Hôn Lễ Cùng Ngày, Tôi Ôm Bụng Gả Cho Anh Em Của Người Cũ - Chương 260
Cập nhật lúc: 11/02/2026 01:09
Nói xong, Chu trợ lý vô cùng thấp thỏm.
Kể từ ngày tiên sinh nói trong nhà có việc gấp, anh luôn đẩy lùi một số lịch trình cần đi công tác xa. Mỗi khi nhắc đến, sắc mặt anh lại không được tốt cho lắm, khiến Chu trợ lý chẳng dám thở mạnh.
Cũng không biết lần này anh có đồng ý hay không. Hay là anh sẽ trực tiếp bảo mình đừng thở nữa, rồi cuốn gói ném mình ra ngoài luôn...
Ngay trong lúc Chu trợ lý đang lo sốt vó, thì phía trước truyền đến giọng nói trầm thấp của người đàn ông.
"Cứ sắp xếp như bình thường đi."
"Vâng ạ." Chu trợ lý cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, định bước ra ngoài thì người đàn ông lại lên tiếng.
"Còn nữa, dọn dẹp phòng nghỉ một chút, đêm nay tôi ở lại công ty."
"Rõ, thưa tiên sinh."
Thấy sếp mình đã khôi phục lại trạng thái như ngày thường, Chu trợ lý nhẹ nhõm hẳn. Anh cảm thấy công việc hôm nay cũng trôi chảy hơn nhiều, sau vài cuộc họp, màn đêm đã buông xuống.
Sắp xếp xong văn kiện, chuẩn bị sẵn chăn gối trong phòng nghỉ văn phòng, lại mang theo hộp cơm do nhà chính gửi tới, Chu trợ lý hoàn thành nhiệm vụ, cung kính khép cửa lại.
Trong phòng nghỉ, Hình Minh Ngộ khoác chiếc áo choàng tắm bước ra từ phòng tắm. Bàn tay to dùng khăn lau khô những lọn tóc ướt trước trán, nhìn hộp cơm đặt trên bàn, anh trầm tư suy nghĩ.
Bàn tay thon dài cầm lấy chiếc điện thoại cá nhân luôn đầy pin trên bàn, bấm dãy số quen thuộc.
Sau khi dãy số được bấm xong, ngón tay anh khựng lại một chút. Đột nhiên, anh lại từng chút một xóa sạch dãy số đó, chiếc điện thoại bị ném "phạch" một tiếng trở lại mặt bàn.
Cùng lúc đó, tại biệt thự nhà họ Khương.
Khương Thiên Tầm bận rộn cả ngày, đang ngồi ăn tối trong phòng ăn nhỏ.
"Đại tiểu thư, cô nếm thử món hải sâm kho với sò điệp này xem thế nào? Nghe nói ăn hải sản có thể bổ sung canxi cho em bé, đặc biệt là món hải sâm này, nó giúp tăng sức đề kháng cho bà bầu và thúc đẩy t.h.a.i nhi phát d.ụ.c đấy. Chú Giang của cô cực lực đề cử món này luôn."
"Để cháu thử xem." Khương Thiên Tầm gắp một miếng bỏ vào miệng, vị ngon của hải sâm khiến sự mệt mỏi cả ngày tan biến một nửa.
"Ngon lắm ạ."
"Ngon thì cô ăn nhiều vào nhé, sau này sinh con ra chắc chắn sẽ cao lớn khỏe mạnh cho xem."
Hiếm khi Hình tiên sinh không về, dì Lan tự nhiên hơn hẳn. Nhắc đến trẻ con là bà không dứt ra được.
"À không đúng, vạn nhất đại tiểu thư sinh tiểu công chúa thì cao lớn quá cũng không tốt. Con gái ấy mà, cao tầm mét sáu đến mét bảy là đẹp nhất, cao quá hay thấp quá đều không hay. Nhưng mà, Hình..."
Nhận ra mình vừa định nhắc đến Hình tiên sinh, dì Lan vội vàng đổi lời: "Chiều cao của đại tiểu thư rất chuẩn rồi, nếu sinh tiểu thư thì chắc chắn cũng sẽ giống cô thôi."
Khương Thiên Tầm gắp miếng sò điệp bỏ vào miệng, chẳng để ý dì Lan nói gì. Từ lúc nghe thấy mấy chữ "chiều cao của con"... trong đầu cô tự động hiện lên hình ảnh Hình Minh Ngộ.
Hình Minh Ngộ cao gần mét chín, mình thì mét sáu tám. Theo công thức dự đoán chiều cao của trẻ từ chiều cao cha mẹ trên ứng dụng chăm sóc bé, ít nhất con trai cô sinh ra cũng phải mét tám lăm, con gái cũng phải cao như cô.
Chẳng còn cách nào khác, nếu anh ta là cha ruột của đứa bé thì luôn có hàng ngàn sợi dây liên kết.
Muốn tránh cũng không tránh được.
Đứa trẻ còn chưa chào đời mà cuộc sống của cô đã tràn ngập dấu vết của anh ta. Ngay cả việc tính toán chiều cao tương lai của con cũng không tránh khỏi việc phải tính cả anh ta vào.
Haiz.
Đến tận bây giờ, Khương Thiên Tầm vẫn giữ nguyên ý nghĩ trước kia: thà rằng không biết cha ruột của đứa bé là ai còn hơn. Như vậy có thể tránh được rất nhiều biến động cảm xúc.
Không thể không thừa nhận, cha của đứa bé hiện tại đã âm thầm ảnh hưởng đến cảm xúc của mẹ đứa bé rồi. Sau này, anh ta còn ảnh hưởng đến cả cảm xúc của các con nữa.
Khương Thiên Tầm càng nghĩ càng thấy đau đầu.
Đối diện, dì Lan gắp thêm thức ăn cho cô. Thấy cô có vẻ đang lắng nghe, dì Lan lại tiếp tục.
"Đúng rồi đại tiểu thư, còn nửa năm nữa là bé chào đời rồi, thời gian trôi nhanh lắm. Cô đã cân nhắc bệnh viện nào để sinh chưa? Tôi nghe mấy bà bạn nhảy nói bệnh viện Quốc Kim ở Kinh Thị khoa sản tốt lắm, trang thiết bị hiện đại, bác sĩ y tá thái độ cũng rất tốt, biết cách trấn an sản phụ nữa."
Khương Thiên Tầm đặt đũa xuống, bưng bát huyết yến chưng lên, hờ hững nói: "Vâng, vậy thì chọn bệnh viện Quốc Kim đi ạ."
Không phải cô dễ tính, mà dựa trên sự coi trọng của nhà họ Hình và Hình Minh Ngộ đối với t.h.a.i nhi qua hai lần giữ t.h.a.i trước, cô đoán mình chẳng có quyền lựa chọn đâu. Đi bệnh viện khác sinh, nhà họ Hình chắc chắn không yên tâm, chỉ có thể đến bệnh viện dưới trướng nhà họ Hình thôi.
Dù "Quốc Kim" không phải của nhà họ Hình thì đó cũng thực sự là một lựa chọn không tồi.
"Tốt quá, vậy khi nào rảnh tôi sẽ đi tìm hiểu thêm tình hình khoa sản ở đó." Dì Lan không biết nội tình, vẫn cứ lo lắng thay cho cô.
Thế là, một chủ một tớ cứ thế tán gẫu. Hết chuyện bệnh viện đến chuyện đặt tên cho bé, rồi đến quần áo, cuối cùng ngay cả chuyện tương lai con học trường nào cũng được dì Lan lôi ra thảo luận một hồi.
Bữa cơm kéo dài từ 7 giờ đến gần 8 giờ tối. Ăn bao lâu thì chuyện gia đình kéo dài bấy lâu. Lúc đầu Khương Thiên Tầm còn có tâm trí đáp lời dì Lan, nhưng càng nói cô càng thấy có gì đó sai sai.
Khi nói về ngoại hình của con, cô lại nghĩ dù là trai hay gái, vạn nhất... đều giống anh ta thì sao. Con gái thì còn đỡ, chắc không đến mức giống hệt đâu.
