Hôn Lễ Cùng Ngày, Tôi Ôm Bụng Gả Cho Anh Em Của Người Cũ - Chương 508
Cập nhật lúc: 11/02/2026 09:10
Từ Lễ thốt lên một tiếng "vãi chưởng", giật phắt chai vang đỏ từ tay Lăng Việt: "Cầu mà không được đến mức biến thái rồi à? Còn định đi hành hạ đàn ông?"
Lăng Việt ngửa đầu uống một ngụm, nhướng mày, nụ cười càng đậm hơn: "Cứ nói xem có ai để chọn không?"
Chưa đợi Từ Lễ kịp mở miệng, chiếc điện thoại Lăng Việt ném trên sofa đã rung lên. Anh cúi đầu nhìn, đúng là "Tào Tháo" gọi đến.
Đôi mắt đào hoa của Lăng Việt lại hiện lên tia cười không chạm tới đáy mắt, anh bắt máy và mở loa ngoài.
"Nhị ca! Nhị tẩu vẫn chưa thèm nhìn mặt anh à? Định ra đây uống rượu với bọn em sao? Chỗ cũ nhé, qua đây đi."
Hai người họ đúng là anh em cùng cảnh ngộ, chuyện tình cảm chẳng bao giờ suôn sẻ. Anh thì thích một người phụ nữ mà trong lòng cô ấy đã có người khác, đến tư cách ghen tuông cũng không có. Nhị ca còn t.h.ả.m hơn, Nhị tẩu đã m.a.n.g t.h.a.i con của anh ấy rồi mà người vẫn chưa dỗ về tay được!
Nhưng so ra thì Nhị ca vẫn t.h.ả.m hơn một chút. Nghĩ vậy, Lăng Việt thấy cân bằng tâm lý hơn hẳn.
Đầu dây bên kia, người đàn ông nghe ra ý mỉa mai của bạn mình, anh tựa lưng vào sofa, ngón tay dài kẹp điếu t.h.u.ố.c đã cháy một nửa, giọng điệu thản nhiên.
"Thiên Tầm đang ở Hạp Viện, vừa mới ngủ rồi."
Lăng Việt: "???"
Từ Lễ: "!!!???"
Lăng Việt sốc đến mức quên cả đau buồn: "Chuyện khi nào thế? Nhị ca, anh ra tay nhanh vậy! Mấy hôm trước còn mượn rượu giải sầu, giờ đã đưa được người về Hạp Viện, lại còn gọi thẳng tên thân mật rồi?"
Tuy năng lực của Nhị ca không ai dám nghi ngờ, nhưng tốc độ này cũng quá kinh khủng rồi đấy?
"Chuyện từ hôm qua."
"Làm thế nào mà hay vậy? Có phải dùng chiêu 'lạt mềm buộc c.h.ặ.t' em dạy không?" Lăng Việt càng nghĩ càng thấy khả thi, tâm trạng u ám bỗng khởi sắc đôi chút: "Em đã bảo chiêu này hữu dụng mà."
Từ Lễ không nể nang vạch trần: "Nhị tẩu đã đến tận Hạp Viện rồi, cậu thấy ai đi câu mà cá lại tự nhảy vào giỏ không? Nhị ca chắc chắn là nghe theo lời khuyên của tôi, trực tiếp bày tỏ thái độ, cưỡng ép đưa người về Hạp Viện rồi tính sau, đúng không?"
Đầu dây bên kia, người đàn ông im lặng.
Lăng Việt coi sự im lặng đó là thừa nhận. Tâm trạng vừa mới tốt lên một chút của anh lập tức rơi xuống đáy vực, anh gào lên: "Mẹ kiếp! Vợ con đề huề, giường ấm nệm êm, thế anh gọi cho thằng độc thân cẩu này làm gì? Em cũng cần lòng tự trọng chứ!"
Mất đi một người "anh em cùng khổ", anh thấy ghen tị nhiều hơn là vui mừng, tâm trạng càng tệ hơn. Tệ đến mức người đàn ông ở đầu dây bên kia cũng nhận ra.
"Nghe giọng cậu có vẻ đang rất tệ, Bạch lão sư hôm nay lại thương tiếc chồng quá cố à?"
"Cáo từ!" Lăng Việt tức giận định cúp máy, nhưng đầu dây bên kia lại vang lên giọng nói của Hình Minh Ngộ.
Anh nói: "Tâm trạng không tốt thì tìm người mà xả giận đi. Cậu đến cửa nhà họ Khương, mang Tần Xuyên đi cho anh."
Nghe nói Tần Xuyên đến nhà họ Khương, Lăng Việt không nỡ cúp máy nữa, tò mò hỏi: "A Xuyên? Cậu ta chạy đến cửa nhà họ Khương làm gì?"
Từ Lễ uống một ngụm rượu, cũng xen vào: "Đúng đấy, mấy hôm trước tôi chẳng đã khuyên cậu ta rồi sao, bảo cậu ta đối xử tốt với 'bạch nguyệt quang' của mình đi. Hai người họ cứ khóa c.h.ặ.t lấy nhau, đừng có xen vào giữa anh và Nhị tẩu nữa. Cậu ta đã đồng ý rồi mà, sao đột nhiên lại nổi điên thế?"
Đầu dây bên kia, Hình Minh Ngộ phả ra một hơi khói, kể lại chuyện gặp Tần Xuyên ở bệnh viện khi đi khám t.h.a.i hôm qua, chuyện cả nhà họ Tần xông vào Hạp Viện lý luận, và cuối cùng là việc hai người thỏa thuận cạnh tranh công bằng.
Lăng Việt nghe xong liền thốt lên: "Vãi thật! Hai người ngả bài với nhau rồi à? Còn định công bằng tranh giành phụ nữ? Kịch tính quá! Chuyện lớn thế này sao lúc đó không gọi em!"
Từ Lễ cũng sốc đến mức quên cả uống rượu, anh nắm c.h.ặ.t ly rượu cố gắng tiêu hóa sự thật này. Sau khi tiêu hóa xong, lời thốt ra lại biến thành lo lắng.
"Cho nên hiện giờ A Xuyên muốn ăn cỏ gần hang? Giữa trời đông giá rét chạy đến canh cửa nhà Nhị tẩu? Chuyện này làm kinh động đến Nhị tẩu, khiến cô ấy phiền lòng, nên Nhị ca muốn A Việt qua đó tống khứ cậu ta đi?"
Hình Minh Ngộ: "Ừ."
Lăng Việt vừa nghe thấy thế liền không vui. Mất đi một người bạn cùng cảnh ngộ đã đành, đêm hôm giá rét thế này còn bắt thằng độc thân này đi làm cửu vạn. Anh thấy rất cạn lời, trút hết sự bất mãn lên đầu Tần Xuyên.
"Nhị ca, sao anh không tự đi đi? Một chân đá cho cậu ta tàn phế luôn cho rảnh nợ, đỡ phải sau này lại lởn vởn trước mặt Nhị tẩu."
Từ Lễ đứng bên cạnh cũng không ưa nổi hành động của bạn mình, phụ họa theo: "Đồng ý. A Xuyên làm việc càng ngày càng không ra gì. Hôm nay cô nàng bạch nguyệt quang kia còn đăng Weibo nói mình có thai, tôi thấy tám chín phần mười là thật. Cậu ta hay thật, có con không ở bên chăm sóc, lại chạy đến chỗ Nhị tẩu dây dưa, anh em kiểu gì không biết!"
"Nhị ca, em thấy anh đừng tìm A Việt nữa, anh tự mình đi đi, đảm bảo lần sau cậu ta không dám mơ tưởng đến Nhị tẩu nữa."
Lăng Việt đưa mắt cảnh cáo bạn mình. Từ Lễ lờ đi, đợi Nhị ca phản hồi.
"Thiên Tầm m.a.n.g t.h.a.i đôi, nửa đêm đói bụng cần người hầu hạ, anh phải ở lại trông chừng." Giọng nói trầm thấp của người đàn ông lại vang lên từ điện thoại.
Lăng Việt: "..."
Từ Lễ: "..."
Đột nhiên họ sốc đến mức chẳng muốn nói gì nữa. Nhị ca là ai chứ? Là nhân vật mới nổi lừng lẫy trong giới kinh doanh, là thiên chi kiêu t.ử, thế mà lại chính miệng nói muốn ở nhà hầu hạ một người phụ nữ dậy ăn đêm?
Ngôi sao mới của giới kinh doanh sắp biến thành "cuồng vợ" rồi! Hình ảnh này họ có nằm mơ cũng không dám tưởng tượng. Thật sự nếu bán tin này cho báo lá cải, chắc kiếm tiền còn nhanh hơn đi theo Nhị ca làm dự án!
