Hôn Lễ Cùng Ngày, Tôi Ôm Bụng Gả Cho Anh Em Của Người Cũ - Chương 220
Cập nhật lúc: 11/02/2026 01:03
Lăng Việt rủ anh đi uống rượu, anh cũng định ra ngoài ngồi một lát, dù sao cũng cần tìm một nơi để phát tiết.
Bốn chữ "thẫn thờ mất hồn" này chưa từng tồn tại trong từ điển cuộc đời suốt ba mươi năm qua của Hình Minh Ngộ.
Vậy mà tối nay, nó lại được thể hiện một cách vô cùng sống động.
Tài liệu lật đi lật lại không nhớ nổi một chữ, đi ra ngoài uống rượu đến tận cửa xe mới phát hiện quên mang chìa khóa.
Quay lại chung cư, chưa kịp vào thư phòng lấy chìa khóa xe, Hình Minh Ngộ đã nghe thấy cửa phòng ngủ khép hờ, bên trong truyền ra cuộc đối thoại giữa Khương Thiên Tầm và dì Lan.
Khương Thiên Tầm: "Dì Lan, mọi người thực sự hiểu lầm rồi. Con và Hình Minh Ngộ chỉ là quan hệ cấp trên cấp dưới, vì đứa trẻ trong bụng nên mới có những ràng buộc riêng tư khác, nhưng sự ràng buộc này không hề xen lẫn tình cảm nam nữ, ít nhất là về phía con."
Dì Lan định ngắt lời: "Sao có thể chứ, vậy hai đứa..."
Khương Thiên Tầm cũng cắt ngang phán đoán của dì Lan: "Dì Lan, mỗi người có một vòng tròn cuộc sống riêng, con và Hình Minh Ngộ không thể nào hòa hợp được. Chưa nói đến việc con không muốn yêu đương hay kết hôn, cho dù có một ngày con muốn, thì người đàn ông như Hình Minh Ngộ cũng không phải là lựa chọn tốt nhất trong lòng con."
Cô nhíu mày, thở dài trong lòng nhưng miệng vẫn lý trí phân tích: "Mối quan hệ của con và anh ta tệ đến mức nào ư... Đại khái là không bằng một số cặp vợ chồng đã ly hôn sau khi phân chia xong tài sản và quyền nuôi con?"
Thấy vẻ mặt không hiểu và kinh ngạc của dì Lan, Khương Thiên Tầm lại bình tĩnh nói tiếp: "Vợ chồng ly hôn dù có hận nhau đến mấy thì ít nhất quyền nuôi con cũng đã rõ ràng, coi như xong xuôi. Còn con và Hình Minh Ngộ..."
Nói đến đây, Khương Thiên Tầm cũng rất phiền lòng: "Con rất khó tưởng tượng sau này sẽ xảy ra chuyện gì, nhà họ Hình chắc chắn sẽ không để con một mình nuôi con, mà con cũng sẽ không bao giờ giao hoàn toàn đứa trẻ cho nhà họ Hình."
Hai con đường bày ra trước mắt này, đi đường nào cũng không thông.
Dì Lan đưa ra ý kiến: "Hay là con thử yêu đương với cậu họ Hình kia xem sao? Cậu ta gia thế tốt, lại đẹp trai, kiểu gì chúng ta cũng là người có lợi mà! Lại còn tốt cho tương lai của hai đứa nhỏ nữa!"
Khương Thiên Tầm lại một lần nữa cười khổ.
Sự khác biệt về giai cấp được thể hiện cụ thể ở mọi mặt.
Vì là quan hệ cấp trên cấp dưới, lại chưa công khai mối quan hệ nên hiện tại trông có vẻ như không có bất kỳ trở ngại nào.
Một khi thực sự đường đường chính chính yêu đương với anh, không biết cô sẽ phải đối mặt với những sóng gió bão bùng nào nữa.
Khương Thiên Tầm không muốn rước họa vào thân.
Hơn nữa, bản thân Hình Minh Ngộ cũng chẳng phải người hiền lành gì, dù sao cũng là người đàn ông được nuôi dưỡng trong một gia đình kiêu ngạo như thế, sao có thể không có tính khí thiếu gia?
Cứ nhìn tối nay mà xem, Khương Thiên Tầm thực sự không biết anh đang giận dỗi cái gì.
Gả cho một người đàn ông có địa vị và tính cách như vậy, sau khi kết hôn không biết phải chịu đựng bao nhiêu lần bạo lực lạnh.
Đương nhiên, anh có nhan sắc, có tiền tiêu không hết và quyền thế đỉnh cao, có khối phụ nữ sẵn sàng chấp nhận sự lạnh lùng của anh, thậm chí chủ động dỗ dành, lấy lòng anh.
Khương Thiên Tầm đập tan ảo tưởng của dì Lan, cảm khái nói: "Thú thật với dì, dì Lan ạ, con tuy không muốn ba của đứa trẻ trong bụng mình là người xấu, nhưng con thà rằng ba của chúng là bất kỳ một anh chàng đẹp trai nào khác, chứ không muốn là Hình Minh Ngộ."
Dì Lan cũng đã hiểu, hào môn bình thường đã lắm chuyện rắc rối, huống chi là nhà họ Hình.
"Vậy tối nay hai đứa là vì..."
Dì Lan vẫn không yên tâm, hỏi thêm một câu.
Khương Thiên Tầm suy nghĩ một chút rồi nói ra suy đoán của mình: "Đại khái là vì Tô Nhu Nhu và Khương Ngâm Ngâm tìm con gây phiền phức, con chọn cách tự mình giải quyết, mà lúc anh ta có mặt ở đó con lại không tìm anh ta trước?"
Cô cũng không chắc chắn lắm liệu có phải vì lý do này hay không.
Dì Lan khó hiểu: "Vậy chứng tỏ cậu ta rất để ý đến con mà!"
"Dì Lan, chuyện gì có thể tự giải quyết con không muốn cầu xin người khác, thực sự không còn cách nào mới phải đi cầu xin, mà đã cầu xin thì phải có thái độ và lễ vật... Nợ ân tình quá nhiều, con lấy gì mà trả?" Khương Thiên Tầm thở dài nói.
"Cũng đúng..." Dì Lan đồng tình.
"Vậy phải làm sao bây giờ?"
Dì Lan thực sự đang lo lắng khôn nguôi.
Khương Thiên Tầm nửa đùa nửa thật nói: "Có lẽ vì con cái, vả lại anh ta cũng rất đẹp trai, biết đâu có một ngày con có thể làm được chuyện dù không yêu cũng vì con mà dâng hiến cho anh ta."
"Rầm."
Vừa cúp cuộc gọi video WeChat, Khương Thiên Tầm bất thình lình nghe thấy tiếng đóng cửa chính của chung cư.
Hình Minh Ngộ quay lại nhanh thế sao?
Cô đứng dậy xuống giường nhìn thử, cửa thư phòng lúc này đang mở.
Nhớ không lầm thì lúc người đàn ông rời đi đã đóng cửa thư phòng, giờ lại mở ra, chứng tỏ anh đã quay lại một chuyến, vào thư phòng lấy thứ gì đó rồi lại đi rồi sao?
Khương Thiên Tầm cúi đầu nhìn điện thoại trong tay.
Liệu anh có nghe thấy những lời cô nói với dì Lan không, điều đó không quan trọng. Thực ra nghe thấy cũng tốt.
Có những lời nói trực tiếp trước mặt nhau sẽ làm tổn thương tình cảm, dù sao vẫn là cấp trên cấp dưới, lại còn có đứa trẻ trong bụng.
Cô quay người trở về phòng, tắt đèn, định nằm trên giường dỗ giấc ngủ.
Hình Minh Ngộ đứng dưới lầu, áo vest khoác trên người.
Chiếc xe màu đen bên lề đường vẫn chưa khởi động, người đàn ông đứng lặng dưới ánh đèn đường, cúi đầu châm một điếu t.h.u.ố.c. Trong làn khói mờ ảo giữa những ngón tay, yết hầu Hình Minh Ngộ khẽ chuyển động, theo sau đó là đôi mắt hằn lên những tia m.á.u đỏ rực.
Gió thu se lạnh không thể thổi tan đôi mày đang nhíu c.h.ặ.t của anh.
