Hòn Đảo Của Anh Ấy - Chương 12
Cập nhật lúc: 03/09/2026 18:03
Năm lớp mười hai, Lâm Dữ Thất đột nhiên tuyên bố mình sẽ thi vào một trường đại học ở ngoại tỉnh.
Thẩm Kinh Diễn hỏi: "Là ở đâu?"
"Xa lắm."
Thẩm Kinh Diễn nhìn cô: "Cậu muốn rời khỏi thành phố Giang đúng không?"
"Đúng."
Bầu không khí rơi vào tĩnh lặng một lúc lâu.
Lâm Dữ Thất gục xuống bàn ngủ thiếp đi.
Cô không biết rằng, sau khi trả lời xong câu hỏi cuối cùng của Thẩm Kinh Diễn, trong suốt khoảng thời gian im lặng rất lâu ấy, Thẩm Kinh Diễn vẫn luôn nhìn cô.
Kim đồng hồ trong lớp học cứ tích tắc quay vòng, ngoài cửa sổ mưa vẫn rơi lất phất.
"Cũng tốt." Thẩm Kinh Diễn bỗng bật cười một tiếng, rất khẽ, đủ để chìm vào trong tiếng mưa, tựa như đang tự nói với chính mình, "Cuộc đời của Lâm Dữ Thất sẽ tỏa sáng rực rỡ, nhưng trong cuộc đời của Lâm Dữ Thất, sẽ không còn Thẩm Kinh Diễn nữa."
Anh biết hoàn cảnh gia đình của Lâm Dữ Thất, cũng hiểu được suy nghĩ của cô, nhưng bản thân vẫn không sao kìm nén được cảm giác chua xót.
Anh biết rõ tình cảm mình dành cho Lâm Dữ Thất, nhưng Lâm Dữ Thất dường như chỉ coi anh là bạn.
Kỳ thi đại học kết thúc, hai người chia tay trong không vui.
Năm cuối cấp Thẩm Kinh Diễn đã nỗ lực hết mình, vì muốn đuổi kịp Lâm Dữ Thất, ngày nào anh cũng điên cuồng giải đề.
Ngày công bố điểm, không nằm ngoài dự đoán, Lâm Dữ Thất đã giành ngôi vị Trạng nguyên của toàn thành phố… chính thức bước đi trên con đường riêng, tách khỏi thế giới của anh.
Thẩm Kinh Diễn suy đi tính lại, cuối cùng chỉ còn cách tặc lưỡi: Thôi bỏ đi, mình đâu thể trở thành hòn đá ngáng đường bước tiến của cô ấy được.
Một mối tình đơn phương thời niên thiếu cứ thế bay đi theo cơn gió năm ấy.
Ngày khai giảng năm thứ hai, có một nữ sinh tìm thấy một bức tranh vẽ đã cũ kỹ trong ngăn bàn.
Trên đó là một hòn đảo nhỏ được phác họa đơn giản bằng b.út bi nước.
Góc dưới cùng bên phải có viết:
Hòn đảo của anh ấy / 07.21
Ngoại truyện 2: Rất yêu em
Ngày Thẩm Thanh Côi kết hôn, Thẩm Kinh Diễn được mời làm phù rể, anh đã đến, và cũng đã say bét nhè.
Lúc Lâm Dữ Thất đến hiện trường, nhìn người đàn ông đang nằm bẹp trên ghế sofa, cô tức không chỗ xả: "Anh giỏi lắm Thẩm Kinh Diễn, nhậu nhẹt rồi định không về nhà luôn phải không?"
Thẩm Kinh Diễn mở mắt ra, dùng chút ý thức còn sót lại hỏi: "Ai không về nhà cơ?"
Lâm Dữ Thất mắng: "Anh đó!"
Thẩm Kinh Diễn lại nhắm mắt lại, hàng mi vừa đen vừa dài, khẽ cong cong. Giọng nói của anh chẳng còn mang vẻ công kích như ngày thường nữa mà nghe vô cùng mềm mỏng: "Lâm Dữ Thất, nói lý lẽ một chút đi, là tôi bị bọn họ chuốc rượu mà."
Nghe vậy, Lâm Dữ Thất cười nhạt: "Với cái tính tình của anh mà người ta chuốc rượu anh được à? Tôi tin chắc, lý do là gì?"
Thẩm Kinh Diễn kéo kéo cà vạt, cổ áo hé mở ra một chút, yết hầu anh chuyển động lên xuống, dường như đang thực sự suy nghĩ tìm lý do. Sau đó anh mở mắt ra, đuôi mắt chân mày đều thấm đẫm men say: "Lý do là tôi thấy hơi vui."
"Cái gì?"
"Nghĩ đến việc sau này cũng sẽ kết hôn với em, tôi thấy hơi vui." Thẩm Kinh Diễn nghiêm trang trả lời, sau đó trên mặt xẹt qua một tia hối hận, "Thế là bị chuốc say."
Lâm Dữ Thất bước tới ngồi xuống bên cạnh anh, chằm chằm nhìn anh vài giây, rồi hỏi: "Chỉ là hơi vui thôi sao?"
Thẩm Kinh Diễn: "Không liên quan đến em."
"..."
Con người này lúc say xỉn tính khí có phần thất thường ghê.
Lâm Dữ Thất kiên nhẫn tiếp tục, dịu dàng dụ dỗ: "Anh muốn kết hôn với ai?"
Thẩm Kinh Diễn trả lời rất nhanh: "Lâm Dữ Thất."
"Vợ tương lai của anh là ai?"
"Lâm Dữ Thất."
"Tốt," Lâm Dữ Thất nhếch mép cười gian xảo, tiếp tục dẫn dắt, "Gọi Lâm Dữ Thất là gì?"
"Lâm Dữ Thất."
"..."
Cô vô cảm nhìn anh: "Mẹ kiếp, anh chỉ biết mỗi cái tên Lâm Dữ Thất thôi đúng không?"
Thẩm Kinh Diễn "Ừ" một tiếng.
Lâm Dữ Thất khẽ thở dài, lại bồi thêm một câu: "Nhưng mà anh bảo kết hôn với Lâm Dữ Thất anh chỉ thấy 'hơi vui' thôi kìa, nếu cô ấy mà biết thì chắc chắn sẽ buồn lắm đấy!"
Vừa dứt lời, Thẩm Kinh Diễn đột nhiên mở bừng mắt, nhìn sang: "Em giả vờ cái gì chứ."
"..."
Lâm Dữ Thất vừa định nói thì anh lại tuôn thêm một câu: "Tôi nói dối đấy, thật ra là vui gấp mười lần cơ."
Lâm Dữ Thất bị câu nói này làm cho sướng rơn người, ngay lập tức hào sảng ngồi xổm xuống, nói với anh: "Lên đây, vợ cõng anh về nhà."
Thẩm Kinh Diễn nằm im không nhúc nhích, cô đành tự mình ra tay kéo người qua, kết quả là Thẩm Kinh Diễn vừa mới đè lên, Lâm Dữ Thất đã có cảm giác cột sống lưng mình sắp gãy làm đôi tới nơi rồi.
Cô đã đ.á.n.h giá quá cao sức lực của mình, và đ.á.n.h giá quá thấp sức nặng của Thẩm Kinh Diễn.
Cuối cùng đành phải gọi xe công nghệ, thêm chút tiền để nhờ tài xế đỡ giúp một tay. Về đến nhà, cô nghiến răng nghiến lợi xốc người anh ném lên ghế sofa phòng khách.
Sau đó đi hứng chậu nước ấm để lau mặt cho Thẩm Kinh Diễn, anh đang ngủ say, đột nhiên bị quấy rầy nên vô cùng khó chịu, liền mở bừng mắt ra.
Nhìn một lúc lâu, anh mới thốt lên: "Lâm Dữ Thất?"
"Tỉnh rồi à?"
Thẩm Kinh Diễn đưa tay lên che mắt: "Em đang làm gì đấy, tôi buồn ngủ quá."
Quả nhiên không dễ tỉnh rượu như vậy.
Lâm Dữ Thất nghiến răng nghiến lợi: "Đang lau mặt cho anh đấy."
Thẩm Kinh Diễn nghe vậy, lập tức bỏ tay xuống, cực kỳ ngoan ngoãn: "Được."
Lâm Dữ Thất phát hiện ra, cái con người Thẩm Kinh Diễn này một khi đã say, không những tính khí thất thường, mà còn trở nên nói nhiều kinh khủng.
"Lau sạch chưa, tôi muốn soi gương."
"Soi cái rắm."
"Quát tôi làm gì."
"Thế này mà gọi là quát à?"
"Thế này mà chưa gì đã mất kiên nhẫn rồi sao, hay là yêu nhau mấy năm rồi, em đã chán tôi từ đời thuở nào rồi? Lâm Dữ Thất, em tồi tệ như thế, chắc trong đầu em đã nghĩ sẵn cách để đá tôi rồi đúng không, tôi..."
Lâm Dữ Thất vươn tay bịt c.h.ặ.t miệng anh lại, hai bên thái dương giật giật từng cơn: "Anh ngậm miệng lại cho tôi!"
Đôi mắt đen láy của Thẩm Kinh Diễn bình lặng nhìn cô, nhìn đến mức cô bỗng dưng cảm thấy tội lỗi, vừa mới bỏ tay ra thì đã bị anh tóm c.h.ặ.t lấy.
"Tôi muốn hôn em."
Nói xong, anh liền kéo mạnh cô ngã nhào xuống.
Lâm Dữ Thất ngửi thấy mùi rượu nhàn nhạt trên người anh, thầm nghĩ, biết thế thì đã ghi âm lại từ sớm. Đợi lúc Thẩm Kinh Diễn tỉnh táo nghe lại những lời sến súa đến nổi da gà này của mình, chắc hẳn anh sẽ trưng ra vẻ mặt lạnh tanh bảo xóa đi cho xem.
Mới chỉ nghĩ đến thôi, Lâm Dữ Thất đã không nhịn được mà phì cười.
"Nghiêm túc chút đi, Lâm Dữ Thất." Thẩm Kinh Diễn c.ắ.n nhẹ lên môi cô, lại đè thấp giọng, tuôn ra một câu còn sến sẩm hơn, "Tôi yêu em."
Thật sự, thật sự rất yêu em.
- Hoàn -
