Hôn Lễ Cùng Ngày, Tôi Ôm Bụng Gả Cho Anh Em Của Người Cũ - Chương 519

Cập nhật lúc: 11/02/2026 09:13

Nghe thấy cháu dâu yêu quý vẫn nhất quyết muốn đi, bà cụ dứt khoát làm mặt lạnh, đổ hết tội "tiếp đãi không chu đáo" lên đầu con dâu: "Thế thì chắc chắn là do bác gái cháu vội đi làm việc nên không chăm sóc cháu t.ử tế rồi, để lát nữa bà mắng nó một trận!"

"Thực sự không phải vậy đâu ạ..."

Bà cụ chẳng thèm quan tâm có phải hay không, bà nắm lấy tay Khương Thiên Tầm nài nỉ: "Tiểu Tầm Tầm, cháu ở lại chơi với bà thêm mấy ngày nữa được không? Nha?"

Đùa gì chứ! Khó khăn lắm mới đưa được Tiểu Tầm Tầm về Hạp Viện, thằng cháu quý t.ử cũng bắt đầu biết "thông suốt" rồi, tối qua còn biết không tăng ca để về bầu bạn với vợ con, bà làm sao có thể dễ dàng để người đi được?

Khương Thiên Tầm cười dỗ dành: "Bà nội muốn cháu ở lại đúng không ạ? Chuyện này không khó, chờ cháu bận xong việc nhất định sẽ đến Hạp Viện ở với bà lâu hơn, được không ạ? Nhưng hôm nay cháu thực sự phải về rồi."

Thấy khuyên bảo không thành, đôi mắt già nua của bà cụ khẽ đảo, giây tiếp theo, bà thế mà lại trực tiếp rơm rớm nước mắt.

"Ôi! Được rồi! Nếu Tiểu Tầm Tầm đã muốn đi thì cứ đi đi. Tố Hà, lát nữa chị thay tôi tiễn Tiểu Tầm Tầm nhé."

Tố Hà vừa nhìn thấy biểu cảm của lão phu nhân là biết bà định làm gì, lập tức gật đầu phối hợp: "Vâng ạ! Vậy lão phu nhân, để tôi đỡ bà về giường nằm nghỉ một lát cho tinh thần thoải mái hơn, rồi tôi xuống lầu tiễn Khương tiểu thư sau."

"Không cần đâu." Bà cụ đẩy tay Tố Hà ra: "Giấc ngủ này không ngủ cũng chẳng sao. Dù sao thì tinh thần có tốt đến mấy cũng chẳng để làm gì, con dâu thì ngày nào cũng bận rộn công ích, từ thiện, con trai với cháu trai thì cũng chẳng mấy khi về nhà."

Nói đến đây, bà cụ đưa tay lau giọt nước mắt nơi khóe mắt: "Lão gia t.ử thì càng khỏi phải nói, ông ấy chê tôi già rồi, bảo tự tay làm cho tôi món đồ sứ mà cũng ngại phiền, vừa nãy còn gọi video bảo nếu không thì thôi không làm nữa."

Khương Thiên Tầm: "..."

Tố Hà thấy vậy vội vàng đưa khăn giấy, khuyên nhủ: "Lão thái thái, bà đừng nghĩ nhiều, không có chuyện đó đâu ạ. Vả lại bà vẫn còn Nhị thiếu gia ở bên mà."

"Minh Ngộ á? Chị đừng nhắc đến nó nữa, nó đúng là cái khúc gỗ, vừa thẳng vừa cứng, làm gì có tâm trí mà bầu bạn với tôi!"

"Vậy còn tiểu tiểu thư và tiểu thiếu gia ạ." Tố Hà lại nói.

Bà cụ liếc nhìn Khương Thiên Tầm, vẻ mặt càng thêm bi thương: "Hai đứa nhỏ đó giờ chẳng thèm bám lấy tôi nữa, trong lòng trong mắt chúng chỉ có dì Thiên Tầm thôi."

Khương Thiên Tầm: "..."

Bà cụ tiếp tục: "Giờ đến cả Tiểu Tầm Tầm cũng muốn đi, tóm lại là ai cũng chê bỏ tôi. Tôi có tinh thần tốt thì ích gì? Để ở nhà mòn mỏi chờ người thân về thăm cái thân già cô độc vô dụng này sao? Không ngủ nghê gì hết, chị cứ đi làm việc của chị đi, mặc kệ tôi."

Nói đoạn, bà cụ cố ý tỏ vẻ rộng lượng, đứng dậy tiễn khách: "Tiểu Tầm Tầm, lúc về cháu đi đường cẩn thận nhé. Bà không tiễn cháu ra tận nơi đâu, kẻo lát nữa lại không nỡ để cháu đi."

Nhìn bóng dáng bà cụ run rẩy chống gậy, từng chút từng chút một chậm chạp di chuyển về phía giường, cái dáng lưng còng ấy trông thật khiến người ta xót xa, Khương Thiên Tầm làm sao có thể rời đi cho đành?

Khương Thiên Tầm: "Bà nội, bà đã nói thế thì cháu làm sao nỡ đi được nữa. Vậy cháu xin mặt dày ở lại Hạp Viện thêm vài ngày nữa ạ."

"Thật sao?" Bà cụ chẳng thèm che giấu nữa, lập tức hớn hở ra mặt.

Bà quay lại nắm c.h.ặ.t t.a.y Khương Thiên Tầm, liên tục nói tốt: "Tốt quá, tốt quá! Tiểu Tầm Tầm đúng là đứa trẻ hiểu chuyện, bà quả nhiên không thương lầm người. Nào, ngồi xuống uống chút trà với bà, nghệ thuật pha trà của dì Tố Hà tuyệt lắm đấy."

Khương Thiên Tầm cũng không từ chối, ngoan ngoãn ngồi xuống. Thật ra cô làm sao không nhận ra "bà lão trẻ con" này đang cố tình cùng Tố Hà kẻ xướng người họa chứ. Nhưng chẳng còn cách nào khác, bà cụ đã từng giúp đỡ cô, lại đối xử với cô rất tốt, cô chỉ có thể chiều theo bà thôi.

Kế hoạch về nhà bị hủy bỏ, Khương Thiên Tầm yên tâm ở lại bầu bạn với bà cụ, lúc thì uống trà trò chuyện, lúc thì ra nhà kính chăm sóc hoa cỏ. Bà cụ có lẽ sợ cô chán nên còn dẫn cô đi xem kho đồ cổ, cùng cô ngắm nghía đồ cổ suốt nửa ngày trời. Xem đồ cổ xong, bà lại dắt cô vào thư phòng vẽ tranh quốc họa, viết thư pháp, thuận tiện thưởng thức mấy bức cổ họa mà lão gia t.ử đã đấu giá với giá cao từ nước ngoài mang về.

Thấy bà cụ gần như cầm kỳ thi họa món nào cũng tinh thông, Khương Thiên Tầm không khỏi cảm thán. Bà cụ thời trẻ được lão gia t.ử sủng ái như vậy cũng là có lý do cả.

Có việc để làm nên thời gian trôi qua rất nhanh. Khi hai bà cháu từ thư phòng bước ra thì trời đã về chiều. Hai bảo bối cũng đã đi học về.

Khương Thiên Tầm vẫn như cũ, chơi đùa cùng hai con, ăn cơm, kể chuyện cổ tích, chờ dỗ chúng ngủ xong thì cô cũng suýt nữa thì ngủ quên luôn. May mà cô tỉnh táo lại nhanh, giao hai bảo bối cho dì Lý rồi trở về phòng mình vệ sinh cá nhân.

Bước ra khỏi phòng tắm, đồng hồ báo thức trên đầu giường đã hiển thị 10 giờ tối, nhưng Hình Minh Ngộ vẫn chưa về. Nhận ra mình đang nghĩ đến người đàn ông đó, Khương Thiên Tầm mỉm cười, vội vàng tìm việc gì đó để làm cho phân tán sự chú ý.

Cô mở điện thoại, thấy Trần Tranh gửi tin nhắn bảo có một số văn kiện của Hoa Văn cần cô ký tên. Cô suy nghĩ một chút rồi trả lời muốn lùi lại vài ngày. Sau đó cô lại tán gẫu với Mạnh Tự Hỉ và mọi người trong nhóm một lát.

Đến khi nói chuyện xong thì đã là 10 giờ rưỡi tối. Vừa mới vệ sinh xong cô lại cảm thấy hơi đói... Ở nhà người khác mà lại đói bụng vào giờ này thật sự rất ngại.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.