Hôm Nay Tiêu Vũ Đã Bị Biếm Chức Chưa? - Chương 66
Cập nhật lúc: 08/05/2026 09:08
Dương Diên Trinh xuất thân từ phủ Tả tướng là người bình tĩnh nhất. Đồng thời nàng cũng từng nghe mẫu thân nhắc tới bài thi hội thí ba năm trước của Tiêu Vũ, đoán được vài phần nội tình. Dương Diên Trinh nói với Tiêu Lân: "Hoàng thượng hỏi đạo hưng quốc, Tam đệ chắc chắn có kiến nghị nhắm vào thời chính. Trung ngôn nghịch nhĩ mới chạm đến thiên uy. Chữ 'khả' trong lời Hoàng thượng hẳn là 'trảm' (chém). Vì Hoàng thượng đã thu hồi khẩu dụ xử t.ử Tam đệ ngay lập tức, việc này vẫn còn đường xoay chuyển, chúng ta đừng vội, phải đợi cơn giận của Hoàng thượng qua đi đã."
Nếu tội của Tiêu Vũ liên lụy cả nhà họ Tiêu, phụ thân vì nàng cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Nếu Hoàng thượng chỉ nhắm vào một mình Tiêu Vũ, Công công ở bên phía Hoàng thượng cũng còn chút mặt mũi có thể dùng.
Tiêu Lân cảm kích nói: "May mà có Đại tẩu, nếu không ta cũng rối như tơ vò rồi. Chuyện ở bên phía mẫu thân còn nhờ Đại tẩu khai giải khuyên nhủ."
Dương Diên Trinh đáp ứng, đi tới Vạn Hòa Đường thăm hỏi mẹ chồng.
Bên phía Hoàng thành, Tiêu Vinh đứng đơn độc, thế nhưng sau khi binh sĩ Ngự lâm quân vào thông báo trở ra lại nói với ông, Hoàng thượng không chịu gặp ông.
Tiêu Vinh không còn cách nào khác, quỳ sang một bên dập đầu vào bên trong nói: "Nghiệt t.ử vô trạng chọc giận Hoàng thượng, thần dạy con không nghiêm, đặc biệt tới xin tội."
Binh sĩ nhìn thấy, lại phái một người tới điện Càn Nguyên.
Vĩnh Thành Đế nghe vậy chỉ xua xua tay với Mã công công. Tiêu Vũ là Tiêu Vũ, Tiêu Vinh là Tiêu Vinh, ngài không muốn trách phạt cả nhà họ Tiêu, nhưng Tiêu Vinh muốn quỳ thì ngài cũng lười quản.
Tiêu Vũ bị tống vào nhà lao Đại Lý Tự. Vì y có người cha làm Hầu gia, bản thân cũng là người đỗ đầu kỳ thi Hội, Đại Lý Tự khanh đặc biệt sắp xếp cho y một gian lao tĩnh mịch xa các tù nhân thông thường. Nhưng cũng chỉ được sự tĩnh lặng đó thôi, gian lao bị quây bằng rào gỗ thậm chí không có nổi một tấm ván gỗ, trong góc trải một chiếc chiếu cũ, ngoài ra còn có một chiếc cống đồng có nắp cũng cũ kỹ không kém.
Ngục tốt mở cửa lao, vừa định đẩy tên tù mới vào, Tiêu Vũ đã tự mình bước vào. Dáng người tuấn dật, người cũng không hoảng loạn, cứ như tới ở quán trọ, khiến ngục tốt nhìn thêm vài cái mới rời đi.
Tiêu Vũ tiễn ngục tốt đi xa, quay người nhìn quanh bốn phía, ngửi mùi ẩm mốc nhàn nhạt bên trong, Tiêu Vũ chỉ đành cười khổ.
Không phải không biết viết một bài văn như vậy sẽ có hậu quả gì, nhưng Tiêu Vũ đã do dự suốt cả buổi sáng, cuối cùng vẫn viết như thế.
Ăn lộc quân, trung việc quân, y không thẹn với lòng. Nhưng người nhà sẽ vì y mà lo lắng tột độ, thậm chí bị liên lụy vướng tội, cho nên Tiêu Vũ thẹn với gia đình.
Trời dần tối, gian lao chỉ để lại một ô cửa sổ nhỏ trên bức tường phía Bắc càng trở nên tối tăm từ sớm.
Tiêu Vũ đứng mỏi chân, ngồi xuống chiếc chiếu cũ trong góc.
Một lát sau, ngục tốt xuất hiện lần nữa, mang đến cơm tối cho Tiêu Vũ. Cũng như những tù nhân khác, một bát cháo loãng, một cái bánh ngô.
Cháo còn chút hơi ấm, bánh ngô đã nguội ngắt.
Tiêu Vũ vừa ăn bánh ngô vừa ăn cháo. Thực sự không ăn nổi nữa thì nhét bánh ngô vào trong lòng, để dành nửa đêm đói thì ăn.
Bẩn cũng được, thối cũng được, là tự mình chọn, không cần phải oán trách.
Điện thí đọc bài kéo dài bảy ngày, Tiêu Vũ ở trong ngục này cũng đã bảy ngày.
Chương 23
Chỉ trong vỏn vẹn bảy ngày, La Phù cùng Đặng thị đều gầy đi một vòng. Sau khi quỳ suốt một đêm ngoài hoàng thành, Tiêu Vinh cũng bị Vĩnh Thành Đế đuổi về, từ đó đến nay vẫn luôn tự giam mình trong phủ để kiểm điểm.
Đến cả công công là một vị Hầu gia cũng không nghĩ ra cách để cứu Tiêu Vũ, La Phù thân là nữ t.ử thì càng không có đường lui. Khi nghe đại tẩu mang tin tức từ Tướng phủ về xác nhận Tiêu Vũ vì dám thẳng thắn châm biếm Hoàng thượng trong bài thi điện thí mới chuốc lấy tội, La Phù nhất thời chẳng buồn lo lắng nữa. Kẻ tự tìm đường c.h.ế.t như hắn, bản thân hắn cũng chẳng sợ, hà tất người ngoài phải đau lòng? Có sức lực đó, chi bằng La Phù hãy tự thương xót lấy chính mình, xót cho phụ mẫu dưới tận Dương Châu xa xôi có khả năng bị tên con rể ngu ngốc này liên lụy!
Không thể nghĩ đến phương diện này, chỉ cần chạm tới là La Phù lại chẳng kìm được nước mắt. Sớm biết Tiêu Vũ lại có cái tính không sợ trời không sợ đất như vậy, nàng thà gả cho một cử nhân Dương Châu nào đó xấu hơn, lùn hơn, nghèo hơn, tài hoa kém hơn cũng được, chứ tuyệt đối không vì muốn trèo cao mà gả vào Hầu phủ nơi kinh thành này.
Dương Diên Trinh và Lý Hoài Vân trước hết đi thăm hỏi, khuyên nhủ vị bà mẫu đang chẳng thiết ăn uống, rồi mới quen đường cũ tìm tới Thận Tư Đường.
Bình An cũng đã gầy đi không ít, nàng khẽ khàng dẫn hai vị phu nhân vào nội thất.
La Phù đang bơ phờ nằm trên giường, trông thấy hai vị tẩu tẩu, nàng gượng gạo nặn ra một nụ cười khổ, gắng gượng ngồi dậy tựa vào đầu giường.
Bình An bê hai chiếc đôn thêu đặt bên cạnh giường. Sau khi hỏi rõ các phu nhân không cần trà nước, nàng nhìn về phía phu nhân nhà mình đầy lo lắng rồi cúi đầu lui ra ngoài.
