích thì các nha hoàn đã bưng nước rửa chân cho hai vợ chồng vào.
Tiêu Vũ thấy vậy, bảo hai người đặt chậu đồng ở phía giường La Hán rồi lui ra. Ngay sau đó, chàng cúi người bế phu nhân, đặt nàng lên chiếc giường La Hán đối diện với chậu đồng, rồi xắn tay áo, quỳ xuống tự tay rửa chân cho phu nhân.
La Phù: "... Không có chuyện gì mà ân cần thái quá, chàng còn giấu ta chuyện gì nữa?"
Tiêu Vũ nắm lấy bàn chân phải trắng nõn mềm mại của phu nhân, vừa nhẹ nhàng chà xát vừa cúi đầu nói: "Lão quốc cữu khuyên hoàng thượng ở lại kinh thành đừng thân chinh, hoàng thượng không nghe. Ta cũng muốn khuyên, nhưng hoàng thượng lại giành trước điểm danh ta theo hầu, định dùng cách này để chặn miệng ta."
La Phù đạp chân lên tay chàng: "Vậy nếu chàng không định khuyên ngăn hoàng thượng, hoàng thượng cũng sẽ không điểm danh chàng theo hầu?"
Tiêu Vũ mặc nhiên thừa nhận.
Cơn giận trong lòng La Phù lại bùng lên, nàng định bụng sẽ dạy dỗ Tiêu Vũ một trận, nhưng nhìn thấy bộ dạng khúm núm, tận tụy rửa chân cho mình, nàng lại chẳng nỡ xuống tay.
Một lát sau, Tiêu Vũ cố gắng phá vỡ sự tĩnh lặng: "Chân của phu nhân thật đẹp..."
La Phù: "Câm miệng, ta không muốn nghe chàng nói gì cả."
Tiêu Vũ lập tức ngậm miệng, chăm chú rửa sạch từng ngón chân cho phu nhân, tỉ mỉ lau khô, rồi mặc kệ ánh mắt lạnh lùng của nàng, kiên trì bế nàng lên giường.
Sau khi tự mình rửa sạch sẽ, các nha hoàn bưng chậu đồng đi ra ngoài, Tiêu Vũ tắt hết đèn rồi mới chui vào trong chăn.
La Phù quay lưng về phía y mà nằm.
Sau vài cái nhéo đau điếng, Tiêu Vũ mới thành công ôm được nàng vào lòng. Y cúi đầu hôn để dỗ dành cho phu nhân nguôi giận, nhưng chạm phải một mảng ướt át.
Lòng Tiêu Vũ thắt lại, y ôm c.h.ặ.t phu nhân, nói: "Nàng đừng khóc, cùng lắm là một năm rưỡi nữa ta sẽ trở về."
La Phù c.ắ.n y một cái: "Một năm rưỡi mà nhanh ư? Năm đó là kẻ nào phải rời xa quê hương, một mình ăn bát trôi nước cũng rơi lệ? Hay thật, hồi đó chàng lo ta sẽ bỏ đi tái giá, giờ thì sống với nhau lâu ngày, chàng vừa không nhớ ta, lại chẳng sợ ta bỏ chạy nữa phải không?"
Lời này thật quá oan uổng, Tiêu Vũ lập tức giơ tay thề với trời: "Chớ nói chi là một năm rưỡi, ta rời xa phu nhân một đêm thôi cũng đã nhớ thương khôn cùng. Nếu có nửa lời hư ngôn, phạt ta Tiêu Vũ không..."
La Phù nhẹ nhàng tát lên mặt y một cái: "Câm miệng ngay, ta ghét nhất là cái miệng này của chàng!"
Tiêu Vũ không tin, phu nhân rõ ràng cũng có lúc rất thích cái miệng này của y.
Để chứng minh bản thân, cũng là để dỗ dành phu nhân, Tiêu Vũ vén chăn chui vào lòng nàng.
Tiếng khóc mắng của La Phù nhanh ch.óng biến đổi âm điệu.
Vị Hộ Bộ Thượng Thư ba mươi sáu tuổi, trong một đêm lại hầu hạ phu nhân tận bốn hiệp, thậm chí trước khi khởi hành vào sáng sớm còn muốn thêm lần nữa, kết quả bị La Phù mắt nhắm mắt mở vừa đẩy vừa đạp đuổi đi. Đến khi La Phù ngủ đủ giấc tự tỉnh dậy thì trời đã đứng bóng. Dù lòng vẫn thấy khó chịu vì Tiêu Vũ phải ra chiến trường, nhưng cứ nghĩ đến sự nhiệt tình nồng cháy của y đêm qua, chẳng hề thua kém thời mới tân hôn, La Phù được vuốt ve tâm hồn nên cũng không đành lòng tỏ thái độ lạnh lùng với y nữa.
Nghĩ đến cảnh phương Bắc trong tiết tháng Giêng vẫn còn giá lạnh, La Phù phải chuẩn bị cho Tiêu Vũ vài bộ y phục bông thuận tiện cho việc hành quân. Sau khi thu xếp ổn thỏa, La Phù tới Tích Thiện Đường tìm đại tẩu.
Tiêu Hổ đang làm việc ở Tây Doanh, lần này kinh doanh xuất quân mười lăm vạn binh mã, Tiêu Hổ tất nhiên nằm trong danh sách xuất chinh. Riêng phía Ngự Lâm quân, dù Hàm Bình Đế muốn mang theo năm ngàn quân, nhưng cụ thể điều động từ vệ nào thì vẫn chưa quyết định.
Dương Diên Trinh từng có kinh nghiệm chuẩn bị quân phục cho Tiêu Hổ. La Phù nói rõ ý định, Dương Diên Trinh liền bảo đệ muội không cần bận tâm, tỷ ấy sẽ sắp xếp cho thêu phòng làm sẵn cho cả ba huynh đệ. Nếu Tiêu Lân không cần xuất chinh, phần của chàng cũng có thể chia cho Tiêu Hổ và Tiêu Vũ, đảm bảo không lãng phí.
La Phù vẫn tự mình đi một chuyến đến thêu phòng, tự bỏ tiền túi ra, yêu cầu họ làm thêm hai bộ theo số đo của huynh trưởng La Tùng.
