Hôn Lễ Cùng Ngày, Tôi Ôm Bụng Gả Cho Anh Em Của Người Cũ - Chương 506
Cập nhật lúc: 11/02/2026 09:09
Nhưng lúc này, nếu cô không nói gì thì đối với Hình Minh Ngộ, đó chính là sự che giấu.
Thôi kệ, cứ nói thẳng ra vậy.
Vừa hay, để đuổi Tần Xuyên đi, cô đã đau đầu cả tối rồi. Giờ Trịnh Thanh Ca gọi điện tìm người, cô cũng được giải thoát.
Quyết định xong, Khương Thiên Tầm nhìn người đàn ông bên cạnh, thản nhiên nói thật: "Anh ấy đang ở trước cửa nhà cháu ạ."
Hình Minh Ngộ nhíu mày. Nghĩ đến lúc nãy khi anh lên lầu tìm cô, thấy cô đứng quay lưng về phía cửa với vẻ thẫn thờ, rồi cả hành động giấu điện thoại lén lút và sự mất tập trung trong nhà kính, đôi mắt sâu thẳm của anh hiện rõ vẻ phẫn nộ.
Dù hôm nay đã gọi video cho cô hai lần, anh vẫn chậm một bước sao?
Khương Thiên Tầm được anh dìu lên tầng ba, cảm nhận được những đốt ngón tay rõ rệt của anh siết c.h.ặ.t thêm vài phần. Cô khẽ cử động lòng bàn tay, còn chạm thấy sợi gân xanh đang nổi lên trên gốc ngón trỏ tay phải của anh.
Anh... đang giận sao?
Đầu dây bên kia, Trịnh Thanh Ca biết được tung tích của con trai liền cảm ơn rồi chào tạm biệt, nhưng Khương Thiên Tầm cũng chẳng nghe lọt tai nữa. Sau khi cúp máy, thấy anh im lặng, cô cũng không biết nói gì, hai người cứ thế lặng lẽ bước vào phòng.
Trời lạnh, Khương Thiên Tầm thích tắm rửa xong mới đi ngủ cho ấm áp.
Thấy anh vào phòng mà vẫn không nói lời nào, cô phân vân không biết có nên giải thích tình hình không, cuối cùng đành cầm váy ngủ đi vào phòng tắm: "Em đi tắm trước đây."
Hình Minh Ngộ thu hồi tầm mắt đang đặt trên người cô, "ừ" một tiếng, sải bước dài đi tới giúp cô bật đèn sưởi nhà tắm, sau đó mới lùi ra ngoài.
Khương Thiên Tầm nhìn anh một cái, không nói gì, đóng cửa phòng tắm lại.
Khi cô bước ra đã là hai mươi phút sau. Trong phòng ngủ, người đàn ông vẫn ngồi trên sofa chưa đi, anh đang lật xem cuốn *Thức tỉnh nhận thức* giống như tối qua, chỉ là giữa đôi lông mày vương chút u ám.
Khương Thiên Tầm không ngốc, cô biết tâm trạng của anh bị ảnh hưởng bởi mình. Cô nên nói gì đó, nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu.
Cảm nhận được ánh mắt của cô, Hình Minh Ngộ ngẩng đầu. Dưới ánh đèn, vầng trán sạch sẽ, phần tóc mái rủ xuống và khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng của anh trông cực kỳ nổi bật.
"Tắm xong rồi à?"
Giọng anh vẫn trầm lạnh như mọi khi, không nghe ra cảm xúc gì khác.
Khương Thiên Tầm không đoán được ý anh, cảm giác bất an quen thuộc lại trào dâng. Cô cúi đầu khẽ đáp một tiếng, ngồi xuống mép giường rồi lật chăn lên.
Cô muốn đi ngủ.
Thấy hành động của cô và sự xa cách quen thuộc toát ra từ người cô, đầu ngón tay Hình Minh Ngộ khẽ nhói lên. Khi anh kịp phản ứng thì đã đứng trước mặt cô, cẩn thận đỡ cô nằm xuống giường, đắp lại chăn cho cô. Trong suốt quá trình đó, cô không thèm nhìn anh lấy một cái.
Lần đầu tiên Hình Minh Ngộ cảm nhận được thế nào là cảm giác hoảng hốt, nhưng vẻ mặt anh vẫn rất bình thản.
"Em nghỉ ngơi sớm đi, anh ở ngay phòng khách bên cạnh. Có chuyện gì thì nhớ gọi anh ngay, anh không sợ bị làm phiền đâu."
Nói xong, anh nghĩ ngợi một chút rồi bổ sung thêm một câu: "Kể cả nửa đêm gọi anh cũng không sao."
Khương Thiên Tầm đang nằm trên giường nghe vậy thì sững người.
Cô cứ ngỡ... Hình Minh Ngộ đang giận và sẽ không thèm để ý đến cô nữa.
Dù sao anh cũng là người cao cao tại thượng, khó khăn lắm mới hạ mình theo đuổi cô, vậy mà cô lại để dây dưa với Tần Xuyên ngay trước mặt anh.
Không ngờ thứ cô nhận được lại là sự chăm sóc chu đáo hơn của anh.
Cảm giác bất an trong lòng Khương Thiên Tầm tan biến một nửa. Thấy anh định quay người rời đi, cô suy nghĩ một chút rồi đưa bàn tay nhỏ nhắn ra, nắm lấy bàn tay to lớn, ấm áp và hơi thô ráp của anh.
"Hình Minh Ngộ..."
Cảm nhận được bàn tay mềm mại của cô đang níu lấy tay mình, sự hoảng loạn trong lòng Hình Minh Ngộ lập tức vơi đi. Anh nhìn cô bằng đôi mắt sâu thẳm, giọng nói hơi khàn: "Sao thế em?"
Khương Thiên Tầm nhìn anh, thẳng thắn nói ra thắc mắc trong lòng: "Anh đang giận phải không? Vì chuyện của Tần Xuyên ấy."
Trong ấn tượng của cô, anh từng vì Tần Xuyên mà chiến tranh lạnh với cô, huống chi hiện giờ Tần Xuyên đang quấy rối vô lý, mà cô còn giấu anh nhắn tin cho anh ta...
Cuối cùng cũng nghe thấy cô chủ động nhắc đến Tần Xuyên, vẻ u ám giữa lông mày Hình Minh Ngộ tan đi vài phần. Anh đứng bên giường, cúi người xuống, hai tay chống hai bên người cô để cô nhìn rõ vẻ mặt mình, ánh mắt anh khóa c.h.ặ.t lấy cô.
"Tại sao anh phải giận? Đã nói là cạnh tranh công bằng, anh ta muốn liên lạc với em không phải lỗi của em. Là anh ta gây rắc rối cho em, chuyện này sao có thể đổ lên đầu em được."
Khương Thiên Tầm nghe giọng anh trầm hơn bất cứ lúc nào, mang theo vài phần dỗ dành, khuôn mặt tuấn tú ở cự ly gần cũng đầy vẻ nghiêm túc. Sự bất an trong lòng cô hoàn toàn biến mất, sống mũi bỗng thấy hơi cay cay.
"Anh hiểu cho em là tốt rồi, vừa nãy em cứ tưởng anh đang giận em."
Thấy không khí giữa hai người đã dịu lại, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tinh tế vẫn còn ửng hồng sau khi tắm của cô, Hình Minh Ngộ không kìm được đưa tay chạm nhẹ vào làn da mịn màng ấy, nói tiếp: "Đừng nghĩ ngợi lung tung. Sau này có suy nghĩ gì em cứ trực tiếp hỏi anh, tránh những hiểu lầm không đáng có. Về mặt tình cảm anh cũng là người mới, đang học cách yêu một người. Nếu anh có chỗ nào làm không đúng, anh cũng hy vọng em có thể góp ý kịp thời. Anh rất hoan nghênh em 'cải tạo' anh, được không?"
Cải tạo?
Khương Thiên Tầm sững sờ trước hai chữ cuối cùng của anh.
