Hôm Nay Tiêu Vũ Đã Bị Biếm Chức Chưa? - Chương 299
Cập nhật lúc: 08/05/2026 11:08
Chính Hàm Bình Đế từng nói, ngài giữ Tiêu Vũ ở Ký Châu là để trọng dụng, vậy Tiêu Vũ vẫn là người được Hoàng thượng ưu ái. La Phù là phu nhân của vị đại thần được Hoàng thượng ưu ái, một phu nhân xuất thân nhỏ bé từng may mắn có được ân tứ của Tiên đế rồi nảy sinh thêm lòng tham, hoàn toàn có đủ tự tin và lý do để mặt dày tìm cách xin Hàm Bình Đế một ấn tín. Được hay không thì còn tùy vào việc Hàm Bình Đế có chịu ban cho hay không, dù sao thì nếu ngài không vui, cùng lắm là chê cười lòng tham của nàng một câu, không thể vì thế mà trừng phạt nàng điều gì.
Lăn lộn trong giới hoàng thân quốc thích đã lâu, lá gan của La Phù cũng lớn dần, nàng biết rằng trong những việc nhỏ nhặt, các bậc đế vương không hề lạnh lùng như dân thường vẫn tưởng.
Hơn nữa, nàng xin ấn của Hàm Bình Đế cũng là một kiểu nịnh nọt, cho dù chỉ là một lời tán dương nhỏ, chẳng lẽ lại khiến Hàm Bình Đế nổi giận?
La Phù thực ra muốn nói thẳng bức tranh này là Tiêu Vũ vẽ tặng Hàm Bình Đế, vấn đề là Tiêu Vũ không phải loại người như vậy, Hàm Bình Đế có lẽ cũng sẽ chẳng tin.
Tạ Hoàng hậu xem tranh trước, bức này quả thực có nét tương đồng với sơn thủy và dân sinh ở Lậu Giang mà Tiêu Vũ từng vẽ.
Điều Tạ Hoàng hậu biết rõ hơn La Phù là Hàm Bình Đế cũng thích thơ và tranh của Tiêu Vũ, chẳng qua không thấy được bức mỹ nhân đồ mà Tiêu Vũ vẽ cho phu nhân nên ngài đang ngứa ngáy trong lòng, chỉ vì vướng lễ pháp mà không tiện mở miệng mà thôi.
"Để lại chỗ ta đi, nếu Hoàng thượng có hứng thú xem tranh, cũng thích bức này, ta sẽ hỏi giúp nàng."
La Phù ôm c.h.ặ.t lấy Tạ Hoàng hậu một cái.
Tạ Hoàng hậu là người thanh tao, La Phù không muốn dùng nỗi buồn trong quan trường của Tiêu Vũ để quấy rầy Tạ Hoàng hậu, bàn về thơ họa phong nhã mà không cần cầu xin Tạ Hoàng hậu giúp đỡ thì hoàn toàn có thể thử.
Không cần Tạ Hoàng hậu phải đích thân mời, biết La Phù từng tới, chiều đến khi rảnh rỗi Hàm Bình Đế đã tới Trung cung của Tạ Hoàng hậu.
Tạ Hoàng hậu đang vẽ tranh, chính là bức mà La Phù đã gửi gắm.
"Đây là cái gì?" Hàm Bình Đế bước tới, chú ý tới bức họa nát tầm thường mà Tạ Hoàng hậu đặt bên cạnh, ngài cũng nhíu mày.
Tạ Hoàng hậu cười, chỉ vào vệt màu tím trên tranh nói: "Đây là Tiêu Vũ dưới ngòi b.út của La Phù."
Hàm Bình Đế: "..."
Sau khi quan sát kỹ vệt màu ngọc phía trên vệt tím đó, Hàm Bình Đế không nhịn được cười, suýt chút nữa thì sặc.
Tạ Hoàng hậu nói: "La Phù vẽ lại cảnh Tiêu Vũ đứng trên tường thành tiễn biệt nàng rời đi. Trong mắt nàng đó là nỗi buồn ly biệt, đáng tiếc là nàng vẽ không giỏi nên mới cầu ta vẽ thay."
Hàm Bình Đế hiểu ra, lại nhìn sang bức tranh mà Tạ Hoàng hậu đang vẽ dở. Vì là cảnh xa, trời xanh, tuyết trắng, tường thành đều được phác họa rất tốt, cảm giác mênh m.ô.n.g hiu quạnh sau trận tuyết mùa đông đã hiện rõ trên trang giấy.
"La Phù còn mang theo một bức họa vào cung, Hoàng thượng có muốn xem không?" Trước khi hạ b.út, Tạ Hoàng hậu hỏi.
Hàm Bình Đế gật đầu.
Tạ Hoàng hậu lấy tranh ra, sau khi xem xong, Hàm Bình Đế đoán: "Thơ hay như vậy, không giống như tặng cho trẫm."
Lời tự giễu ấy khiến Tạ Hoàng hậu bật cười, lúc này nàng mới nói rõ lòng tham nhỏ bé kia của La Phù.
Chuyện cũ mười mấy năm, Hàm Bình Đế vẫn nhớ rất rõ, phụ hoàng cũng từng đóng ấn riêng lên một bức họa chân dung bình thường của Tiêu Vũ.
Nghĩ đến đây, Hàm Bình Đế nổi hứng, phái Tiết công công đi lấy ấn riêng, đóng lên bức "Thụy Tuyết Đồ", lại đóng thêm một cái lên bức tranh của La Phù, còn đích thân đề chữ: Tiêu Vũ tặng thê.
Tạ Hoàng hậu: "..."
Chiều tối, bức họa của Tạ Hoàng hậu đã vẽ xong. Hàm Bình Đế ngồi dưới đèn, nhìn bóng lưng mặc t.ử bào cô độc đứng trên tường thành phóng tầm mắt về phía Nam, dù không rõ mặt nhưng lại phảng phất thần thái của Tiêu Vũ. Trong lòng ngài hiểu rõ Tiêu Vũ luyến tiếc phu nhân của mình, mong mỏi được trở về kinh thành đoàn tụ với cha mẹ vợ con, nhưng trong phút chốc ngơ ngẩn, Hàm Bình Đế lại như đối diện với đôi mắt cô liêu kia của Tiêu Vũ.
Kẻ bề tôi trung thành tận tụy, sao Hoàng thượng nỡ bỏ rơi?
Hàm Bình Đế hiểu rõ, trong mấy tháng Bắc phạt kia, từ đầu đến cuối Tiêu Vũ không hề sai, sai là ở ngài quá khinh địch, tự phụ lại còn từ chối lời can gián.
Ngày 16 tháng 2 năm Hàm Bình thứ 11, Hàm Bình Đế hạ chỉ tại buổi triều hội, phê chuẩn đơn từ chức mà Ngự sử đại phu Phạm Yển đã đệ trình từ năm ngoái, ngay lập tức triệu hồi Tiêu Vũ về kinh, thăng làm Ngự sử đại phu chính nhị phẩm.
Chương 121
Văn bản điều động của Lại bộ gửi cho Tiêu Vũ phải vài ngày nữa mới tới Kế Thành. Tiêu Lân đang làm việc trong cung nghe được tin này, liền tranh thủ sai người về nhà báo tin vui.
Vạn Hòa Đường gần cửa chính nhất, hai lão nhân Tiêu Vinh và Đặng thị là những người biết tin đầu tiên.
Đặng thị mừng rỡ phát khóc, liên tục lẩm bẩm mấy câu "Phật tổ phù hộ". Tiêu Vinh nhìn dáng vẻ khờ khạo của lão thê, cười bà: "Phật tổ bận rộn lắm, đâu có thời gian lo chuyện thằng ba, rõ ràng là do con dâu út đã dốc sức, nếu không thì sao hôm qua nó mới vào cung, sáng nay Hoàng thượng đã ban ơn?"
Đặng thị vì quá nhớ con trai út nên phản ứng chậm một nhịp, thấy lão đầu nhà mình đắc ý, bà không nhịn được phản bác: "Là công của Phù nhi, ông đắc ý cái gì chứ?"
