Hòn Đảo Của Anh Ấy - Chương 7

Cập nhật lúc: 03/09/2026 18:02

Thẩm Kinh Diễn dời tầm mắt đi, đúng lúc này, từ bàn bên cạnh có một người phụ nữ đi tới.

Cô ta đầy vẻ sành sỏi đặt điện thoại lên bàn, trên màn hình đang hiển thị sẵn mã QR.

Thẩm Kinh Diễn liếc nhìn một cái: "Không mang điện thoại."

"Vậy anh lưu số của tôi vào trí nhớ đi." Người phụ nữ vẫn chẳng hề chùn bước.

Những ngón tay tôi khẽ nhúc nhích, tôi chợt nhận ra mình không thể nào bình tĩnh ngồi xem cảnh này được nữa.

Thẩm Kinh Diễn vẫn thong dong lắc lư ly rượu trong tay: "Tôi không có nghĩa vụ phải làm thế."

Cô ả bỗng giật lấy ly rượu của anh, mỉm cười lơi lả: "Thế này đi, tôi uống ly này, anh nể mặt tôi một chút nhé."

Tôi buột miệng nói: "Anh ấy đã khéo léo từ chối cô rồi đấy."

Nghe vậy, cô ta mới chịu dời ánh mắt khỏi mặt Thẩm Kinh Diễn, liếc nhìn tôi một cái: "Ồ, cô là bạn gái anh ấy à?"

Tôi nghẹn lời: "... Không phải."

"Vậy thì cô đừng lo chuyện bao đồng nữa." Cô ta cười híp mắt nói.

Nghe câu này tôi thấy khó chịu cực kỳ, chẳng buồn suy nghĩ đã thốt lên: "Nhưng rất nhanh sẽ là bạn gái thôi."

Lời vừa dứt, ngụm rượu trong miệng Chu Kỳ Phàm suýt thì phun thẳng ra ngoài.

Còn tôi thì đứng phắt dậy, giật lại ly rượu từ tay cô ả kia, ngửa cổ một hơi uống cạn sạch.

Đám người xung quanh đều nhìn đến ngây người.

Vốn dĩ tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị vị cay nồng xộc thẳng lên mũi, kết quả trôi xuống họng lại là vị ngọt ngào thơm lừng.

Má nó chứ... Phải chi nói sớm đây là nước trái cây thì tôi cũng đâu đến mức làm bộ làm tịch như uống t.h.u.ố.c độc thế này.

Từ đầu đến cuối Thẩm Kinh Diễn chẳng tỏ thái độ gì, nhưng tôi lại có cảm giác như anh đang kìm nén nụ cười vậy.

Còn cô ả kia bị hành động bộc phát này của tôi làm cho sững sờ, đành giơ ngón tay cái lên tỏ vẻ bái phục rồi rút lui.

Tôi đỏ mặt tía tai ngồi xuống.

Cứ có cảm giác chiến thắng này chẳng vẻ vang chút nào.

Chu Kỳ Phàm thăm dò lên tiếng: "Nói mới nhớ, lớp trưởng, cậu biết uống rượu không đấy? Nốc cạn ly vừa rồi thật sự không sao chứ?"

Tôi liếc nhìn cậu ta, tự dưng cảm thấy chột dạ kinh khủng.

"Đương nhiên rồi, t.ửu lượng của tôi tốt lắm đấy nhé, đi liên hoan công ty tôi tu được cả chai luôn đấy!"

Để che giấu sự chột dạ của mình, tôi lập tức rót nửa ly rượu thật đưa lên miệng.

Thẩm Kinh Diễn vươn tay định ngăn lại, nhưng tôi gạt anh ra, kiên định uống một hơi cạn sạch.

Vị cay nồng xộc thẳng lên khoang miệng, tôi nhăn mặt há miệng khà một hơi: "Thấy chưa, tôi còn chiến thêm được nửa ly nữa cơ."

Lần này thì Chu Kỳ Phàm tin sái cổ, giơ tay ra hiệu ngón cái khen ngợi: "Đúng là lớp trưởng có khác, quá đỉnh."

Tôi cố nhịn cơn nóng rát đang cồn cào trong bụng, vô cùng khiêm tốn gật đầu.

Thẩm Kinh Diễn đột nhiên lên tiếng: "Không còn sớm nữa, tôi đưa cô về."

Tôi ngoảnh đầu sang nhìn anh.

Chu Kỳ Phàm "A" lên một tiếng: "Mới ngồi được bao lâu đâu chứ, thôi được rồi được rồi, không làm phiền hai người nữa."

Thế là tôi vác cái đầu lảo đảo đi theo sau Thẩm Kinh Diễn.

Vừa bước ra khỏi quán ăn, anh bỗng dừng bước, tôi không kịp trở tay nên tông thẳng vào lưng anh, đau điếng xuýt xoa một tiếng.

"Lâm Dữ Thất, đầu óc cô có vấn đề hả?

"Đã biết rõ bản thân không biết uống rượu rồi mà cứ thích ra oai nốc cho bằng được, cô sợ mất mặt đến thế cơ à?

"..."

Giọng điệu này sao mà quen thuộc đến thế, đây rõ ràng là Thẩm Kinh Diễn của thời cấp ba mà.

Tôi cảm động đến mức nước mắt rưng rưng: "Anh mắng tôi rồi kìa."

"..." Thẩm Kinh Diễn cạn lời, "Trông cô chẳng có vẻ gì là đang buồn cả."

Tôi dang tay ôm chầm lấy anh, cười ngốc nghếch: "Thẩm Kinh Diễn, em còn tưởng anh sẽ chẳng thèm đếm xỉa đến em nữa chứ."

"Tôi chưa từng nói là tôi sẽ đếm xỉa tới em."

"Nhưng rõ ràng anh vừa mới mắng em mà."

"Em có m.á.u M đấy à, chuyện đó thì chứng minh được cái gì chứ."

Tôi cọ cọ đầu vào n.g.ự.c anh, cười hì hì: "Tự em biết là được rồi."

Một cơn gió thổi qua, tôi bĩu môi, siết c.h.ặ.t vòng tay ôm anh hơn nữa: "Em thấy lạnh."

"Thì liên quan gì đến tôi."

Tôi không thèm nói nữa, cơn buồn ngủ mãnh liệt bắt đầu kéo đến bủa vây lấy tâm trí.

Thẩm Kinh Diễn kéo mũ áo khoác lên đội cho tôi, sau khi chắc chắn gió không thể lùa vào được nữa, anh mới bế bổng tôi đặt vào trong xe.

Biên độ động tác hơi lớn khiến tôi lờ mờ mở mắt ra.

Nhìn khuôn mặt anh phóng to ngay sát sạt, tôi vươn tay ra vuốt ve: "Đẹp trai thật đấy."

Thẩm Kinh Diễn cúi xuống nhìn tôi, giọng nói nhàn nhạt: "Lâm Dữ Thất, có phải em thực sự nghĩ rằng tôi không thể thiếu em được đúng không."

Tôi áp hai tay lên má anh, lè nhè nói vì say: "Sai bét rồi, em mới là người không thể sống thiếu anh đây này."

Anh khựng người lại.

Sau đó là một tiếng cười nhạo lạnh lùng.

Anh gạt tay tôi ra, cúi đầu thuần thục thắt dây an toàn cho tôi, rồi xoay người trở về ghế lái.

Tôi khép hờ đôi mắt với nụ cười cong cong trên khóe môi.

Thẩm Kinh Diễn à, tuy em say thật rồi, nhưng em vẫn thấy anh đỏ mặt rồi kìa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hòn Đảo Của Anh Ấy - Chương 7: Chương 7 | MonkeyD